Truyện ma: Tiểu thuyết truyện ma "nuôi ma ngải" chương 19. Bỗng chàng giật mình thấy con Ma Ngải đứng bên cạnh tự hồi nào. Bây giờ nó to lớn, kềnh càng như một người khổng lồ. Miệngnó dính đầy máu tươi, hiển nhiên là vừa đi hút máu ai ở đâu rồi. 

Chương 19: NGÀY THỨ MƯỜI SÁU

Lưu Thơm và Cam từ giã gia đình người đệ tử tu tại gia của chùa Linh ẩn. Ba người kêu xe vô Chợ Lớn. Quần áo của mọi người đã được giặt sạch những vết máu trước khi trở về.

Cả ngày hôm nay, ba người đã hỏi thăm cả ngàn người mà không ai biết miêú Chung Quì ở đâu. Cả cái tên Chung Tử cũng không ai nghe thấybao giờ. Nhiều người còn ngạo báng tụi chàng là đọc tiểu thuyết riết rồi điên nữa. Bởi vì cái tên ông Chung Quì là một tay bắt ma chuyên nghiệp trong chuyện Tàu. Một nhân vật nổi tiếng trong tiểu thuyết của những chuyện thần thoại, ma quỉ !

Nhưng cả ba người nhất định phải tìm cho ra. Bởi vì đó là điều sống chết, không thế nào bỏ cuộc được. Trời đã về chiều, mặt trời cũng vừa khuất dạng. Những tia sáng yếu ớt cuối cùng trong ngày còn phản chiếu trên những đám mây bay thực thấp. Cuối chân trời, mây đen phủ kín cả một vùng. Những tia sét thỉnh hoảng chạy ngoằn ngoèo trên nền mây đen sậm. Chắc chắn đêm nay sẽ có mưa to.

Thơm lo lắng hỏi:

"Bây giờ phải làm sao hả anh Lưu?" .

Lưu thở dài.

"Anh cũng không biết làm sao bây giờ. Nhưng nhất định chúng mình phải tìm cho ra ông Chung Tử."

Cam mệt mỏi hỏi.

"Tìm đâu cho ra bây giờ?"

Lưu thẫn thờ nói:

"Anh cũng không biết, nhưng tới đâu hay tới đó?"

"Nhưng con Ma Ngải nửa đêm sẽ lại tìm tới anh."

Lưu gật đầu.

"Nhất định nó sẽ tới, dù anh có trốn đi đâu cũng không được vì anh và Ma Ngải máu thịt đã đồng thông."

Thơm run lẩy bẩy.

"Như vậy thì chết rồi."

Lưu cố bình tĩnh, nói:

"Bây giờ nó còn cần tới anh nên không dám giết ngươì. ít nhất cũng còn hai mươi ngày nưa. Tức là đủ ba mươi sáu ngày để nó hoàn tất việc sinh trưởng và tu luyện sơ khởi."

Thơm nói:

"Trời sắp mưa lớn, chúng mình về nhà đi anh."

"Anh nghĩ bây giờ chúng ta ngử đâu eũng vậy, hay là cứ ở quanh vùng này cho tiện để ngày mai còn tiếp tục kiếm nữa."

Thơm gật đầu.

"Như vậy cũng được."

Lưu bàn:

"Chúng ta kiếm một cái khách sạn nào mưứn phòng, ở luôn đó cho tới khi nào tìm thấy ông Chung Tử thì thôi."

Trời bỗng bất thần đổ mưa thực lớn. Bọn Lưu chạy vội vô mái hiên một căn nhà bên đườllg núp mưa. Những hạt mưa mỗi lúc một dầy hơn, trời tối sầm xuống. Ba người đứng nép vô nhau cho khỏi ướt, ngoài đưừng vắng hoe không còn ai. Cả khu phố hình như không có điện, tối mò. Thơm dựa lưngvô tường, vòng tay ôm ngang lưng Lưu thì thầm:

"Trời tối quá anh ơi."

Lưu cũng vòng tay ôm lấy vai Thơm.

"Không biết chỗ nào có phòng ngủ bây giờ." .

Bỗng Cam mừng rỡ la lên.

"Kia có chiếc xe xích lô kìa, hay là chúng mình nhờ ông ta chở tới phòng ngủ đi." .

Lưu dùng tay làm loa gọi lớn:

"Xích lô, xích lô..."

Bác phu xe từ từ cho xe dậu lại sát vô lề đường, vội vàng mở tấm chắn phía trước. Cam chạy ra thực mau, chui vô xe. Lưu và Thơm chạy theo liền. Cả ba người chất lên chiếc xe chật cứng. Cam vô trước nên nàng ngồi trên nệm xe, tự nhiên Lưu lại ngồi lên lòng nàng. còn Thơm phải gồi dưới chân. Bác phu xe hỏi lớn:

"Các ông bà muốn đi đâu ạ?"

Lưu trả lời liền:

"Ông chở chúng tôi tới bất cứ phòng ngử nào gần đây nhất cũng được."

Bác phu xe gài tấm che phía trước lại, hì hục đẩy xe đi. Xe chật quá nên Lưu phải ép sát lưng vô ngực Cam, chàng ái ngại hỏi:

"Em có chịu nổi không?"

Cam thì thầm bên tai Lưu.

"Không sao đâu anh."

Xe chật quá, không biết để tay ở đâu. Cam vòng tay ôm lấy bụng Lưu. Trong khi đó Thơm ngồi dưới, hai tay ôm lấy hai chân Lưu, đầu ngửara dựa vô bụng ehàng. Còn Lưu nắm lấy hai vai Thơm, sợ nàng té v~ phía trước. Đường xá gập ghềnh đầy ổ gà, bác phu xe không thế nào tránh được trong đêm m~.ta lứn tối tăm nên xe xóc lên xóc xuống. Xe chạy một lúc thực lâu. Lưu để ý thấy hơi thở Cam phía sau nóng hôi hổi, phà vô gáy chàng, ngực nàng cũng phập phồng lên xuống, tiếng Cam thì thào thực nhỏ như lẩn vào tiếng mưa rơi bên ngoài ầm ỹ.

"Anh... anh Lưu ơi..."

Lưu nghiêng đầu qua hỏi nhỏ, chỉ đủ mình nàng nghe.

"Em nói gì?"

Cam thì thào: .

"Em thương anh quá hà."

Lưu quay hẳn đầu lại, Cam đã vội vã hôn lên miệng chàng. Lưỡi nàng lùa qua răng Lưu, chàng vội vàng núc chặt. Ngay lúc ấy Lưu cũng thấy Thơm cúi xuống hôn lên tay chàng. Lưu luồn bàn tay qua cổ áo nàng, rà trên bộ ngực săn cứng, bóp nhè nhẹ. Thân thể của hai người con gái ép cứng hai bên trong chiếc xe xích lô chật chội làm người Lưu nóng lên bừng bừng. Những bắp thịt cứng lại, căng lên. Hình như Thơm cảm thấy đìêu bất thưừng này ngay vì nàng dựa lưng vô bụng Lưu. Nàng cắn nhè nhẹ vô tay chàng, thì thầm:

"Em thương anh quá hà."

Hai câu nói vô tình của hai chị em lại giống nhau từng chữ làm Lưu run rẩy. Có lẽ Cam cũng nghe thấy chị nàng vừa nói gì nên cười khúc khích lập lại:

"Em cũng thương anh Lưu nữa."

Lưu cười nho nhỏ. .

"Vậy anh thương cả hai em có được không?"

Cam nói ngay: .

"Em chịu đó, chị Thơm chịu không?"

Thun~ véo vô đùi em, mắng yêu:

"Đồ con nít hà bá."

Nàng chắng còn lạ gì Lưu đã ngủ với Cam và con nhỏ rết khoái chàng. Ngược lại Cam cũng biết thế, nhưng không có đứa nào dám nói ra miệng công khai mà thôi. Cam nghe chị rủa, nàngthích thú lấy hai chân cặp chặt lấy mình chị. Nàng vô tình phát giác bàn tay Lưu đang mò mẫm trên ngưc Thun~. Nàng cắn nhẹ vô má Lưu nói nho nhỏ: .

"Anh tham lam lắm nhé."

Lúc ấy Thơm cũng khám phá ra chân Cam chạm phải tay Lưu đang mò mẫm tên ngưc nàng và nghe Cam trách Lưu. Nàng mỉm cười trong bóng tối. Nghĩ tới tối nay chắc chắn Lưu sẽ ngủ chung với cả hai đứa. Như vậy càng hay, vì đỡ phải đóng kịch nữa. Bỗng Thơm nghe Cam nói với nàng:

"Bà này cũng dâm quá đi."

Lưu nghĩ cách phải binh Thơm, chàng cố tình tạo chơ nàng chứng cớ sự dan díu của chàng với Cam. Nghĩ thế. Lưu hôn thực kêu lên miệng Cam và gắn chặt môi nàng không cho Cam nói lên lời. Hình như Cam hiểu thâm ý của Lưu, nàng ú ớ định phản đối lại càng làm cho Thơm có lý do nói vô:

"Còn mày đang làm cái gì đó hả Cam?"

Khi miệng Lưu vừa nhả ra, bàn tay Cam thọc xuống phía dưới nắm lấy đùi Lưu, bóp mạnh làm Lưu nhẩy nhổm lên, Cam rít lớn nho nhỏ.

"Cho anh chết luôn, ai bảo binh."

Thơm thấy Cam hành hạ Lưu, cười khúc khích, nói:

"Cho mày đại diện tao nữa đó."

Cam cười lớn hơn.

"Bà cứ yên chí đi, anh ấy không thoát khỏi tay tôi đêm nay đâu."

Lưu cười sằng sặc. . .

"Tối nay anh chấp cả hai đứa đó."

Cam đay nghiến. .

"Anh mà sợ gì ai, con mẹ mập già mà anh còn nhào vô cả đêm với nó thì đâu có vừa gì."

Thơm cười khúc khích hỏi:

"Bộ mày thấy sao?"

"Chứ còn gì nữa. Bữa hôm ấy em tới sớm thay chị. Bắt gặp hai ông bà nằm tênh hênh không thèm đóng cửa nữa. Ghét mặt, em mới lấy phân bò chét tùm lum rồi nhúng nước quần áo của cả hai người luôn. Sáng ra cả anh lẫn chị quýnh lên như gà mắc đẻ. Nghĩ cũng tức cười quá đi."

Lưu la lớn:

"À thì ra là bàn tay nhám nhúa của em. Để tối nay emsê chết với anh."

Thơm cười ha hả, nói:

"Đừng có sợ Cam, có tao binh mày."

Xe cũng vừa ngìtng lại. Bác phu xe mở tấm vải chắn phía trước, Thơm vội vàng nhẩy xuống, chạy vô mé hiên phòng ngủ ngay. Lưu và Cam cũng lần lượt phóng ra thực nhanh. Lưu đưa tiền cho bác phu xe, chàng nói nhanh:

"Bác cầm lấy khỏi phải thối lại."

Bác phu xe nhìn theo Lưu mừng rỡ.

Cả ba người chạy vô trong phòng ngủ cũng đã ướt hết rồi. Người quản lý đưa chìa khóa cho Lưu và nói số phòng. Chàng vội vàng cùng Thơm và Cam lên lầu ngay. Cả hai cùng dành nhau phòng tắm, nhưng cuối cùng Thơm cũng nhường em vô trước.

Cả Thơm và Lưu cùng cởi hết quần áo đưa cho Cam đem vô phòng tắm vắt cho khô, vì mọi người sợ nước chẩy dòng dòng làm ướt hết nhà. Bởi vậy mỗi người phải lấy một chiếc khăn lông quấn chung quanh người.

Khi Cam vô phòng tắm rồi, tự nhiên Lưu nhìn Thơm, bỗng chàng bắt gặp ngay ánh mắt nàng cũng đang nhìn mình thật ướt át. Lưu mỉm cười ôm lấy nàng, chiếc khăn tắm quấn quanh mình chàng tuột xuống sàn nhà. Khăn tắm của Thum cũng rơi xuống đất. Vi cả hai chiếc khăn nhỏ nhắn nên không quấn hết được một vòng, nếu không giữ sẽ tuột ra ngay. Khu này hôm nay lại bị cúp điện ánh sáng cây đèn dầu lờ mờ không soi rõ được căn phòng khiến cả hai tự nhiên hơn. Thơm thì thầm:

"Coi chừng con Cam ra bất tử kỳ lắm đó anh à."

Lưu cười hì hì. "

"Lúc nãy trên xe nó nói gì em không nhớ sao?"

"Nó nói cái miệng thôi mà, biết gì đâu."

"Em làm bộ hay ngây thơ thực sự vậy. Bộ em không biết anh với con Cam có gì gì rồi hay sao?"

"Ai lại không biết, nhưng mà dù gì thì nó cũng mới có mười sáu tuổi thôi mà. ý nghĩ và hành động như con nít. Bất quá anh chỉ cho nó và nó cũng bắt chước người lớn chút đỉnh thôi chứ biết cái gì."

"Em lầm rồi, nó còn ma quỉ hơn em nhiều. Đã có lần anh muốn xỉu vì nó."

Thơm cười khúc khích:

"Em không tin."

Lưu mỉm cười:

"Tlù để tối nay em biết ngay chứ gì."

"Ừ, nhưng anh không được bầy đặt cho nó đó."

Lúc ấy Cam cũng vừa trong phòng tắm đi ra, thấy hai người ôm nhau xà nẹo, cười hì hì:

"Mới đây mà đã dính vô nhau rồi, tôi cũng sợ bà Thơm luôn."

Thơm trả đũa liền.

"Mày lo cái thân mày đi, đừng có làm bộ. Anh Lưu nói hết với tao rồi đó."

Cam kêu "á" lên một tiếng, xông lại, vật Lưu xuống giường, leo lên bụng chàng. Hai chân nàng kẹp hai bên hông Lưu, mình chồm tới trước căng hai tay chàngra, nhìn vô mặt Lưu, hỏi:

"Anh dám à?"

Lưu nằm dưới nhìn lên. Thân thể Cam tròn tria, bộ ngực nung núc, rung rinh theo hơi thở nàng hổn hển.

Chàng cười hì hì, nói:

"Anh dám cái gì đâu?"

"Thì bà Thơm bả ấy nói đó."

"Nói cái gì?"

"Nói cái gì ai biết."

"Vậy mà em hỏi anh."

Thơm cười khúc khích, nói:

"Mấy người ở đó nói chuyện ràng lân đi, để tôi đi tắm cái đã.

Thơm nói xong bước vô phòng tắm, nàng múc nước kỳ cọ Thân thể mấy bữa nay bẩn thỉu ghê hồn. Cam và Lưu vẫn cãi nhau chí choé bên ngoài, thực trẻ con. Bất giác nàng mỉm cười. Tự nghĩ, con Cam dù sao cũng chỉ có mười sáu tuổi. Thân thể nó to lớn và đẫy đà hơn nàng nhiều cũng chỉ vì ăn chưa no, lo chưa tới. Tâm tính vô tư, chưa biết gì mùi đời. Nàng cố tình tắm thực lâu để cho Lưu đùa rỡn với Cam cho thoả thích. Thơm nghĩ tới cả hai chị em nàng cùng được lòng Lưu, lo gì cuộc sống gia đình phải khó khăn nữa. Dù chàng có về Mỹ, không lẽ mỗi tháng

không gửi về được vài chục đô la hay sao. Nhưng chợt nghĩ tới chuyện con Ma Ngủi, Thơm rùng mình, nàng run lên và chạy vội ra nhà ngoài. La lớn:

"Mấy giờ rồi anh Lưu."

Lưu đang ôm Cam, nghe Thơm hỏi, giật nẩy mình nhìn đồng hồ. Chàng hấp tấp trả lời:

"Gần mười một giờ đêm rồi, sao nhanh quá vậy kìa."

Thơm giục.

"Anh vô tắm đi, con Ma Ngải sắp tới rồi đó." Lưu lật đật phóngvô buồngtắm ngay, chàng kỳ cọ thực kỹ. Những vết máu đọng lại từ tối qua vẫn còn lốm đốm

trên da thịt chàng. Hơn nửa tiếng sau Lưu mới tắm xong.

Chàng ra nhà ngoài bảo Cam:

"Anh chắc em phải tắm lại qưá, lúc nãy chúng mình ôm nhau, mình mảy anh dơ lắm, còn toàn máu đọng lung tung trong mình à."

Cam lật đật chạy vô buồng tắm, Bối nước ào ào ngay. Vừa tắm, nàng vừa la chói lói:

"Người anh hôi như cú hà."

Lưu cười hì hì ôm lấy Thơm. Thân thể nàng mát rười rượi. Chàng thì thầm:

"Anh muốn mang em qua Mỹ sống cho tới già quá."

Thơm hôn lên miệng Lưu, nói:

"Sốngtới già rồi ném em vô nhà thương dưỡng lão phải không?" .

"Thì lúc đó anh cũng vô đó luôn."

"Anh nói nghe tình nghĩa lắm. Em mới có vắng mặt mấy tiếng đồng hồ là đã lột quần áo mụ Chín y tá ra rồi còn làm bộ."

Lưu nói nhây:

"Thì đàn ông nào không vậy. Tại mụ ấy cứ hây hây trước mặt anh. Kín kín, hở hở. Làm bộ khám bệnh, vuốt vuốt ve ve, làm sao anh chịu nổi."

"Thế là anh đè đại người ta ra à?"

"Thì bà ấy muốn thế mà."

"Tại sao anh biết chắc người ta muốn chứ. Không lý bà ấy dám tấn công anh trước."

"Không phải bà ấy tấn công anh trước. Nhưng mà bà ấy mặc áo rộng thùng thình, làm bộ cúi xuống khám bệnh cho anh. Trong chiếc áo bà ba đó lại không có đồ lót. Bộ ngưc to nhưtrái bưởi Biên Hòalúc lắc nhưthếai mà không thấy."

"Thấy thì sao chứ. Tự nhiên anh dám rớ vô sao?"

"Thì ai mà dám, nhưng bà ấy cứ đứng như vậy thực lâu cốý cho anh ngắm nghía. Rồi nhìn anh mỉm cười như đồng lõa. Anh mới nắm lấy tay bà ấy. Bà ta cũng chẳng nói gì chỉ nhìn anh mỉm cười. Lúc ấy anh níu bà ta xuống, bà theo tay anh nằm đè lên mình anh. ép sát bộ ngực vô ngực anh nên anh mới hôn lên miệng bà ấy."

"Thế là hai người bắt đầu à?"

"Thân thể anh như ngồi trên lò lửa, còn chiu thế nào nổi nữa. Chuyện gì phải tới nó phải xẩy ra thôi."

Thơm cười khúc khích.

"Em nghi anh xạo quá, cứ làm như tiểu thuyết ấy. Mấy ông có học ở Mỹ về, ông nào ông đó nói năng ngọt như đường phèn, chịu không nổi."

Lưu xạo đã quen, chàng biết là Thơm biết chàng xạo nhưng vẫn cứ tin, và chính chàng nói xạo riết rồi cũng tưởng là mình nói thiệt. Lưu cười hì hì, ôm ghì lấy Thơm hôn lên môi nàng.

Khi Lưu ngước mặt lên, bỗng chàng giật mình thấy con Ma Ngải đứng bên cạnh tự hồi nào. Bây giờ nó to lớn, kềnh càng như một người khổng lồ. Miệngnó dính đầy máu tươi, hiển nhiên là vừa đi hút máu ai ở đâu rồi. Nó hất Thơm qua một bên, nắm lấy tay Lưu đưa lên miệng cắn nhẹ cho rỉ máu rồi đưa lên mũi hít liên hồi. Xong đâu đấy, nó xoay mình biến mất thật lạ lùng. Lúc ấy Cam cũng vừa ló đầu ra khỏi phòng tắm. Nàng thấy con Ma Ngải đang biến thành gió lướt đi, đứng chết như trời trồng.

Lưu thấy Thơm bị nó hất văng xuống sàn nhà. Khi con Ma Ngải biến đi rồi, chàng lật đật ôm lấy nàng bế lên giường. Thơm thiêm thiếp như người say ngử. Hiển nhiên nàng đã xỉu đi rồi. Một lúc sau nàng từ từ mở mắt, nhưng mặt mày lơ lơ láo láo. Cam cũng tử từ đi lại, nàngngồi nhìn Thơm không nói năng gì. Lưu thấy Cam cũng không hơn gì Thơm, nét mặt cả hai người đều như nhau. Chàng biết chắc cả hai đã chìm vào trạng thái hôn mê, ảnh hưởng của Ma Ngãi rồi.

=> hết chương 9 mời quý bạn đón đọc chương 10 truyện ma và những câu chuyện khác tại Chuyên mục truyện ma.