Truyện ma: Đồi lộng gió - Khách sạn ma ám (P2). Ngay lúc đang suy nghĩ thì tôi chợt nghe có tiếng bước chân đằng sau mình. Như một phản xạ, tôi quay ngoắt lại, không một bóng người. Tim tôi như ngừng đập mất một nhịp. Ánh đèn đường đàng xa xa đột nhiên chớp tắt. Tôi quay nhìn xung quanh, hai bên đường, vài ba căn nhà dân im ỉm. Tôi chăm chú nhìn qua một khung cửa sổ chưa đóng và tivi rất đỗi mình thường. Chỉ có điều, màn hình tivi chỉ hiện một màu xanh dương, không một hình ảnh nào, cũng không có người ngồi xem... Còn chờ gì nữa, cùng theo dõi truyện ma đồi lộng gió và khách sạn ma ám dưới đây nào!

>> Truyện ma: Đồi lộng gió - Khách sạn ma ám (P1)

doi-long-gio-khach-san-ma-am-1-.jpg

Truyện ma kinh dị - Đồi lộng gió - Khách sạn ma ám (P2)

Câu chuyện thứ 3: Con đường song sinh

Khách sạn của chúng tôi gần như nằm ở nơi tận cùng của thành phố Đà Lạt, cứ như nếu ta cố tình đi vòng ra đàng sau lưng của khách sạn thì chỉ thấy bên dưới mịt mùng là thung lũng. Mặt bằng ngang của thành phố tận hết tại nơi đây. Và chính nơi tận hết này cũng là điểm dừng là của hai con đường giống y hệt nhau. Khi tôi nói giống y hệt tức là đối với tôi , một du khách lần đầu đến Đà Lạt, vẫn còn rất bỡ ngỡ với kiến trúc , nhà cửa , đường sá nơi này thì tôi không thể phân biệt được hai con đường này với nhau. Hai con đường kha khá rộng , hợp với nhau một góc tù , ngay đỉnh góc đó là khách sạn của chúng tôi. Những căn nhà biệt thự đóng cửa im ỉm, những quán hàng chưa bao giờ thấy dọn ra, những ngọn đèn đường leo lét và sự vắng vẻ đến não nề là đặc điểm chung của hai con đường song sinh. Nếu đứng trước cửa khách sạn , quay mặt về hai con đường nọ thì con đường bên phải sẽ dẫn ra trục đường chính, từ đó có thể dễ dàng tìm ra chợ Đà Lạt và hồ Xuân Hương. Nếu đi trên con đường này , chừng mười căn nhà là đến một quán Internet mở cửa 24/24 , khá nhiều thanh thiếu niên đến đây chơi game. Còn con đường bên trái, dẫn về đâu thì tôi hoàn toàn không biết. Đó là đêm thứ hai tôi ở Đà Lạt. Lúc đó là 8h đêm, bạn bè tôi còn ở chợ, tôi thì vừa mới tắm xong, khoác qua loa một chiếc áo phông, tôi bước ra ngoài trời lạnh cóng. Tôi định bụng đến tiệm Internet để liên lạc với gia đình. Lần đầu tôi nhìn thấy tiệm Internet nọ là lúc tôi ngồi trên xe, những lần sau có đi cùng bạn ra trung tâm Đà Lạt, nhưng không lần nào tôi đưa mắt kiếm lại cái tiệm Internet đó nên ngay lúc bước ra khỏi khách sạn, tôi đã lưỡng lự không nhớ rõ nó nằm ở đâu, trên con đường nào, trái hay phải. Một hồi lâu vẫn không có câu trả lời, tôi quyết định bước vào con đường bên trái, mặc dù trong lòng có cái gì đó mách bảo rằng mình đã đi nhầm đường. Nhưng rốt cục tâm trí tôi lúc ấy thực sự đang mông lung rất nhiều chuyện nên tôi cứ lầm lũi bước đi về hướng ấy. Đi chừng một hồi lâu, tôi đột nhiên thấy lạnh, quay nhìn lại thì thấy mình đã ở rất xa khách sạn. Con đường vắng tanh không một bóng người, mấy cây đèn le lói chỉ đủ soi sáng một khoảng không gian vô cùng nhỏ bé. Đàng trước tôi , con đường cứ kéo dài hun hút vào màn đêm, tưởng chừng chỉ đi thêm mươi bước nữa thì chính tôi cùng những ngọn đèn đường sẽ bị bóng đêm nuốt mất. Một cơn gió lạnh kinh người thốc tới. Tôi ngó nghiêng ngó dọc không thấy bóng dáng tiệm Internet đâu , trong khi tôi đã đi hơn hai chục căn nhà rồi. Biết là mình đã nhầm đường, tôi quyết định quay trở lại. Cái áo khoác độc nhất không còn giữ ấm nổi cho tôi nữa. Hai hàm răng của tôi bắt đầu đánh lập cập. Tôi ráng bước thật nhanh về hướng ngược lại. Lạ thật, lúc đi, rõ ràng tôi băng qua không quá hai chục căn nhà, thế nhưng lúc trở lại thì con đường dường như kéo dài mịt mù. Tôi không đeo đồng hồ nên không biết chính xác mình đi bao lâu, nhưng đôi chân tôi đã rất mỏi mà khách sạn vẫn không thấy đâu. Đầu óc tôi căng như bong bóng, đây là con đường độc đạo, chỉ có hai hướng đi tới và đi lui chứ không có ngã rẽ , tôi không thể bị lạc xa đến vậy được. Ngay lúc đang suy nghĩ thì tôi chợt nghe có tiếng bước chân đàng sau mình. Như một phản xạ, tôi quay ngoắt lại, không một bóng người. Tim tôi như ngừng đập mất một nhịp. Ánh đèn đường đàng xa xa đột nhiên chớp tắt. Tôi quay nhìn xung quanh, hai bên đường , vài ba căn nhà dân im ỉm. Tôi chăm chú nhìn qua một khung cửa sổ chưa đóng, một phòng khách với salon và tivi rất đỗi mình thường. Chỉ có điều, màn hình tivi chỉ hiện một màu xanh dương, không một hình ảnh nào, cũng không có người ngồi xem. Tôi đi vài bước đến ngôi nhà thứ hai bên cạnh, cảnh tượng tương tự đập vào mắt. Tôi bắt đầu lo sợ, mặc dù trời lạnh, nhưng mồ hôi tôi vẫn túa ra. Căn nhà thứ ba, vẫn cái màn hình tivi nọ, cứ như những căn nhà này được phiên bản ra nhiều lần. Bất chợt, đang chăm chú nhìn vào màn hình tivi thì cái màn hình sáng xanh tắt ngúm, nhưng chỉ trong chừng nửa giây, nó bật trở lại, nhưng lần này là một màn trắng với những đốm nhiễu đen chạy hỗn loạn và cái tivi phát ra âm thanh "O oo o" thật khủng khiếp. Tôi giật bắn mình, bỏ chạy về hướng khách sạn. Cũng trong lúc cắm đầu chạy, tôi đồng thời nhận ra tiếng bước chân đi theo cũng rối rít rượt đuổi. Tôi không dám dừng lại, cũng không dám quay đầu lại. Vì chỉ cần chậm một nhịp chân, cái thứ đó, bất cứ thứ gì trong đêm mịt mù này sẽ bắt kịp tôi. Tôi cứ chạy như thế, chạy mãi, con đường kéo dài chừng vô tận. Đến một lúc, tôi tưởng chừng sắp đứt hơi, tôi đã sắp bỏ cuộc, thì chợt một tràng cười khúc khích vang lên. Tôi gần như rệu rã. Rồi tôi nhận ra, tiếng cười phát ra ngay ở phía trước, đó là đám bạn của tôi vừa đi chợ Đà Lạt về. Tôi ngước lên, nhận ra mình đã chạy đến khách sạn. Lúc này tôi không còn thở nổi nữa. Mấy đứa bạn thấy tôi , ngạc nhiên hỏi chuyện, nhưng vì quá mệt cần lấy lại hơi nên tôi không trả lời, quay mặt về phía con đường lúc nãy, đàng xa xa, vài bóng đèn đường chớp tắt. Tôi nghe loáng thoáng vài đứa bạn thì thầm : "Làm gì mà như vừa bị ma đuổi ấy !". Tôi không biết có thứ gì ở trong con đường đen tối đó, nhưng dù gì , nó cũng không phải là người.

doi-long-gio-khach-san-ma-am-2-.jpg

Câu chuyện thứ 4: Ai ngoài khung cửa số?

Dãy phòng của chúng tôi từ 201-205 nằm áp với tường sau của tòa nhà khách sạn. Tức là cửa sổ của mỗi phòng hướng mặt ra sau tòa nhà , nhìn về phía trùng điệp mây và núi. Như tôi đã nói, khách sạn của chúng tôi là tận hết của thành phố Đà Lạt, cho nên phía sau lưng khách sạn, nơi mà cửa sổ phòng chúng tôi trông ra, không còn đường sá hay nhà cửa nữa mà chỉ mênh mông một cõi thiên nhiên hung vĩ. Nếu có thể leo qua cửa sổ mà ra ngoài thì ta sẽ lọt thỏm xuống một vách đá , mặc dù không thể gọi là vực thẳm, nhưng cũng phải sâu độ chừng trăm thước. Bên dưới là một đồng cỏ hoang, không một bóng sinh vật, chỉ toàn hoa cỏ mà thôi. Nhìn từ trên khách sạn xuống, một vùng xanh non kéo dài bát ngát. Ban đêm, gió núi lồng lộng từ cánh đồng này ào ạt tới khiến cửa sổ của chúng tôi phủ một lớp băng nhàn nhạt. Cửa sổ khách sạn to khủng khiếp, bề ngang cũng phải hai thước và bề cao là một thước hai, toàn bộ đậy bằng hai cửa kính to và có rèm che. Mỗi buổi sáng thức dậy, tôi thường thích thú mở cửa sổ , thò tay ra ngoài nghịch lớp băng mỏng đóng trên kính. Dùng ngón tay di theo hình trái tim thì nó ra trái tim , di theo hình mặt trời thì nó ra mặt trời, trò này tuy hơi con nít , nhưng không thể nói là không thú vị.

Đêm thứ ba tôi ở Đà Lạt, mọi người tụ tập tại phòng 201 để đánh bài và xem phim. Thằng Quang và thằng Trí vẫn còn hai chai rượu nho. Chúng mang ra mời mọi người. Tôi trước giờ không biết uống rượu là gì, nhưng cũng tò mò lắm, thằng Trí nói rượu nho không như rượu mà mấy thằng cha nhậu uống đâu, rượu nho ngọt , ngon mà tốt cho sức khỏe. Tôi nghe cũng thèm thèm. Nhất là lúc tụi nó khui chai rượi ra, mùi nho chín thơm nồng làm tôi cưỡng không được. Tôi đổ ra một li đầy rồi nốc cạn. Quả thật, rượu này chỉ hơi the the, vị thì ngọt như nước ép. Làm một li rồi, tôi quay về sòng đánh bài. Đánh được một lúc, con Nguyên nhìn tôi thao láo : "Sao mặt mày đỏ như trái gấc vậy ?" . Tôi vẫn chưa nhận ra mình đang bị gì , tôi chỉ có cảm giác đầu óc không được tập trung lắm nên cũng không xác định được con Nguyên đang nói chuyện với ai. Một lúc sau, cả ba cặp mắt còn lại trên sòng cũng nhìn tôi chằm chằm. Tôi chợt quát : "Ê tụi mày làm gì nhìn tau ? Tau có cái gì mà nhìn ? Tới mày sao mày không đi ?" . Vừa quát xong , tôi chợt nhận ra , mình đã say. Bọn bạn tôi cũng thấy vậy : "Thôi mày xỉn rồi kìa ! Mới có một li rượu nho có 4% mà cũng xỉn ! Hết nói nổi ! Mặt như trái ớt rồi. Mày về phòng ngủ đi, tụi tao kiếm tay khác chơi." Một chút ý thức còn lại của tôi đồng ý với chúng nó, quả thật là tôi rất buồn ngủ và tôi không thể suy nghĩ gì thêm để chơi bài nữa. Thế là tôi lảo đảo ra khỏi phòng 201.

Phòng tôi là phòng 203 , chung với thằng Vũ , thằng Nam và thằng Lê. Lúc về phòng, bọn nó vẫn chưa về, mấy thằng này chắc còn lang thang ngoài tiệm net. Tôi ngồi phịch xuống giường, không còn tâm trí đâu mà bật đèn nữa. Ánh sáng hiu hắt từ đèn đường, từ hành lang và từ căn phòng náo nhiệt 201 kia rọi tới cũng đủ để tôi mờ mờ ảo ảo nhìn thấy được mọi vật. Vả lại bây giờ tôi đang say, mở đèn hay không thì cũng không khác nhau là mấy. Đây là lần đầu tiên tôi biết cảm giác say là như thế nào, cũng hay hay, nhưng cũng hơi khó chịu. Tôi tự cười mình tửu lượng kém khủng khiếp, khiến bọn bạn khinh thường. Nhưng cũng tự nhủ sau này lớn lên, có gia đình, mình tốt nhất là một người đàn ông không rượu chè. Mãi suy nghĩ mông lung, tôi không nhận ra mình đã ngửa xuống giường từ lúc nào. Vẫn chưa ngủ được vì cái đầu cứ ong ong, hai mắt lim dim, lúc mở , lúc nhắm hờ. Trong lúc nửa mê nửa tỉnh như vậy , chợt tôi nghe thấy một tiếng rít khe khẽ. Tiếng này giống như tiếng mà bạn dùng ngón tay ướt, miết lên mặt một cái gương nhẵn vật. Tiếng rít kéo dài chừng năm giây rồi dừng lại. Tôi nghĩ rằng mình tưởng tượng thôi, nên vẫn cứ lim dim ngủ tiếp. Không biết ngủ được bao lâu, bỗng tôi giật mình lần nữa bởi một tiếng rít khác. Tiếng rít lần này khác hoàn toàn với lần trước, nó không như ngón tay miết lên kính nữa mà nghe như là móng tay cào lên trên mặt kính phẳng, tiếng rít rất lớn và rùng rợn khiến tôi gần như tỉnh hẳn, da gà nổi lên. Hai mắt tôi vẫn không nhìn rõ được căn phòng vì luồng ánh sáng hạn chế. Tôi đảo mắt nhìn xung quanh, hồi hộp tìm kiếm thứ gì đã gây ra tiếng động kinh hoàng đó. Lúc này thì tôi hoàng toàn tỉnh táo chứ không say nữa. Tôi chỉ hơi ngờ ngợ mình có đang mơ hay không, nhưng cảm giác này sao mà quá thực. Ngay cả cái lạnh đang tràn tới, cũng rất thực. Nhiệt độ trong căn phòng bây giờ đã giảm hẳn. Tôi nhìn ra phía cửa ra vào, cánh cửa vẫn mở như lúc tôi vào, tôi cố ý để mở để ba thằng bạn còn vô được. Ánh sáng từ phòng 201 vẫn còn hắt tới, nhưng lạ thay, không còn âm thanh đùa vui của bọn bạn nữa. Khách sạn im lặng như tờ. Tôi bắt đầu cảm thấy sờ sợ. Bọn nó đâu hết rồi, chẳng lẽ bọn nó đã bỏ đi hết cả, và khách sạn chỉ có mình tôi ? Câu hỏi đó không khỏi làm tôi run rấy. Tôi lê chân xuống giường. Tôi giật nảy mình khi chân vừa chạm sàn, sàn nhà lạnh ngắt như một tảng băng. Dù đã qua một lớp vớ bọc chân, tôi vẫn thấy lạnh kinh người. Tôi cắn răng đặt chân xuống lần nữa, rồi từ từ hướng ra phía hành lang rồi đi về phía phòng 201. Thỉnh thoảng, tôi quay đầu nhìn ra sau, hành lang kéo dài về phía phòng 208 hôm nọ dài hoắm và đen đặc bóng tối, ánh sáng từ phòng 201 giờ co lại trong một vùng không gian nhỏ xíu. Tôi từ từ tiến gần hơn với căn phòng 201, không một âm thanh, đã gần đến như vậy vẫn không nghe một âm thanh, tiếng nói chuyện cũng không, tiếng đánh bài cũng không, ti vi cũng không, không gì cả. Tim tôi đập thình thịch, mạch máu ở mang tai cứ vỗ thùm thùm. Tôi nuốt nước bọt đánh ực rồi đưa mắt nhìn vào phòng 201. Không một bóng người ! Căn phòng 201 nơi chỉ vài phút trước tôi và lũ bạn tụ tập đánh bài , coi phim. Giờ đây không một bóng người. Đèn vẫn sáng, những bộ bài đã chia và đang đánh dở vẫn đặt ngay tại vị trí của những tay chơi, Hai chai rượu nho đã vơi hơn nửa. Màn hình tivi vẫn mở nhưng không có hình ảnh, chỉ là một màn sáng xanh giật giật và không có tiếng. Tôi nín thở đảo mắt khắp phòng, vừa kinh ngạc , vừa sợ hãi vì không biết những đứa bạn đã biến đi đâu và liệu chúng có bỏ rơi tôi ở cái nơi ma quái này không. Đang suy nghĩ thì chợt một thứ đập vào mắt tôi khiến tôi gần như muốn xỉu. Ngoài cửa sổ bằng kính phòng 201, đàng sau lớp băng nhàn nhạt phủ mờ không thể thấy rõ sự vậy bên ngoài. Một bóng đen in hằn lên đó, một cái đầu tóc dài bay lòa xòa, hai cánh tay dài ngoằng, ốm nhom cứ như chỉ là hai cây xương xẩu, những cái móng nhọn hoắt đang tì lên mặt kính cửa sổ và đang cào ken két lên đó. Tôi hoảng quá, dùng cả hai tay che mồm lại để không phải phát ra âm thanh, nhưng ngay lúc đó, tôi thấy cả người mất hết sức lực và ngã xuống.

Không biết nằm đó được bao lâu, đột nhiên, một bàn tay nắm chặt lấy người tôi, bằng hết sức bình sinh, tôi chống trả quyết liệt, tôi đấm đá liên tục và miệng kêu ú ớ. Rồi chợt tôi nghe tiếng kêu hoảng hốt : "D. mày làm sao vậy ! Tao nè, Vũ nè ! Mày điên hả mậy ?" Lúc này tôi mở choàng mắt dậy, thì ra cánh tay chộp lấy tôi là nó, tôi ngước mắt nhìn, cả đám bạn, thằng Vũ, thằng Nam , thằng Lê, con Nguyên và nhiều đứa nữa đều đứng trước cửa phòng 201 và đang nhìn tôi kinh ngạc. Tôi người đẫm mồ hôi, từ từ đứng dậy. "Mày làm gì nằm một đống trước cửa mà không vô phòng ? Làm tao tưởng mày có chuyện gì !" . Tôi lấy lại hơi thở rồi nói : "Có chuyện thiệt mày ơi ! Hồi nãy tao thấy căn phòng này trống không à, tụi bây có đi đâu không ?" . Con Nguyên ngạc nhiên: "Đâu có, chắc mày xỉn rồi đó ! Từ lúc mày đi về phòng tới giờ tụi tao có đi đâu đâu , vẫn ở đây chơi mà." Cả đám bạn nhìn tôi, rõ ràng lòng chúng cũng có hơi sờ sợ vì mấy hôm nay ai nấy đều biết khách sạn này không bình thường. Tôi đưa mắt vào phòng nhìn quanh kiểm tra lại, cả đám cũng nhìn theo. Tivi vẫn mở , chương trình Việt Nam Idol vòng chung kết, mọi thứ rất bình thường. Chợt, một thứ khiến ánh mắt tôi dừng lại. Tôi kinh hoàng không nói được nữa, chỉ lẳng lặng đưa tay chỉ về phía cửa sổ. Mấy đứa bạn đồng loạt nhìn theo. Trên lớp băng nhàn nhạt hằng ngày chúng tôi thường chơi vẽ hình, hai dấu bàn tay dài ngoằng, nhọn hoắc in hằn trên đó. Mười mấy đứa , ai nấy á khẩu , con Nguyên sợ đến đứng không nổi , ngồi sụp xuống. Tối hôm đó, cả đám con gái chui vào phòng 202 ngủ chung. Còn tôi thì vẫn về phòng 203. Phòng 201, bỏ không !

Còn Nữa .... Tác Giả Đang Hoàn Thiện Các Bạn Đón Đọc Nhé !

>> Truyện ma - Hồn về trong gió (P.1)

nguồn: truyenmacothat.net