Truyện ma: Tiểu thuyết truyện ma "nuôi ma ngải" chương 4. Thi lật đật lấy xe xích lô đi ngay, chỉ vài phút sau Thi đã chở ông chủ nhà tới. Nói chuyện một lát lại chở Lưu đi coi nhà luôn và chàng bằng lòng mua ngay. Căn nhà thật lý tưởng cho chàng xoay quanh những truyện ma Ngải.

Chương 4: NGÀY THỨ NHẤT NUÔI MA NGẢI

Chỉ vài giờ sau Lưu đã xuống phi trườllg Tân Sơn Nhất. Lẽ dĩ nhiên chẳng có ai ra đưa đón như những Việt kiều khác. Dù bạn bè rất đông và nhiều người sống bằng tiền của Lưu gửi về từ Mỹ. Nhưng nhất định kỳ này trở về chàng không cho ai biết, vì muốn dấu tung tích để nuôi Ma Ngải và trả thù cho bằng được. Thằng khốn nạn đã cướp người yêu của chàng không thể nào thoả mãn được dục vọng eủa y. Nhất định Lưu phải đoạt lại người tình bé bỏng này. Nếu không, thằng khốn nạn Trần Hùng Phú cũng không thếnào sống thoải mái với Tú Quyên yêu kiều của chàng như vậy được.

Vừa bước ra khỏi sân bay, đã có hàng trãm người vừa xe ôm, vừa taxi xúm lại đón khách. Lưu không dám theo nhứngngười này vì kinh nghiện củanhữngngười đi trước. Chàng leo lên xe của hãng du lịch ngay. Về tới khách sạn, cất đồ đạc và quần áo vào tủ, Lưu xuống đường kêu một chiếc xe ôm chở tới nhà thằng Thi liền. Thi là một đứa em nuôi của Lưu hồi còn ở Việt Nam và sau này thỉnh thoảng chàng cúng gửi cho nó chút ít quà để sống. Tội nghiệp thằng nhỏ, đã nghèo lại có cả chục đứa con. Gia đình nó sống thực nheo nhóc tuốt bên Thủ Thiêm từ hồi nào tới giờ.

Cả nhà Thi đang ăn cơm trưa, thấy Lưu tới giật mình. Thi vội buông chén cơm, chạy ra ôm chầm lấy Lưu, nước mắt lưng tròng.

"Trời ơi anh Hai, anh về đây hồi nào vậy. Sao không báo trước cho tụi em ra phi trường đón."

Lưu vỗ nhè nhẹ sau lưng Thi, nói:

"Anh về có công chuyện, không muốn ồn ào. Chỉ có tụi em biết thôi. Nhưng mà bây giờ ăn cum đi rồi làm gì thì làm.

Thi lụp chụp buông Lưu ra, la mấy đứa nhỏ ngồi sích vào nhau cho chàng ngồi xuống chiếc chiếu rách trải giữa nhà, dùng để làm bàn ăn cơln. Mấy đứa bé nhìn Lưu đăm đăm. Lẽ dĩ nhiên là chúng không biết chàng là ai, vì hầu hết khi Lưu vượt biên có đứa còn ắm trên tay. Có đứa chưa sanh. Thằng lớn nhất cũng mới có ba tuổi. Vợ Thi lật đật lấy thêm một cái chén, gắp cho Lưu một củ khoai, nàng cười gượng, mời:

"Anh Hai tới hơi trễ, tụi em không nấu đủ cơm ăn tạm củ khoai nhé anh."

Lưu mỉm cười gật đầu, đỡ cái chén. Nhìn vô mâm cơm chàng biết tụi nó cũng vừa mới dọn ra đây thôi. Trong những chén cơm của mấy đứa nhỏ, có đứa nào có hột gạo nào đâu. Chúng nó đang ăn khoai trừ cơm chứ còn gì nữa. Chính giữa mâm cơm chỉ cóù đa muối vừng và một tô canh rau muống thực bự.

"Hồi này tụi em làm ăn ra sao?"

Thi thở dài.

"Thì em vẫn đạp xích lô, vợ em nuôi ba con gà và ra chợ chiều mua bán mấy con tôm, con tép."

"Mấy đứa nhỏ đi học ở đâu?"

"Chúng nó có đứa nào đi học hành gì đâu, con nhỏ lớn thì theo mẹ ra chợ bán buôn. Còn mấy thằng choai choai này thì ở nhà coi lẫn nhau, nuôi ba con gà thôi mà."

Lưu cắn củ khoai mà muốn nghẹn ở cổ, nhưng cũng cố nuốt. Những đứa bé ăn uống thực ngon lành. Hình như củ khoai trong chén chàng lớn nhất. Lưu chỉ ăn vài miếng rồi bẻ củ khoai cho mấy đứa nhỏ đã ăn hết phần của chúng, nhưng vẫn còn thòm thèm. Thi la lên:

"Mấy đứa mày đâu có được ăn khoai của bác."

Lưu mĩm cười nói ngay:

"Ăn đi các cháu, bác ăn cơm ở khách sạn rồi, không đói đâu Để chúc nữa bác đưa tiền cho mẹ cháu mua bao gạo về nấu cơm chiều ăn nhé."

Một đứa nhìn Lưu đăm đăm hỏi:

"Chiều nay có gạo nấu cơm hả bác."

Lưu gật đầu:

"Ừ cả thịt gà nữa."

Thằng nhỏ trợn mắt nhìn Lưu:

"Mẹ nói gà nuôi lớn để đẻ trứng đó bác Hai. Không thịt được đâu, Vợ chồng Thi và Lưu cùng cười lớn, Thi nạt eơn:

"Thằng Tí không được hỗn chứ. Bác Hai không thịt con gà của con đâu. Bác mua con gà khác về làm thịt đó."

Thằng nhỏ tròn mắt hỏi mẹ nó:

"Bố nói thực không hở mẹ?"

Lưu xoa đầu thằng bé.

"Thực đó, bác sẽ mua nguyên một con gà trống thực bự nấu cơm tối nay ăn, cháu chịu không?"

Cả đám trẻ nhao nhao lên.

"Cháu ăn nữa nhé bác Hai."

"Cháu nữa."

"Cháu nữa. Lâu lắm rồi cháu khôngđược ăn miếng thịt gà nào đó."

Thi có vẻ hơi ngượng vì cảnh nghèo của mình, mắng át lũ con:

"Tụi mày có im đi không, ồn ào qúa đi. Ăn cơm xong, ra sân chơi, tối nay đứa nào cũng được ăn hết đó."

Đám trẻ reo hò kéo nhau ra sân ngay. Chúng ồn ào đó rồi cũng tản nát ngay đó. Lưu móc túi đưa cho vợ Thi một trăm đô, nói:

"Em cầm lấy mua gạo và ít thức ăn cho tụi nhỏ. Phải nhớ là tối nay có cơm và một con gù trống thực to đó."

Mặt vợ Thi sáng lên, nàng suýt soa:

"Trời ơi, sao anh Hai cho tụi em nhiều thế."

Lưu mỉm cười: .

"Không nhiều đâu, anh còn ăn ở đây dài dài mà."

"Chỉ sợ anh chê thôi, chứ anh mà ở đây còn gì hơn nữa."

Thi nhìn Lưu hỏi:

"Bây giờ anh ở đâu, định về đây ở bao lâu."

Lưu ngần ngừ nói:

"Anh cũng không biết bao giờ trở lại My. Tuy nhiên, chắc chắn phải ở lại đây vài tháng. Bây giờ ở tạm khách của công ty du lịch. Nhưng anh tới đây định nhờ em mướn dùm căn nhà nào tĩnh mịch ở vùng này cho đỡ tốn."

Thi vui ra mặt, nói ngay:

"Vậy thì hay quá, ngay đầu đường này có một căn nhà thật xinh. Tường gạch, mái ngói, họ đang muốn bán. Nhưng em có thể hỏi mướn vài tháng cho anh ở được.

Không mắc đâu."

Vợ Thi nhìn chồng, hỏi:

"Nhà ông Ba Hiển hả?"

Thi gật đầu:

"Ừ căn nhà đó."

Vợ thi có vẻ hơi ngại.

"Em sợ ông ấy chỉ muốn bán nhà để trả nợ thôi, chứ có phải dư dả gì đâu mà cho mướn nhà."

Lưu hỏi Thi:

"Ông ấy muốn bán bao nhiêu?"

"Dạ, hai lượng. Nhưng có thẩ bớt nữa được. Căn nhà thì không rộng lắm, nhưng được cái vườn chung quanh rộng, lại có cây cối mát mẻ nữa. Nêú phải như lúc bình thường thì căn nhà này cũng phải bốn năm cây đó anh Hai."

Lưu nói ngay:

"Mua cho anh đi."

Thi ngạc nhiên hỏi:

"Anh mua nhà làm chi ở vuong này vậy? Bộ tính ở luôn không về Mỹ nữa hay sao?"

Vợ Thi cười khúc khích:

"Anh Hai nói chơi thôi, chứ anh làm sao ở nơi nghèo nàn này được. Dù cho anh trở về đây làm ăn thì cũng phải mua nhà ở Sài gòn, chứ lẽ nào chui qua khu Thủ Thiêm này hả."

Lưu ngần ngừ, nói:

"Tại các em không biết, anh có nỗi khổ tâm mới về đây, chứ không ở luôn đây đâu."

Thi mau mắn hỏi:

"Chuyện gì vậy anh tụi em có thể giúp gì được anh không?"

Lưu gật đầu, tử từ kể lại hết câu chuyện Tú Quyên và Trần Hùng Phú. Sau cùng bảo vợ chồng Thi:

"Bởi vậy anh mới phải về đây. Bây giờ tụi em giúp anh mua căn nhà đó đi. Hai cây cũng không bao nhiêu đâu, chỉ có điều anh đứng tên không được. Còn tụi em cũng có nhà rồi, có mua được nữa không? Anh đi lâu không biết luật lệ mới bây giờ ra sao?"

Thi nghe Lưu kể xong câu chuyện, nghiến răng nói:

"Để em lụi cho thằng khốn nạn đó một dao là yên chứ gì Anh làm gì phải khổ sở thế."

Vợ Thi nói át chồng:

"Anh này chỉ được cái nóng sảng thôi, đừng có làm hư việc của anh Hai chứ." - ngừng một lát, nàng nói tiếp...

"Em có một thằng em trai chưa có vợ con gì, nó cũng đi đạp xích lô như nhà em và mướn nhà ở gần đây, để em nhờ nó đứng tên dùm, chắc chắn được."

Lưu mừag rỡ, nói:

"Được như thế còn gì bằng nữa. Xong việc, anh về Mỹ, sẽ để cho nó ở đó giữ nhà cho anh, khỏi phải mướn nhà nữa."

Vợ Thi tươi hẳn nét mặt, lụp chụp nói:

"Như vậy thì hay quá rồi, tự nhiên thằng nhỏ có nhà ở khỏi trả tiền còn gì sướng hơn nữa."

Thi nhanh nhẩu.

"Nếu vậy để em chạy qua nhà ông Ba Hiển, kêu ông ta lại đây cho mau chuyện."

Lưu gật đầu, nói:

"Ừ em đi đi."

Thi lật đật lấy xe xích lô đi ngay, chỉ vài phút sau Thi đã chở ông chủ nhà tới. Nói chuyện một lát lại chở Lưu đi coi nhà luôn và chàng bằng lòng mua ngay. Căn nhà thật lý tưởng cho chàng nuôi Ma Ngải.

Lưu thích nhất cái chái nho nhỏ bẻn hông nhà. Thật là thích hợp làm chỗ nuôi ma. ớ đó có thể kê được một cái đi văng và một cái bàn đủ để trồng chậu ngải. Phòng lại có cửa nẻo thực chắc chắn và kín đáo, nơi này ông Ba Hiển làm phòng ngủ cho đứa con gái hồi nó chưa đi lấy chồng. Phía ngoài có một phòng khách và một phòng ngủ liền với nhà bếp và phòng tắm. Cái phòng nho nhỏ Lưu dự định làm chỗ nuôi ma có cửa ăn thôngra cả phòng ngủ và phòng khách.

Thế là Lưu có thẩ dọn nhà ngay lập tức, còn giấy tờ vợ chồng Thi và thằng em vợ của nó lo cho chàng sau. Tối nay Lưu nhất định mở vỏ sò cho trứng ma nở.

Lưu trao cho vợ Thi tiền mua nhà, rồi cùng Thi lên Sàigòn mua ít đồ đạc và và khách sạn lấy quần áo, bụi ngải và chiếc vỏ sò có trứng Ma Ngải. Chỉ tới tám giờ tối là mọi chuyện đều đâu vào đó. Lưu thấy trong lòng vui sướng làm sao. Như thế là cái mạng chó của thằng Trần Hùng Phú chỉ còn sống được ba mươi sáu ngày nữa là cùng. Nhất định nó phải dền tội. Cái tội ngang nhiên cướp người yêu của chàng.

Tắm rửa thực sạch sẽ, chờ tới đúng mười hai giờ đêm. Lưu vô phòng nuôi ma. Cởi hết quần áo. Lấy dao nậy chiếc vỏ sò Trong đó quả có một cái trứng lớn bằng trứng chim se sẻ và một cây đũa tre vót thật khéo, một đầu nhọn hoắt, một đầu dèm dẹp như cái muỗm nho nhỏ. Cả hai thứ này dều nằm trong một chất nước sền sệt như nhớt, mầu đen thui.

Lưu lấy chiếc đũa tre ra, nằm xuống đi văng, chích một mũi ngay trên ngực chỗ trái tim như ông lão dặn, rồi khều trái trứng ma đặt vô chỗ mới chích. Máu trên ngưc chàng rỉ ra, tự nhiên hút lấy trái trứng như nam châm hút sắt. Độ nửa giờ sau, trái trứng tách làm hai. Lưu nghểnh cổ lên nhìn, một con vật giống như con khỉ, nhỏ bằng hạt bắp, yêú ớt bò ra.

Chân tay nó dài như chân con nhền nhện. Cái mặt nhăn nheo coi dễ sợ. Đặc biệt hai con mắt nó nhỏ li ti mà đã phát ra một luồng ánh sáng xanh lè, trông tới rợn người. Nó từ từ bò ra khỏi vỏ trứng, lấy đầu ủi cái vỏ ra khỏi chỗ vết máu và cúi xuống hút máu chàng. Mình mẩy Lưu nổi gai ốc, tóc tai chàng dựng đứng. Vừa thích, vừa sợ.

Lưu bắt đầu lâm râm đọc câu thần chú của tên Song Ba trao. Con ma ngửng lên nhìn chàng. ánh mắt xanh lè của nó tự nhiên làm Lưu bùôn ngủ ghê hồn và không biết chàng lịm đi tự lúc nào. .

Con ma trên ngưc Lưa tự nhiên nặng trĩu. Không lẽ nó lứn mau như vậy được hay sao. Chàng từ từ mở mắt và vô cùng ngạc nhiên thấy một thiếu nữ đẹp như tiên đang nằm trên mình, nàng say sưa hôn lên ngực Lưu ngay chỗ trái tim. Chàng cố mở mắt thật to, nhìn cho kỹ, lại thấy người con gái ấy có dáng quen quen. Đưa tay dụi mắt và lần này Lưu đã nhận ra nàng là ai.

Sao lại có thể như vậy được? Lưu nghĩ mình đang nằm mơ chăng? Nhưng quả thực người con gái đang nằm trên mình chàng là Tú Quyên chứ còn ai. Lưu không tự chủ được nừa, vòngtay ôm lâý nàng. Bàn tay vừa chạm vô mình Tú Quyên bỗng tê buốt như chạm phải điện cao thế. Lưu giật thót người lên, bàng hoàng. Trước mắt chàng bây giờ lại là con Ma Ngải và tay Lưu vẫn còn trong thế chực ôm lấy nó.

Hai mắt con MaNgải toé ra tia nhìn như đổ hào quang, nó nhìn Lưu thật hung dữ như căm hận ghê gớm. Vừa đây nó đã lớn bằng ngón tay rồi. Lưu chợt nhớ lời ông lão dặn: trong ba ngày phải lấy chiếc đũa tre khều nó chứ không được đụng tay vô mình con Ma Ngải. Bỗng chuông đồng hồ gõ sáu tiếng. Lưu giật mình, thì ra trời đã sáng rồi hay sao. Như thế là chàng đã nằm trong phòng nuôi Ma Ngải tới sáu tiếng đồng hồ rồi. Lưu lật đật lấy chiếc đũa tre khều con Ma Ngải bỏ lên bụi ngải được trồng trong góc phòng. Con Ma Ngải bấu lấy cành cây ngay. Miệng táp chiếc lá gần đó nhai một cách ngon lành, nó ăn lá ngải nghe sồn sột và chỉ một thoáng hết chiếc lá. Lưu thấy những điều ông lão dặn chàng, có nhiều điều không đúng. Nhưng chẳng sao, miễn là nuôi được con Ma Ngải trả thù thì thôi. Lưu mặc quần áo, ra nhà ngoài. Chàng không quên khóa cửa cấn thận. Bây giờ Lưu mới thấy chỗ vết thương ở ngực lớh bằng đồng xu, chứ không nhỏ như lúc chàng chích bằng chiếc đũa tre lấy trong vỏ sò nữa. Máu đã khô lại trên miệng vết thương. Lưu lấy băng keo dán chỗ đó lại chàng sợ có thể nhiễm trùng thì khốn.

=> hết chương 4 mời quý bạn đón đọc chương 5 truyện ma và những câu chuyện khác tại Chuyên mục truyện ma.