Truyện ma: Tiểu thuyết truyện ma "nuôi ma ngải" chương 12. Lưu vô phòng tắm, chàng nhìn mình trong gương sững sờ. Mắt, mũi, tai, miệng đầy máu me. Một bên tai cụt ngủn. Đầu chàng bị một lỗ thủng trông thấy rõ. Tóc dính đầu máu đã đông đặc... chàng tưởng tượng mình giống con ma trong truyện ma vậy.

Chương 12: NGÀY THỨ CHÍN

Đầu óc Lưu không còn sáng suốt, minh mẫn như mọi ngày nữa; thân xác mệt mỏi rã rượi. Lưu trở dậy vội vã bước ra khỏi nhà, hầu như để tránh con Ma Ngải chính máu chàng nuôi lớn.

Chàng đi lang thang xuống chợ. Bỗng có một ông già mặc quần áo vàng như thầy chùa, nhưng râu tóc thực dài, đi qua mặt Lưu. Ông quay lại nhìn chàng rồi đứng lại, theo Lưu một quãng, xong đi vượt lên, tới trước mặt chàng, nói:

"Thí chủ, có phải vừa rồi nhà tí chủ có đám tang không?"

Lưu hấp tấp lắc đầu rồi tiếp tục rảo bước như chạy trốn, ông già đưa tay níu lấy Lưu hỏi:

"Nêú nhà không có tang thì huyết khí thí chủ quá nóng. Hnh như thí chủ đang nuôi trong lòng một mối thù ghê gớm lắm thì phải. Hãy để cho bần đạo làm phép cho thí chủ được bình yên trong lòng."

Lưu chán chường với những lời tán tào lao của những người thấy Việt kiều về nước để xin tiền, chàng vừa rảo bước, vừa nói:

"Không, Tôi khôngcó chuyện gì cả. Tôi là người ở nước ngoài về, không có tin dị đoan đâu."

Ông già buông tà áo Lưu ra, nói nho nhỏ nhưng chàng nghe thực rõ:

"Đời là bể khổ, Giác ngộ là bờ."

Lưu nghe lùng bùng lỗ tai, chàng không còn hứng đi lang thang nữa, trở về nhà liền. Lời nói của ông già cứ luẩn quẩn trong đầu Lưu suốt ngày. Chẳng lẽ ông già kia đã thực sự phát hiện trong thâm tâm chàng mối thù với tên Phú hay sao. Chàng cố sua đuổi những ý nghĩ vẩn vơ đó, nhưng nó lại càng hiện rõ hơn và tràn ngập trong đầu chàng.

Tới chiều, Thi cầm một phong thư qua nhà Lưu, nói:

"Anh Lưu à, có thư bên Mỹ gửi qua cho anh nè."

Lưu hơi ngạc nhiên, chàng không hiểu có chuyện gì mà thằng bạn cùng phòng gửi thư qua như vậy. Trước khi chàng tới đây, đã gọi điện thoại cho nó ở Thái Lan, cho địa chỉ nhà Thi để liên lạc khi khẩn cấp. Lưu còn lạ gì thằng này, nó lười viết như hủi, làm sao có thì giờ viết thư cho chàng. Hơn thế nứa, dù cho hai đứa ở chung, nhiều khi cả tuần lễ cũng không gặp nhau, làm gì có chuyện nói. Cầm bức thư hơi nặng. Lưu bóc ra, chàng lại càng ngạc nhiên hơn nữa, vì bên trong phong bì này lại có một cái phong bì khác, đỏ chói. Phong bì của những thiệp cưới. Con tem ở ngoài là tem Việt Nam. Như thế là bức thư này có người ở Việt Nam gửi cho chàng và thằng bạn Lưu gửi ngược qua Việt Nam cho Lưu. Chàng bóc vội bì thư và tự nhiên thấy lòng se lại.

Đó là cái thiệp mời của Tú Quyên và thằng Phú. Mời chàng đi ăn đám cưới. Thật rõ là cái đồ xỏ lá. Tụi nó cố ý chọc tức chàng thôi, chứ có tử tế gì đâu. Ai còn lạ gì đang làm ăn mà lại có thể bỏ công ăn việc làm từ Mỹ bay qua Việt Nam ăn đám cưới của một thằng bạn khốn nạn, cướp người yêu của mình chứ.

Hơn thế nữa, chúng lại còn cốý làm cho Lưu điên lên với tấm hình hai đứa chụp chung, ngả đầu vô nhau thực tình tứ, mới chụp trước cửa nhà ở Việt Nam. Những hình ảnh như thế này, từ trước tới nay, có ai bỏ vô thiệp mời ăn cưới đâu. Rõ là cái đồ khốn khiếp. Đã vậy Lưu sẽ đi dự đám cưới tụi này cho bõ ghét. Chàng sẽ mang theo con Ma Ngải, ném vô phòng ngủ tụi nó để xem chuyện gì xẩy ra. Hình ảnh con Ma Ngủi móc mắt con mèo ăn sồn sột tự nhiên lại hiện ra trong đầu Lưu.

Chàng tưởng tượng con mèo đen đó là thằng Phú, và đêm động phòng của nó sẽ vấy máu. Lưu cầm tấm thiệp cưới cười ha hả.

Thi ngạc nhiên hỏi:

"Có gì mà vui vậy anh Hai ?"

Lưu đưa tấm thiệp cưới cho Thi coi.

"Thằng Phú và con Tú Quyên nó mời anh đi ăn đám cưới."

Vừa coi thiệp, Thi vừa hỏi: .

"Thế anh có định đi không?"

Lưu nhìn Thi mỉn cười hỏi:

"Nếu em là anh, có đi dự tiệc cưới chúng nó không?"

Thi cười ha hả: .

"Còn lâu."

Lưu lắc đầu.

"Anh sẽ đi."

Thi ngạc nhiên hỏi:

"Tại sao vậy, không phải anh đang muốn giết thằng Phú hay sao chứ?"

Lưu gật gù.

"Đúng rồi, và chúng nó tới số nên mới bầy ra cái trò chọc tức anh. Mời đi ăn đám cưới và gửi hình trong thiệp mời này."

Thi không hiểu Lưu muốn nói gì nên hỏi:

"Như vậy thì sao?"

Lưu cười hì hì.

"Em khôngbiết sao, chúng nó biết là anh ở Mỹ làm sao có thể đi dự đám cưới được. Bởi vậy cố tình gửi thiệp mời chọc tức anh chơi. Chúng đâu ngờ anh đang ở Việt Nam chứ. Và hơn nữa trong tay anh lại có con Ma Ngải. Anh sẽ làm cho đám cưới này biến thành đám tang thôi."

"Anh luyện thành con Ma Ngải rồi à?"

"Không biết chắc, nhưng nó to như một con kinh kông."

"Nó có dữ không?"

"Còn phải nói, chỉ nhìn vô cặp mắt nó thôi cũng đủ biết y là thứ ma ác ôn rồi."

Khi Thi về rồi, Lưu chợt nghĩ ra một cách thử nghiệm thích thú. Chàng cắt tấm hình của Tú Quyên và tên Phú chụp chung tách riêng hai người ra. Lưu mang hình tên Phú vô phòng nuôi Ma Ngải.

Lưu nhìn dáo dác không thấy con Ma Ngải đâu, chàng đoán nó đang nằm trong hang. Lưu ra vườn kiếm được một khúc cây thực to, tính đem vô thọc vô cái hang cho con Ma Ngải phải chui ra. Nhưng chàng lại chợt nhớ lần trước, muốn kêu con Ma Ngải chỉ cần đọc to câu thần chú thường nhẩm lúc chích máu cho nó ăn. Nghĩ là làm tức thì, Lưu đọc to liên hồi câu thần chú, và quả nhiên con Ma Ngải đã chui ngay từ gầm đi văng ra. Lưu mừng thầm, như vậy là chàng đã nắm được bí quyết kêu nó xuất hiện rồi. Lo gì mai này không điều khiển được nó.

Chàng cầm tấm ảnh tên Phú đưa ra tmớc mặt con Ma Ngải, nói lớn:

"Giết nó, giết nó đi."

Con ma Ngải nhìn chăm chú vào tấm ảnh tên Phú với cặp mắt ma quái, yêu tinh. Lưu mừng rỡ, biết cơ hội trả thù eủa chàng đang tiến gần.

Bỗng nhiên con Ma Ngải với tay, choàng qua cổ Lưu vít xuống, ghé miệng cắn ngay vào lỗ tai chàng. Thật là bất ngờ, lỗ tai đau như dao xén. Lưu té lộn về phía sau, đầu chàng đụng vào góc đi văng. Máu ở lỗ tai và đầu Lưu rỉ ra lênh láng. Lưu trông thấy con Ma Ngải đang nhai cái lỗ tai chàng một cách ngon lành. Người chàng sửng sờ bất động, máu me khắp người. Lưu hoang mang không biết con Ma Ngải này sẽ trả thù cho chàng hay là sẽ giết chàng đây.

Con Ma Ngải vừa nuốt hết cái lỗ tai của Lưu, nó lại nhìn chàng với cặp mắt gian ác, tham lam, thèm thuồng. Khi tia mắt tinh quái của nó gặp ánh mắt của Lưu, chàng rùng mình lùi bước. Ngay lúc đó chân Lưu vấp vô khúc cây lúc nãy mới đem vô, chàng cúi xuống lượm thì con Ma Ngãi cũng đã phóng tới trước mặt Lưu.

Chàng không còn do dự gì nữa, dơ cao khúc cây nện mạnh vô đầu con Ma Ngải. Chỉ nghe nó thét lên một tiếng và bắn vào tườhg. Cũng ngay lúc ấy, toàn thân Lưu như vừa bị sấm sét .đánh trúng. Máu tươi từ trong miệng Lưu vọt ra có vòi. Mặt mày xây xẩm, Lưu thấy mọi vật chung quanh quay mòng mòng, trời đất như Bụp đổ, sâm chớp vang lừng, đèn đuốc chớp nhoáng, vụt tắt. Trái tim thóp lại như ngừng đập. Hơi thở tắc nghẹn. Lưu muốm kêu lên nhưng cuống họng như bị nghẹt lại tự bao giờ, chàng chỉ phát ra được những tiếng khẹt khẹt. Mắt chàng cũng mờ đi vì máu vừa ứa ra từ trong hố mắt. Trước khi ngất đi, một cảm giác vừa xuất hiện trong đầu Lưu: Chàng và con Ma Ngải đã trở thành là một, những gì nó cảm giác, chàng đều cảm nhận như đúc. Như thế là máu mủ đồng thông rồi còn gì.

Không biết thời gian bao lâu, Lưu từ từ tỉnh lại. Vừa mở mắt ra, Lưa trông thấy tất eả đều là máu đỏ. Chàng dụi mắt, qua lớp mây lờ mờ đỏ thắm vì máu đọng lại trên mí mắt, Lứu đọc được kim đồng hồ trên tường. Thì ra chàng đãõ ngất đi hơn một tiếng đồng hồ. Thật là buồn cười, con Ma Ngải cũng vừa lồm cồm bò dậy cùng một lúc với Lưu. Coi bộ nó cũng bị thương rất nặng. Qua kinh nghiệm vừa rồi, Lưu không còn dám tấn công nó nữa. Vì hơn ai hết, Lưu biết Ma Ngải với chàng bây giờ máu mủ đồng thông. Đánh nó tức là tự đánh mình vậy. Điều này đã thành sự thực hiển nhiên rồi.

Tuy nhiên, Ma Ngải vẫn còn chưa biết được sự thực. Khi Lưu tới gần, nó nghiến răng trèo trẹo, ánh mắt toé ra một tia sáng thù hận ghê gớln, hai tay cung lại như thủ thế, gằm gằm sẵn sàng đối phó. Lưu cố làm mặt thật hiền hoà, chìa tấm ảnh tên Phú ra trước mặt nó, hồi hộp, nói:

"Đừng giết tao, hãy giết thằng này. Nó là kẻ thù của chúng mình đó."

Con Ma Ngải từ từ đưa một tay cầm lấy tấm hình ngắm nghía. Mắt nó toé hung quang, xong nhìn Lưu hiền lành như biết lỗi. Chàng xoa nhẹ đầu con Ma Ngãi. Nó rúc vô ngực chàng, Lưu ôm lấy nó, lòng mừng vô hạn. Như thế này lo gì không trả được thù.

Một lúc sau, con Ma Ngải cầm tấm hlnh của thằng Phú chui vô hang. Lưu vô phòng tắm, chàng nhìn mình trong gương sững sờ. Mắt, mũi, tai, miệng đầy máu me. Một bên tai cụt ngủn. Đầu chàng bị một lỗ thủng trông thấy rõ. Tóc dính đầu máu đã đông đặc. Trong thấy hình dáng tướng mạo của chính mình, Lưu giở khóc, dở cười, nghĩ thầm:

"Như thế này trông mình còn gớm ghiếc hơn con Ma Ngải nữa, hèn chi nó không chịu khuất phục mình là phải rồi."

Tới mười hai giờ khuya, Lưu lại vô phòng nuôi Ma Ngải, chích máu cho nó hít. ánh mắt của Ma Ngải vẫn ma quái nhưng không có gì khác lạ. Khi Lưa đưa ngón tay vô mũi nó, nó ngửa mặt lên, nhắm mắt lại hít vô thật mạnh, con mắt lim dim hưởng thụ, miệng nhe ra hàm răng nhọn hoắt, lóng lánh tới rợn người. Lưu rùng mình, vội vàng rút tay lại.

=> hết chương 9 mời quý bạn đón đọc chương 10 truyện ma và những câu chuyện khác tại Chuyên mục truyện ma.