Truyện ma: Tiểu thuyết truyện ma "nuôi ma ngải" chương 18. "Truyện Ma Ngải tuy nhờ máu của lưu mà lớn. Nó cũng cảm ứng với lưu. Nhưng bản tánh nó vẫn là tà giáo Trước sau gì cũng phản chủ. Trong số những người nuôi ma, có một số trả được thù, nhưng đa số lại bị chết vì ma mình nuôi lớn."

Chương 18: NGÀY THỨ MƯỜI LĂM

Cả đêm qua. Lưu không dám cởi trói cho Thơm, chẳng những thế, chàng còn trói luôn hai chân nàng căng ra hai bên thành giường. Nhưng Lưu đã mở khăn bịt mắt cho nàng, chàng phải làm như vậy vì không dám để tay nàng tựdo sẽ lộ chuyện MaNgải cắn nàng ngay, đồng thời chàng trói chân nàng căng ra giữa giườngvì sợ nàng chạy ra ngoài đường kêu cứu sẽ phiền phức lắm. Cho tới sáng, Lưu mới cởi trói cho nàng. Thơm ôm lấy Lưu làm bộ cắn vô cổ chàng, nói:

"Em phải cắn anh trả thù, tối qua anh làm cái gì kỳ cục quá hà."

Lưu cười mơn trớn.

"Đùa em chơi thôi mà, ở Mỹ người ta thường hay sống như vậy. Anh muốn em sống thử lối sống Mỹ xem sao."

Thơm lắc đầu nguầy nguậy.

"Thôi, em không chịu sống cái kiểu đó đâu. Ghê quá hà, ai chịu cho nổi."

Lưu hôn nhẹ lên má chàng, nói:

"Thôi, em tắm đi rồi còn đi chợ."

Thơm vừa rời khỏi nhà ra ehợ, bỗng Lưu nghe có tiếng rít thực ghê rợn trong phòng nuôi Ma Ngải. Chàng chạy vô, thấy con Ma Ngải đang đứng trên đi văng nghiến răng, trợn mắt, trông thực ghê rợn. Lưu lùi lại, tính chạy ra nhà ngoài. Con MaNgải vươn tay chụp lấy chàngníu lại. Chàng hoảng kinh vì thấy nó từ từ cúi đầu xuống cổ mình. Lưu biết ngay nó tính hút máu chàng như hút máu Thơln tối qua. Chàng vùng lên thực mạnh, tà áo rách soạc cứu Lưu thoát khỏi tay con Ma Ngải. Lưu phóng người thực nhanh ra nhà ngoài. Con Ma Ngãi đuổi theo bén gót, lanh trí, Lưu chạy thục mạngrangoài Bân nắng chói. Con MaNgãi đứng sựng lại, rít lên nghe ghê hồn. Chàng bàng hoàng, không ngờ sự tình lại biến chuyển như vậy. Lưu nhớ tới lời lão đạo sĩ bữa trước: "Đời là bể khổ, giác ngộ là bờ." Hình như lão đạo sĩ này biết chàng nuôi Ma Ngải mà không nói. Bây giờ phải làm sao?

Chàng thấy trước tiên chắe phải ra chợ báo cho Thơln biết, đừng để nàng trở về, con Ma Ngải sẽ hút máu nàng ngay. Lưu đi thực nhanh ra chợ. Chàng Um gặp Thơln và kéo nàng tới một chỗ vắng, nói:

"Nguy rồi em ơi."

Thơln ngơ ngác hỏi:

"Có chuyện gì xẩy ra đó hở anh?"

Lưu ngần ngừ rồi nói:

"Tới nước này, anh không thể dấu em được nữa."

Linh tính cho Thơm biết chuyện chẳng lành rồi, nàng im lặng chờ Lưu nói rõ hơn. Lưu cũng im lặng một lúc rồi mới nói:

"Anh có nuôi một con ma, có lẽ là con ma em nhìn thấy bữa trước. Từ trước tới nay, nó nghe lời anh. Bỗng nhiên hôm qua nó hút máu em, và sáng nay khi em vừa đi chợ, nó tính hút máu anh nữa."

Vừa nghe Lưu nói, Thơln kinh hoàng đưa tay lên cổ.

Vết ma cắn còn rành rành. Nàng hãi hùng bật khóc.

"Trời ơi, bây giờ phải làm sao đây anh?"

"Anh cũng không biết tính sao bây giờ."

Thơm sụt sịt nói:

"Còn con Cam nữa."

Lưu hốt hoảng hỏi: :

"Con Cam làm sao rồi?"

Thơln tử từ kể lại hết mọi chuyện xẩy ra cho tới lúc ông đạo sĩ cắm cổ chạy thục mạng và Cam lục lọi bắt chuột ăn. Lưu sợ hãi rụng rời, chàng chỉ còn một chút hy vọng ở lão đạo sĩ đó nay lại biết chính ông ta đã thua con Ma Ngải của chàng rồi, biết tính làm sao bây giờ. Chàng nắm tay Thơm, đứng chết trân không nói được lời nào.

Ngay lúc ấy Thi đạp xe xích lô đi qua, thấy Lưu và Thơm đứng sớ rớ, vội vàng ghé xe lại, hỏi:

"Anh Lưu đứng đây làm gì vậy, lên xe em chở đi."

Lưa gặp Thi mừng rỡ, nắm tay Thơm kéo lên xe ngay, chàng nói:

"Em chạy xe tới nhà cô Thơm, anh có chuyện nói với em."

Biết là sắp có chuyện, nhưng Thi biết tính Lưu, chàng không hỏi thêm, cắm cổ đạp xe đưa Lưu và Thơm trở về nhà nàng ngay. Tới nơi, Lưu mới kể rõ cho Thi nghe.

Câu chuyện thực rùng rợn, chính Thi cũng không ngờ lại có thể xẩy ra tới như vậy, chàng bàn với Lưu.

"Theo em thấy, bây giờ chỉ còn nước đi kiếm lão đạo sĩ bữa trước."

Lưu lắc đầu, chỉ Cam, nói:

"Em không nhìn thấy con Cam kia hay sao?"

Thi mỉm cười. .

"Nó bị vậy là vì lão đạo sĩ còn non tay ấn."

Lưu thở dài. .

"Như thế còn kiếm ông ta làm chi nữa?"

"Kiếm chứ, bởi vì anh không nhớ ông ta chẳng nói sư phụ ông đang ở nhà ông ta là gì."

Lưu mừng rỡ, nhưng chàng lại băn khoăn ngay.

"Nhưng biết đâu mà tìm chứ?"

"Anh đừng lo, tự nhiên họ sẽ tìm tới đây thôi."

"Tại sao?"

"Trừ khi lão đạo sĩ chết mất xác thì không kể, còn như lão chạy được về tới nhà, chắc chắn sư phụ lão ta phải trả thù cho đệ tử chứ."

Mặt Lưu vẫn rầu rầu, nói:

"Biết bao giờ họ mới tới chứ, cllỉ eòn mấy tiếng nữa, mặt trời lặn là con Ma Ngải có thể tới kiếm tụi mình rồi. Lúc đó không biết làm sao đây."

Tất cả đều im lặng, không khí chết chóc bao phủ cả căn nhà. Bỗng Thi mừng rỡ kêu lên:

"A, được rồi."

Tất cả mọi người đổ dồn nhìn về phía Thi. Lưu hỏi:

"Em nghĩ ra được gì?"

Thi hí hửng nói:

"Bữa trước em có chở một người bị bệnh tà tới nhà một ông thầy bên Thị Nghè, chúng mình thử qua đó cầu cứu xem sao."

Lưu lật đật nóí:

"Vậy phải mau lên mới kịp. Mặt trời sắp lặn rồi."

Lưu, Thơm và cả Cam nữa, chất lên xe xích lô của Thi. Chàng cố đạp thực nhanh. Tới bến phà Thủ Thiêm, Lưu đề nghị bỏ xe xích lô tại bến đò, mọi người qua phà kêu xe Taxi đi cho mau. Từ ngày giải phóng, xe Taxi rất hiếm, nhưng ngay bến đò lại dễ kêu xe hơll dọc đường, vì bây giờ xăng mắc mỏ, không ai dám xách xe chạy vòng vòng kiếm khách cả.

Chỉ vài chục phút xe đã tới Cầu Sơn. Thi nói bác tài ngừng lại. Mọi ngllời đi bộ vô trong con đườngnhỏ tới một con lạch, qua cây cầu khỉ, đi một quãng nữa tới căn nhà lá nhỏ. Thi dắt mọi người vô.

Một người đàn ôngtrạc ngữ tuần ra chào hỏi mọi người và mời vô nhà. Thi chưa kịp nói năng gì, ông ta đã nhìn đăm đăm vô Thơm nói:

"Cô em này bị trúng tà nguy hiểm quá, chỉ sợ tôi không đủ sức đâu

Thi lật đật nói:

"Thưa thầy không phải con nhỏ đó mà là con này."

Vừa nói Thi vừa chỉ Cam. Ông thầy lắc đầu, nói:

"Cô đó không thành vấn đề, tôi chỉ cho uống lá bùa là hoàn hồn liền. Ngại là ngại cô này và ông đây thôi."

Vừa nói ông ta vừa chỉ Thơm. và Lưu làm mọi người giật mình. Lưu lật đật nói:

"Thưa thầy như vậy phải làm sao bây giờ?"

Ông thầy nói:

"Trước hết, để tôi cứu cô này đã, rồi dắt mấy người tới chùa Linh ẩn thỉnh sư phụ, nhờ ngài cứu giúp."

Nói xong ông lấy mấy thẻ nhang trên bàn thờ, vẽ mấy chữ bùa vô ly nước, cho Cam uống. Thật không ai ngờ, vừa uống xong ly nước, Cam ói mửa lung tung ra đầy nhà. Nào thằn lằn, rắn mối, chuột, bọ, sâu, làm mọi người muốn ói mửa.

ói xong, Cam nằm vật ra đất bất tỉnh nhân sự. Ông thầy mỉm cười đắc ý, nói:

"Cô ấy sẽ ngủ cho tới sáng mai là hết bệnh. Bây giờ tôi lo cho thầy này và cô kia nữa. Xin theo tôi, còn cô em này để ngủ đây đi, không sao đâu, có sấp nhỏ lo cho cô ta được rồi."

Nói xong, ông gọi với vô trong nhà. Một cô gái chạc tuổi Cam đi ra, ông thầy nói:

"Thu Ba, con lo cho cô này, có lẽ đêm nay ba không về. Bây giờ phải dắt mấy thầy cô đây tới chùa Linh ẩn."

Nói xong ông lật đật chụp chiếc nón lá đi ngay. Lưu, Thi và Thơln vội vàng theo ông bén gót. Đi khoảng hơn một tiếng, băng qua nhiều cánh đồng, tới một rừng chàm. Mọi người vạch lá mà đi, hình như ít có người qua lại khu này, con đường cỏ mọc xanh um. Nếu khôngphải là có ông thầy này dắt lối chắc không ai biết đường mà mò ra chỗ của vị sư nào đó đang tu luyện. Đi chừngmột tiếng sau, ông thầy dắt mọi người tới một căn nhà cỏ thấp lè tè, nói:

"Chúng mình tới chùa Linh ẩn rồi."

Lưu ngạc nhiên hỏi:

"Căn nhà cỏ này mà lại là một ngôi chùa sao hả thầy?"

Ông thầy gật đầu.

"Dạ, chính thế, ở đó có mấy nhà sư tu luyện. Căn này là lớn nhất, để mọi người nghe Pháp. Còn mấy căn nhỏ hơn của mỗi vị chỉ lớn đủ để một người ngồi thiền thôi."

Vừa lúc ấy một nhà sư đi tới cúi đầu nói:

"Các thí chủ tới thực đúng lúc, Sư Phụ chúng tôi vừa hết bế quan. Bần tăng xin mời các thí chủ vô bên trong."

Lưu đi theo ông sư vòng qua một con đường nhỏ, láng lẩy chứngtỏ có nhiềungười đi lại trên con đườngnày hàng ngày. Cuối cùng, nhà sư nọ đưa bọn Lưu vô chùa. Nói là chùa chứ thực ra đó chỉ là một cái lều nho nhỏ, chung quanh được phủ lên một lớp lá. Trên nóc nhà cũng lợp bằng lá và chỉ với tay là chạm nóc nhà rồi. Tuy nhiên các lều này cũng có thể chứa đượe mươi mười lăm người, nếu ngồi khít vô với nhau.

Lưu nhìn thấy ngay ở giữa lều, có tám ông sư đang ngồi thiền chưng quanh một ông sư già ở chính giữa. Những ông sư ngồi chung quanh Lưu đoán ông nào cũng phải trạc bảy mươi hay tám mươi là ít. Còn vị sư già ngồi chính giữa chàng không thể đoán được làbao nhiêu tuổi cả. Mọi người lặng lẽ ngồi xuống sát bên nhau. Ông sư trụ trì bỗng cất tiếng:

"Bần tăng pháp danh là Phục Linh, có phải là Lưu thí chủ tới thãm đó không?"

Lưu giật mình hỏi:

"Dạ, chính là con, tại sao thầy biết?"

Không trả lời thẳng vô câu Lưu hỏi, thầy Phục Linh nói tiếp:

"Nuôi Ma Ngải rất tổn thọ, lại phá huyết khí. Chưa hại được người mà đã hại mình. Mong thí chủ sớm giác ngộ, đừng tiếp tục nữa."

"Thưa thầy, con cũng thấy hối hận. Nhưng tình hình bây giờ đã đi quá tầm tay của con rồi. Cơn Ma Ngải không còn nghe lời con. Hơn nữa, con vẫn không muốn nhìn thấy người khác cướp đi người yêu của mình."

Thầy Phục Linh lắc đầu.

"Con Ma Ngải tuy nhờ máu của thí chủ mà lớn. Nó cũng cảm ứng với thí chủ. Nhưng bản tánh nó vẫn là tà giáo Trước sau gì cũng phản chủ. Trong số những người nuôi ma, có một số trả được thù, nhưng đa số lại bị chết vì tay con ma mình nuôi lớn."

Lưu rùng mình, hỏi:

"Thầy biết rõ việc này quá. Hình như xưa kia thầy cũng có lần nuôi Ma Ngải phải không?"

Thầy Phục Linh trầm ngâm, rồi từ từ mở mắt nhìn Lưu, trả lời:

"Không!"

Lưu nhìn thẳng vào cặp mắt của ông, sửng sờ vì ông đã bị mù. Hai hốc mắt đựng con ngươi sâu thăm thẳm, trống rỗng. Lớp da bao quanh hốc mắt nhăn nheo, co rút và đỏ thắm như máu. Ông quay về hướng Lưu nói tiếp:

"Sư phụ bần tăng trước kia có lần quyết đấu với La Cát. Bần tăng cũng có dự trận đấu. Nhưng ngài đã lâm nạn, còn bần tăng bị hủy đi cặp mắt. Lúc ấy La Cát chỉ bị thương nặng. Một trăm lẻ tám con Ma Ngải của La Cát đều bị giết chết hết trong trận đánh này. La Cát trốn đi từ hồi đó tới giờ."

Thầy Phục Linh im lặng một lúc rồi nói tiếp với vẻ khích động:

"Hình ảnh cuối cùng của cặp mắt bần tăng nhìn thấy là cảnh bốn con Ma Ngải chụp vô bụng sư phụ, moi ra tất cả lục phủ ngũ tạng của ngài. Cũng vì thế mà bần tăng bị phân tâm, nên một con Ma Ngải khác thừa cơ móc mắt bần tăng. Rất may sư phụ trước khi chết, đã xử dụng tuyệt chiêu "La Hán Phục Ma, tự cắn lưỡi, phun những giọt máu cuối cùng của đời ngài vào lũ Ma Ngải còn lại. Bởi vậy ngày hôm nay bần tăng mới còn sống sót."

Lưu run run nói: .

"Tên La Cát hiện giờ ở Thái Lan."

Thầy Phục Linh nhắm mắt lại, gật đầu:

"Tà ma ngoại đạo bây giờ rất thịnh hành tại Thái Lan. Không biết bấy lâu nay La Cát đang tu luyện bùa phép gì đây? Nói thực với thí chủ. một trăm lẻ tám con Ma Ngải của La Cát hồi đó toàn là những con Ma Ngải phản chủ để trở về với La Cát. Bây giờ tới lượt thí chủ nuôi Ma Ngải dùm cho La Cát đó. Thí chủ có tưởng tượng một ngày nào đó sẽ bị chính con Ma Ngải mình chích máu nuôi xé xác mình ra ăn thịt không?"

Lưu hoang mang tột cùng.

"Thưa thầy, con không dám nuôi Ma Ngải nữa. Nhưng phải làm sao bây giờ?"

Thầy Phục Linh niệm Phật:

"A Di Đà Phật. Thí chủ đã nuôi con Ma Ngải đó được bao nhiêu ngày rồi?"

Lưu tính nhẩm, từ ngày tới chùa La Cát đem con Ma Ngải về cho trứng nở tới nay đã mười lăm ngày, nhưng hôm nay chưa cho Ma Ngải ăn nên nói:

"Thưa Thầy, con đem Ma Ngải về được mười sáu ngày rồi. Tuy nhiên, mất một ngày bên Thái Lan, và ngày hôm nay chưa cho nó ăn, như vậy là mười bốn ngày, đang bước qua ngày thứ mười lăm ạ."

Sắc mặt thầy Phục Linh có vẻ bớt căng thẳng.

"Còn may chưa quá ba mươi sáu ngày, nếu không càng khó đối phó. Khi nuôi đủ ba mươi sáu ngày, con Ma Ngải trở nên biến hoá vô biên, rất khó thu phục."

Lưa hỏi:

"Vậy con có hy vọng được cứu giúp không?"

Vẻ mặt thầy Phụ Linh nghiêm trang trở lại.

"Theo dự đoán củabần tăngcũngchưa tới nỗi nào. Bần tăng sẽ cho hai đệ tử, mang theo sâu chuỗi và ngọc kiếm đến nhà thí chủ đêm nay để thu phục con ma. Nhưng lòng hận thù của thí chủ vẫn còn chưa dập tắt, đó mới chính là cơ nguy gốc họa. ý tà thì tâm ma phát, thí chủ phải xoá bỏ ý niệm hận thù mà theo Phật mới có thể giải thoát được.

Hình ảnh của tên Phú đang ôm ấp thân thể ngọc ngà của Tú Quyên bỗng hiện thực rõ trong đầu Lưu. Y đang rên rỉ trong khoái lạc, đầu vục xuống trên bộ ngực ngút ngàn của nàng. Thân thể Tú Quyên vặn vẹo, nàng đang từ từ dạng chân ra thực rộng và ưỡn hẳn người lên. Người Lưu run lên, máu nóng dồn lên đầu. Chàng phải giết chết tên Phú khốn kiếp và đoạt lại người yêu của mình. Không thế nào để cho tên Phú sống được: Con Ma Ngải dù có hại chàng, Lưu cũng đành lòng.

Ngay phút đó, tiếng tụng kinh niệm Phật của thầy Phục Linh và chín đệ tử vang vang:

"Quan tự tại bồ tát hành thâm ban nhược bà la mật đa thời chiếu kiến ngũ uẩn giai không độ nhất thiết khổ ác xá lợi tử Lưu lắng nghe tiếng tụng kinh, từ từ thấy máu nóng hạ xuống hơi thở đều hoà. Tâm hồn trở nên thanh thản. Bên tai chàng bỗng nghe thấy tiếng thầy Phục Linh như gió vi vu

"Thí chủ đã thức tĩnh rồi."

Tự nhiên nước mắt Lưu trào ra, chàng thấy chính mình đã làm nên bao nhiêu điều ngu muội. Lưu qùi gối, thành khẩn nói:

"Thưa thầy, con đã lầm lỗi. Con nguyện từ bỏ ý nghĩ thù hận, xin thầy cứu vớt con."

Thầy Phục Linh để một tay lên đầu Lưu nói:

"Được rồi, thí chủ đừng khóc nữa. Bây giờ hãy về nhà với Pháp Hùng và Pháp Cang. Chờ khi thu phục được con Ma Ngải rồi sẽ bàn chuyện sau. Hãy đi ngay kẻo muộn.

Còn nữ thí chủ đây, ta cho đạo bùa dán ngay nơi bị ma cắn sẽ bình yên thôi."

Nói xong vẽ ngay một đạo bùa đưa cho Thơln. Hai nhà sư Pháp Hùng và Pháp Cang ngồi bên cạnh thầy Phục Linh cũng đứng dậy. Thầy Phục Linh lấy từ trong áo cà sa một cây kiếm nhỏ và một sâu chuỗi, giao cho hai đệ tử, căn dặn: .

"Chuỗi Phật Giáng Ma và Ngọc Kiếm Diệt Yêu chướng nghiệp tự trừ."

Hai đệ tử bái lĩnh, cùng mọi người lên đường. Lưu tự nghĩ, sau bài học này, chàng sẽ cẩn thận hơn. Khôngbao giờ hồ đồ để mang họa vào thân. Tự nhiên long Lưu thấy thanh thản lạ lùng. Không còn nghĩ tới ý niệm thù hằn gì nứa. Bây giờ chàng chỉ muốn sống bình yên. Chiếc Taxi đưa mọi người tới bến đò Thủ Thiêm thì trời cũng bắt đầu chạng vạng tối. Mọi người qua sông và Thi kêu thêm hai chiếc xích lô nữa chở mọi người về nhà Lưu. Về tới nhà, Lưa hỏi hai nhà sư:

"Hai thầy có chắc chắn thu phục được Ma Ngải không?"

Hai nhà sư lấy ra ngọc kiếm và sâu chuỗi nói:

"Thí chủ cứ an tâm chờ bên ngoài, mọi việc sẽ đâu vào đó."

Lưu và mọi người chờ ngoài sân. Chàng nói với hai nhà sư:

"Cửa không khóa, xin hai thầy cứ tự tiện."

Hai nhà sư gật đầu. Sư Pháp Hùng cao tuổi hơn. Thầy đi tới xô cửa bước vào nhà. Còn sư Pháp Cang đi sát theo sau. Sư Pháp Cang toan đóng cửa lại. Bỗng nghe bên trong nhà vang lên một tiếng thét thảm khốc xé gan, nát ruột. Sư Pháp Cang quay mặt lại, hãi hùng. Thì ra một bàn tay ma quái đẫm máu đã thọc thủng thân thể sư Pháp Hùng từ trước ngực ra tới sau lưng. Trên bàn tay đó còn đang nắm chặt trái tim còn đập của sư Pháp Hùng. Chiếc cà sa của sư Pháp Hùng nhuộm đầy máu đỏ ao. Hai tay ông múa may điên cuồng, trong họng phát ra những tiếng ằng ặc như bị sặc nước. Sâu chuỗi Phật đứt ra, các viên chuỗi lăn tứ tung dưới đất.

Cực kỳ giận dữ. Sư Pháp Hùng thét lên một tiếng kinh người, cầm kiếm lao tới. Bàn tay Ma Ngải liền bóp nát trái tim của sư Pháp Hùng rồi rút ra khỏi mình ông. Xác của ông đổ xuống như một thân cây mục. Sư Pháp Cang lật đật đỡ người sư huynh và nghẹn ngào gọi to trong nước mắt.

"Sư Huynh... sư huynh..."Chưa dứt lời, một luồng gió lạnh buốt thổi tới. Con Ma Ngải đã phóng lên vai của sư Pháp Cang. Những móng tay của nó như lưỡi dao bấu vô đầu người tu hành. Chỉ trong một tíc tắc. Da thịt trên đầu sư Pháp Cang bị cào lên, máu bắn ra tung toé. Xương sọ màu trắng lòi ra. Sư Pháp Canh thét lên đau đớn cố cầm kiếm đâm lên. Con Ma Ngải né sang một bên, đồng thời hai tay nó thọc thủng xương sọ sư Pháp Cang một cách dễ dàng. Báu kiếm chưa thi triển được đã rớt khỏi tay nhà sư, lăn lóc dưới dất. Sư Pháp Cang trợn mắt, máu trong luiệng phun ra có vòi, ngã xuống sàn nhà chết ngay tại chỗ. óc não bắn tứ tung dưới đất. Con Ma Ngải cúi xuống hốt lấy, bỏ vô miệng nhai tóp tép ngon lành.

Lúc ấy Lưu nghe tiếng thét của sư Pháp Cang chạy vô nhà. Chàng thấy chân tay của sư Pháp Cang còn đang giựt giựt Con Ma Ngải nhìn thấy chàng mỉm cười thích thú.

Lưu hoảng hốt ù té chạyrangoài sân. Đầu óe chàngchoáng váng. Chàng chĩ còn một ý nghĩ duy nhất trong đầu là làm sao chạy trốn cho thực mau để giứ lấy tánh mạng.

Mọi người thấy Lưu chạy bán mạng ra ngoài đường cũng chạy theo ngay. Cả Lưu và Thơm cùng nhẩy lên xe xích lô của Thi. Lưu hét lớn:

"Chạy mau, chạy mau về chùa Linh ẩn, không có chết cả đám bây giờ."

Thi đạp xe tới bến phà. Lưu nhẩy xuống nói:

"Con Ma Ngải giết chết hai ông ấy rồi. Thi về nhà nói mọi người đừng tới nhà anh nữa, kẻo mang họa cả đám đó. Để anh và Thơm đi cầu cứu được rồi."

Thi quay trở về ngay. Lưu và Thơm vội vàng qua sông, kêu xe tới chùa Linh Ân. Trời đã tối hắn, Lưu phải khô khăn lắm mới tới được nhà ông thầy dẫn đường. Nghe Lưu nói, ông hoảng hốt xách đèn pin dẫn lối, tất tả đi ngay.

Lưu và Thơm theo ông đi liền. Phải khó khăn lắm mới tới được chùa Linh ẩn. Gặp thầy Phục Linh, Lưu nhào xuống đất, nắm lấy áo cà sa của thầy như thể đã tìm được cứu tinh, chàng nghẹn ngào thốt lên:

"Thưa thầy, hai thầy kia đều chết rồi. Thầy hãy cứu con, thầy ơi."

Nói xong Lưu thấy đầu óc tối tăm, chân tay rã rượi. Nhiều ánh sao bay tứ tung quanh đầu, và chàng ngất đi. Khi tỉnh lại, chàng đã thấy đồng hồ tay chỉ gần mười

hai giờ đêm. Lưu nhìn thấy thầy Phục Linh đang đứng bên cạnh. Hai hốmắt ứa máu trông ra ngoài trời, hình như ông đang suy ngẫm điều gì mà chưa có giải pháp giải quyết.

Lưu trở mình nhè nhẹ, thầy Phục Linh phát giác ngay. Ông nói chậm chạp:

"Đi sai một nước cờ, thua hết cả ván. Xin thí chủ cho biết Pháp Hùng và Pháp Cang chết như thế nào?"

Lưu kể lại đầu đuôi những gì chàng chứng kiến. Thầy Phục Linh chăm chú lắng nghe, hố mắt sâu thăm thẳm trào rạ vài giọt lệ ngậm ngùi. Ông nói:

"Con Ma Ngủi này có nhiều công lực hơn bần tăng dự đoán. Nó hơn hẳn những con Ma Ngủi khác khi nuôi đủ ba mươi sáu ngày. Thí chủ có chắc chắn là chỉ mới nuôi được nó có mười lăm ngày thôi phải không?" Lưu đếm thầm một lần nữa rồi đáp:

"Chắc chắn không sai. Vì con ở Thái Lan ba ngày, trở về Việt Nam mới có mười lăm ngày, mà hôm nay chưa cho nó hít máu. Như vậy là nó chỉ được nuôi có mười bốn ngày thôi."

"Thí chủ có nuôi nó bằng những thứ gì khác nữa không?"

"Không."

Nói xong Lưu chợt nhớ ra con Ma Ngải còn tự đi tìm đồ ăn tùm lum, nào gà, chó, mèo, nó còn hút máu Thơm và ngủ với chàng nhiều đêm nữa. Lưu lật đật nói hết cho thầy Phục Linh nghe. Thầy Phục Linh cau mày lắc đầu than:

"ý trời, ý trời Quả là trời đã xếp đặt cái chết cho hai đệ tử ta. Vì bản tánh Ma Ngải thuộc về âm. Khi nó đã tự đi tìm được thức ăn thì chĩ cần những thứ âm tinh. Bởi vậy ngay từ khi còn non ớt mà đã được nuôi dưỡng nhiều như vậy, con Ma Ngải này phải là thứ ghê gớm hơn tất cả các con Ma Ngải được nuôi từ trước tới giờ. Nếu nó được nuôi đủ ba mươi sáu ngày, bần tăng chắc chắn nó sẽ thành

Ma Vương, Không có ai ở trần thế này có thể khuất phục được nó nữa. Có lẽ cách nuôi này chính La Cát cũng không biết. Không ngờ nó lại xẩy ra trong trường hợp của thí chủ."

"Thầy có cách nào khuất phục được con Ma Ngải này không?"

Thầy Phục Linh trầm ngâm giây lát, lắc đầu:

"Bần tăng cũng không biết chắc có đủ sức hay không. Nhưng thí chủ tuyệt đối không được chích máu nuôi nó nữa. Nếu không sẽ chẳng có ai là địch thủ của nó đâu."

Lưu bàng hoàng, chàng kể lại những kinh nghiệm đau đớn về cảm ứng máu thịt thông đồng của chàng và Ma

Ngải. Thầy Phục Linh an ủi:

"Thí chủ đừng sợ, lát nữa đúng mười hai giờ đêm, bần tăng sẽ cùng bảy đệ tử còn lại lập Bát Quái Trận hộ pháp cho thí chủ. Khi phát giác không tìm được thí chủ để hít máu, Ma Ngải sẽ làm cho thí chủ đau đớn. Nhưng chúng tôi sẽ dùng Bát Quái Trận vây thí chủ vô chính giữa để làm thành Vòng Ban Nhược Tâm Tấu Hộ Pháp để bảo vệ thí chủ trong hai mươi bốn tiếng đồng hồ. Nếu Ma Ngải không được tiếp máu, công lực nó sẽ giảm đi thực mau và mình kéo dài được hai ngày nữa, nó không có máu của thí chủ sẽ phải chết."

Lưu an tâm gật đầu, đồng hồ cũng đã chĩ gần mười hai giờ đêm. Thầy Phục Linh nói:

"Bây giờ thí chủ ngồi lên, chúng ta bắt đầu lập trận thì vừa. Còn nữ thí chủ ở bên cạnh lo tiếp nước cho chúng tôi, mỗi khi chúng tôi cần."

ThầyPhục Linh vàbảy đệ tửcủa ôngngồi chung quanh Lưu làm thành Bát Quái Trận. Không một ai lên tiếng. Cảnh rừng âm u, côn trùng reo rả rích như ma kêu quĩ hờn. Lâu lâu có tiếng chim cú ăn đêm nghe rợn gáy.

Đúng mười hai giờ đêm, tim Lưu bắt đầu giật mạnh, đau nhức như có ai lấy dao thọc vô, chàng co ngllời lại đau đớn Tám nhà sư bắt đầu tụng kinh. Nghe nghiêm trang hiền lành, du dương, trầm bồng. Tim Lưu từ từ đập lại bình thườhg và chàng không còn cảm thấy đau đớn nữa.

Nhưng Lưu vẫn còn cảm thấy hồi hộp lạ thường. Hình như sức ép vừa rồi từ lồng ngực Lưu đã chuyển sang tám nhà sư ngồi chung quanh. Mỗi lúc họ tụng kinh càng nhanh, mồ hôi đã bắt đầu ra lấm tấm trên trán mọi người và càng ngày càng ra nhiều hơn. Những vị sư này hình như đã dùng toàn lực để giải tỏa phép ma trên người Lưu. Chàngthấy cảm độngvô cùngvà liếc nhìn thầy PhụcLinh.

Thầy đang cau mày, vẻ mãt lo lắng. Linh cảm cho Lưu biết có điều gì bất chắc.

Bỗng một tiếng hú ghê rợn từ xa vọng lại, trong chớp mắt. Con Ma Ngủi đã bay xuyên qua mái tranh vô trong lều Bây giờ nó đã lớn như một ngllời bình thường, nhưng chân tay dài lượt thượt và cao lêu khêu. Bộ ngực nó to như hai cái rổ đỏ hon hỏn, hai mắt chiếu ra luồng ánh sáng đỏ như máu. Cái đầu lắc lư nhìn chằm chặp vào Lưu. Tất cả các vị sư bỗng cất tiếng cao hơn tụng niệm, âm thanh bay

bổng xoắn lấy nhau. Ma Ngải bước đi nghiêng ngửa, bỗng nó cuộn tròn người lại, phóng tới phía Lưu. Hình như nó đụng phải một bức tường vô hình, té nhào xuống đất. Nó tức giận rống lên vang rền, cặp mắt thù hằn gian ác nhìn Lưu đăm đăm như muốn ăn tươi nuốt sống chàng tức thì.

Toàn thân nó run rẩy thực mạnh. Sức ép trên ngực Lưu bắt đầu thấy nằng nặng. Tiếng tụng kinh của các vị sư càng lên cao, nhưng càng nhanh thì Lưu cảm thấy hơi thở của các vị đó càng nặng nề và đã bắt đầu nghe rõ. Bây giờ Ma Ngải đã thay đổi mục tiêu, nó không nhắm vào Lưu nữa, mà bắt đầu quay vòng tròn quanh tám vị sư. Nó càng quay nhanh, sức ép càng đè nặng trên ngực Lưu. Tiếng

tụng kinh càng nhanh theo. Cuối cùng Ma Ngãi đã trở thành một cái bóng màu đỏ quay nhanh như chong chóng.

Tám nhà sư đã bắt đầu khó thở, tim đập thình thịch thật mạnh trong lồng ngực của các ngài. Không biết lồng ngực của họ sẽ nổ tung ra lúc nào. Ma Ngải quay càng nhanh, tim của các vị sư đập càng mạnh. Bỗng có tiếng gà gáy sáng. Tám vị sư mừng rỡ, hình như họ được hổ trợ một nguồn sinh lực mới. Tiếng tụng kinh mạnh mẽ trở lại, điều hoà và thật thư thái.

Ma Ngải bỗng dưng ngừng lại, lông lá nó tả tơi, cặp mắt thù hận ngất trời. Cái đầu lúc lắc nhìn quanh, bộ ngực đung đưa trông dễ sợ. Nó chợt nhìn thấy Thơm nằm chết giấc ở góc lều, tia mắt đổ hung quang, mừng rỡ từ từ tiến lại. Nó chiếu luồng nhỡn tuyến đỏ ao vô mặt nàng. Không hiểu sao Thơm từ từ mở mắt, nàng nghe có tiếng thì thầm:

"Bóc tấm giấy dơ bẩn ở cổ mày ra mau."

Thơm từ từ đưa tay gỡ tấm bùa, ném xuống đất. Con Ma Ngải tiến lại vòng tay ôm lấy Thơm, lột hết quần áo nàng ra thực mau. Thân thể nàng lồ lộ, bộ ngực chắc nịch căng tròn, làn da trắng muốt. Hai chân thẳng tắp, cặp đùi nở nang chạy dài tới bờ lông mướt mượt đen tuyền. Con Ma Ngải nắm hai chân nàng căng ra, mở rộng banh ra trước mắt các vị sư. Các ngài từ từ nhắm mắt lại, nhưng tiếng tụng kinh vẫn điều hòa và thực mạnh mẽ.

Con Ma Ngải cất tiếng cười ghê rợn, bất thình lình nó thẩy Thơm vô mình Lưu. Vòng Ban Nhược Tâm Tấu Hộ Pháp chỉ cản được tà ma chứ không có ảnh hưởng gì tới người phàm xác thịt nên thân thể Thơm rơi ngay trên mình Lưu. Lúc ấy Lưu bị sức ép trên ngực đã trở nên nửa tĩnh nửa mê. Tự nhiên chàng thấy một người con gái ôm chầm lấy mình, Lưu từ từmở mắt, thấy Tú Quyên nước mắt đầm đề, trần truồng rưn rẩy nhìn chàng như van xin. Chàng vội vàng vòng tay ôm lấy nàng, bờ môi Lưu cúi xuống gắn lấy miệng Tú Quyên, thì thầm:

"Em đừng khóc nữa, có anh đây không ai dám động tới em đâu."

Tú Quyên càng sa lệ, nàng không nói gì. Thân thể ép cứng lấy mình Lưu. Bộ ngực Tú Quyên như có ai bóp nặn tới đỏ ao, căng cứng và run lẩy bẩy. Chĩ có vài ngày mới đây mà Lưu không hiểu sao ngực nàng cương lớn lên quá khổ như vậy. Trông thực hấp dẫn tới điên người. Chàng đưa tay lên ngllc nàng xoa nhè nhẹ, hỏi:

"Em có đau không?"

Tú Quyên lắc đầu. Lưu lại bóp mạnh hơn chút nữa hỏi:

"Như vậy có đau không?"

Tú Quyên lại lắc đầu nhè nhẹ và mỉm cười. Lưu thích thú bóp thực mạnh, nàng rên lên sung sướng làm máu trong người chàng chẩy mạnh và toàn thân nóng lên. Lưu cởi nhanh quần áo ném qua một bên, đè Tú Quyên xuống, lụp chụp trườn lên mình nàng, nhấp mạnh...

Bỗng có tiếng nổ long trời lở đất, Lưu hãi hùng nhổm dậy. Giọng cười ma quái của con Ma Ngải đắc thắng kéo dài ghê rợn. Lưu nhìn thấy bảy vị sư té bật ra nằm sõng sượt lồng ngực của các vị bể nát, máu me lênh láng như nước lụt. Lại có tiếng gà gáy sáng. Con Ma Ngải vội vàng phóng lại, nó táp Lưu một miếng, vục mặt, mũi vô vết thươnghít mạnh. Lúc ấy thầy Phục Linh lồm ngồm bò dậy,

mặt mày mình mẩy ngài máu me be bét, nhưng lồng ngực còn nguyên vẹn. Ngài chắp hai tay thét to:

"Đồ nghiệp chướng, hãy phục pháp lập tức."

Tiếng thét của thầy Phục Linh to như sấm Bét. Tiếp đó một dòng máu tươi từ trong miệng của thầybắn ra thực mạnh như mũi tên bay thẳng vào Ma Ngải. Đang mải hút máu Lưu, con Ma Ngải tránh không kịp dòng máu, té nhào xuống đất, gầm lên vang trời. Nhưng nó đã lanh lẹ, cuốn người lại, bay tung nóc lều mất dạng.

Thầy Phục Linh chợt ngã người trên mình Lưu. Chàng vội vàng đỡ nhà sư già dậy. Cả miệng thầy đầy máu me, thầy thở hổn hển, mắt nhắm nghiền chứng tỏ muốn đứt hơi tới nơi. Tiếng thầy đứt quãng bên tai Lưu.

"Thí chủ hãy trốn nhanh. Bần tăng đã cắn lưỡi phun máu. Đây là tuyệt chiêu La Hán Phục Ma, nhưng rất tiếc chỉ làm cho con súc sinh bị thương nhẹ. Tối mai nó có thể đi tìm thí chủ nữa. Thí chủ hãy trốn mau... đừng bao giờ....giờ.. để cho nó hút... máu nữa... nữa nhớ nhé... đừng...đừng ,

Lưu run rẩy hỏi:

"Con phải trốn đi đâu bây giờ?"

"Hãy tới miếu Chung Quì trong Chợ Lớn. Tìm Chung Tử, cho ông ta biết về cái chết của bần tăng là được rồi."

Lòng Lưu nổi lên trăm mối đau thương, trăm tội cũng tại chàng gây nên. Không hiểu sao Lưu lại nhìn Thơm thành Tú Quyên ngay lúc thập tử nhất sinh đó. Mà dù cho có là Tú Quyên đi chăng nữa, chàng cũng không có quyền làm ô uế nơi Phật môn như thế này. Lưu khóc rống lên:

"Thầy ơi, thầy không chết đượe đâu. Chung Tử là ai vậy hả thầy?"

Thầy Phục Linh cố ráng hết sức thì thào.

"Ông.. ta... là... cháu... hai... mươi... đời... của... Chung...Quì..."

Thân thể của thầy Phục Linh dần dần lạnh đi. Máu của ông ràm rụa ra khắp quần áo Lưu. Chàng từ từ đứng dậy đặt xác nhà sư già xuống đất. Cặp mắt ôngvẫn còn mở to Lưu nhìn chung quanh, thấy xáe của các vì sư vẫn còn nằm la liệt trên vũng máu với trái tim bể nát văng ra ngoài. Lưu nhớ tới chiều nay khi tới chùa Linhẩn, lòngchàng tràn đầy hy vọng. Nhưng bây giờ, chỉ vài tiếng đồng hồ sau, tất cả mọi vị sư khả tính trong ngôi chùa cách biệt trần thế này bỗng dưng đều quy tiên một lượt. Từ nay nơi đây sẽ không còn tiếng gõ mõ tụng kinh hàng ngày của các vị chân tu này nữa. Quả là lánh xa trần thế mà vẫn không thoát khỏi nghiệp chưứng tử xa mang lại. Lưu qùi xuống đất khóc nức nở, chàng đấm mạnh xuống nền đất cho tới khi tay bật máu, gào lên:

"Tại sao... tại sao... tôi đã phạm lỗi.."

Tiếng âm vang của rừng gìa:

"Phạm lỗi... phạm lỗi..."

Một hồi lâu, Lưu chùi nước mắt đứng dậy. Nhìn xuống nhục thể của vị sư già, chàng nói:

"Xin thầy tha tội cho con. Cứ an nghĩ giấc ngàn thu, con sẽ nhất định trả thù cho các thầy. Con phải tận tay giết chết con Ma Ngải này. Tận tay giết chết tên La Cát nữa."

=> hết chương 9 mời quý bạn đón đọc chương 10 truyện ma và những câu chuyện khác tại Chuyên mục truyện ma.