Truyện ma kinh dị, truyện ma có thật chọn lọc: Đường Âm - Chương 4: XÂU TIỀN CỔ. Ở phần trước Chương 3 của truyện ma: ...Ông Toàn trán đã đẫm mồ hôi, nhớ lại những chuyện vừa xảy ra mà lòng ông quặng lại. Chẳng lẽ… thật sự trên đời này tồn tại cõi Âm?

>> Xem lại Chương 3 truyện ma có thật:  Truyện Ma Kinh Dị chọn lọc: Đường Âm - Chương 3

Chương IV: XÂU TIỀN CỔ
Đã gần 1h sáng. Trí mệt mỏi đẩy cửa bước vào nhà. Hoàn toàn im ắng, có lẽ mọi người đều đã đi ngủ. Theo thói quen, anh đưa tay lục túi tìm xâu tiền cổ nhưng ngay lập tức nhớ ra đã dùng để trấn quỷ cho con gái ông Toàn. Trí khẽ thở dài, đi thẳng về hướng phòng ông Năm.....

————————————

Tôi mệt mỏi mở mắt trong cái lạnh tê tái đang dần nhấm nháp từng tấc trên da thịt mình. Đã hơn 5 giờ sáng. Đầu tôi quay cuồng nhức nhối. Tôi cựa mình ngồi dậy, tựa lưng vào đầu giường, bàn tay chạm phải một vật gì đó lạnh lẽo ngay cạnh gối. Tôi cầm lên nhìn, thì ra là một xâu tiền cổ, không biết sao nó lại ở trên giường... tôi tiện tay nhét vào túi quần. Chợt cảm thấy cổ họng nhờn nhợn, như bị vướng cái gì đó. Tôi cúi đầu ho mạnh vài cái nhưng vẫn không hết, tôi tiếp tục ho mạnh hơn, vừa ho vừa khạc, liên tục và mạnh đến độ khoang mũi tôi bắt đầu cảm thấy vị tanh, nước mắt vô thức tràn ra. Khoan đã, tôi cảm nhận được có cái gì đó đang trôi ra từ cổ họng mình nên vội vàng dùng tay kéo ra. Hai tay tôi cứ kéo, cứ kéo, vật kia từng chút một trồi ra khỏi miệng, và rồi không để ý đến khuôn mặt mình đã ướt đẫm, cổ họng bỏng rát như bị xé rách, tôi cuống cuồng nâng tay lên xem. Má ơi! Tôi như muốn khóc thét lên khi nhìn thấy trong lòng bàn tay mình, lại là một mớ tóc rối nùi!

Tôi lật đật hất mớ tóc xuống đất, chạy xuống bếp tìm nước uống cho trôi đi cái cảm giác lợm lợm rợn người kia. Khi chạy đến cửa bếp, trong cái ánh sáng yếu ớt của bình minh sớm, tôi thấy có 2 bóng người ngồi chỗ bàn ăn phía góc bếp, đầu cúi thấp xuống mặt bàn. Cho là ba mẹ dậy sớm tập thể dục như mọi ngày nên tôi không nghĩ nhiều cắm đầu chạy đến, vớ ngay lấy bình nước trên bàn uống vội uống vàng mà không kịp rót vào ly.

Sau một hơi dài, tôi khoan khoái đặt bình nước xuống. Dường như sáng nay đặc biệt lạnh thì phải, không khí xung quanh phả vào tôi cái buốt giá như từ băng đá. Rồi tôi bỗng thấy lạ, trong phòng bếp tối om và lạnh lẽo như vậy mà ba mẹ lại không bật đèn? Ngoài ra... đã một lúc lâu nhưng sao cả hai người không một ai lên tiếng, căn phòng chìm vào yên lặng đến lạ. Từ sau chuyện bị ma nhát trên đường về nhà, tôi trở nên càng mẫn cảm hơn đối với những vấn đề tâm linh. Sự cảnh giác tự động xù nhọn như gai nhím, tôi từ từ quay đầu qua, cố bắt mình không run rẩy, cất tiếng hỏi:

"Ba?..... Mẹ?......."

Lúc này đôi mắt đã quen dần với bóng tối, tôi kinh hãi lùi về sau vài bước khi thấy hai bóng người từ từ đứng dậy, nhưng đầu vẫn cúi gằm xuống. Hai người cứ đứng yên như vậy chừng vài giây, rồi đột nhiên...toàn thân rung lắc dữ dội. Tôi đờ người ra, nỗi sợ hãi ngày một tăng dần, tôi hét lên với chính mình "Chạy đi!!!!" nhưng nỗi sợ đã đóng đinh tôi lên chính đôi chân của mình. Tôi chỉ biết đứng đó, trợn to mắt lên nhìn hai cái bóng bắt đầu di chuyển về phía mình. Chúng lết từng bước chậm chạp, nghiêng ngả, vừa đi vừa thả người lắc lư qua lại như những con lắc của mấy nhà thôi miên. Chúng càng đến gần, tôi lại càng cảm nhận rõ cái lạnh chết chóc từ địa ngục, những bước chân không hề mang tiếng động, như là... đang bước đi trên không!

Tiếng động duy nhất phát ra từ hai hàm răng của tôi, không ngừng va vào nhau lập cập vì kinh sợ. Những cái bóng chỉ còn cách tôi chưa đến một mét, vẫn đang lắc lư điên đảo với cái đầu cúi gằm quái dị. Tôi há miệng muốn gào to cầu cứu ba mẹ, nhưng không thể, khớp hàm như bị ghìm chặt lại bởi cái gì đó vô hình. Tôi nhắm chặt hai mắt, tuyệt vọng chờ đợi điều kinh khủng sẽ đến.

Bỗng nhiên... tôi cảm giác nhiệt độ nơi túi quần của mình nóng lên, đồng thời bầu không khí xung quanh cũng như đang ấm lại. Từng giây trôi qua, trái tim tôi vẫn đập hoảng loạn trong lồng ngực, nhưng dường như...không có gì xảy ra. Tôi nặng nề kéo mí mắt lên..... Phía trước mặt, hoàn toàn trống không!

Tôi cuống cuồng nhìn ngang nhìn dọc khắp nhà bếp, nhưng đã không còn thấy cái bóng nào nữa. Tôi đổ sụp xuống đất, cả người bủn rủn không chút sức lực. Bàn tay tôi thò vào túi quần, lôi ra một xâu tiền đồng cổ......
————————————-
Bà Hiền vẫn còn bàng hoàng khi nhớ lại chuyện đêm qua...Khi hai mẹ con đang ngồi nói chuyện, bà để ý thấy Hạ cứ nghiến răng ken két. Những câu nói của Hạ cứ ngắt quãng từng đoạn, nói vài chữ lại ngắt, như đang cố lấy hơi để có thể rặn ra chữ tiếp theo. Bà xót xa vì nghĩ có lẽ con gái mình đã quá mệt mỏi và đuối sức. Bà nắm lấy tay Hạ, cười nói:
"Thôi con cứ ngủ đi, không có gì phải lo. Chắc lạ đường lạ cái nên lạc. Lúc nhỏ con toàn bị lạc đường rồi khóc ầm lên."
"D...dd.....ddạ........!"

Hạ khó nhọc rặn ra từng chữ, xen kẽ là những tiếng nghiến răng ken két ghê người, quai hàm không ngừng bạnh ra thu vào. Bà cũng thấy hơi lạ. Con gái bà xưa nay đâu bao giờ nghiến răng như vậy, kể cả lúc ngủ. Đột nhiên bàn tay bà đang nắm trở nên lạnh buốt và tím tái như bị ngâm trong nước đá hàng giờ liền. Bà giật mình nhìn lên: Hạ đang không ngừng vặn xoắn cơ mặt, hai mắt trợn trắng dã đảo qua lại lia lịa, nước miếng nhớp nháp nhễ nhại, những đường gân máu hằn rõ vằn vện trên da..... từ miệng khi thì phát ra tiếng cười khúc khích, khi lại tiếng khóc nỉ non....

Cơn hoảng sợ tột độ khiến bà ngất đi.

Lúc tỉnh dậy, nhìn đứa con gái đang nằm ngủ yên bình bên cạnh, bà lại không cầm lòng được khóc nấc lên. Ông Toàn đang chợp mắt trên ghế gần đó cũng choàng tỉnh. Ông bước lại ngồi trên giường, vỗ vỗ lên tay vợ rồi nói khẽ:
"Bà và tôi ra ngoài đi."

Rồi đỡ bà ngồi dậy, hai ông bà dìu nhau đi.

Trên ghế ngoài phòng khách, bà Hiền thẫn thờ kể lại cho chồng nghe chuyện đã xảy ra. Ông Toàn thở dài sườn sượt, nhấp một ngụm trà nóng rồi lại im lặng. Qua một lúc, ông lên tiếng, giọng ông chứa đựng sự bất lực và mệt mỏi:
"Sáng mai tôi qua nhà nói chuyện với cậu Trí xem có cách nào không."

Bà Hiền gật gật đầu. Hiện giờ chỉ có cách đó, bà cũng đang hoang mang lắm. Nhìn vợ bơ phờ tiều tụy mà ông Toàn đau lòng, ông đứng dậy rồi nói:
"Thôi giờ tôi với bà cứ vào ngủ, chuyện đâu còn có đó. Đừng nghĩ nhiều quá lại sinh bệnh."

Bà Hiền biết chồng lo cho mình nên cũng chỉ gật đầu, tạm gác nỗi lo qua một bên chờ trời sáng...
Cùng lúc ấy, chừng 200m về hướng Đông Bắc, căn nhà của ông Năm lụi vẫn sáng đèn. Khoảng cách giữa mỗi nhà ở làng Sao quá xe nên không ai nghe được tiếng la hét đầy đau đớn của con trai ông Năm, Trí!

Trong căn phòng khá lớn, la liệt những tấm phù chú với họa tiết rối mắt dán khắp các mặt tường. Hàng chục kệ gỗ được kê sát góc phòng, trên kệ chứa đầy những bức tượng ma quái đủ hình đủ dạng, những hủ thủy tinh lớn chứa thứ chất lỏng vàng khè đục ngầu và hàng tá những chai lọ nhỏ xếp ngổn ngang. Trong phòng nồng nặc mùi trầm hương và lá bồ đề.

Trí ngồi xếp bằng chính giữa phòng, hai bàn tay đan nhau tạo thành Ấn Kim Cang, miệng không ngừng tụng ngũ chú. Từ dưới lớp da trên người anh hằn rõ những ngón tay đang không ngừng ngọ nguậy, cào xé mãnh liệt từ bên trong như muốn đâm thủng lớp da chui ra ngoài...

>> Các bạn theo dõi phần tiếp theo của truyện ma có thật tại đây

Nếu bài viết hay, hãy chia sẻ đẻ ủng hộ World New's nhé !

Tác Giả: Định Hải Châu - Theo: truyenmacothat.net