Biển Đông: Trường Sa trong mỗi trái tim chúng ta. Những hòn đảo giữa mênh mông biển cả, bốn phía là sóng gió bủa vây. Nhìn hình ảnh người lính chắc tay súng đứng gác biển mà bỗng thấy lòng nao nao. Thương làn da anh sạm đen, mái tóc đỏ quạch vì nắng cháy thiêu đốt.

"Ai đặt tên cho quần đảo Trường Sa? Dải cát dài vươn mình qua bão tố, đảo hiện lên giữa sóng tự bao giờ? Mặc sóng gầm xanh thắm phía trùng khơi".Tôi đã gặp Trường Sa giữa lòng Thủ đô Hà Nội. Trong cái tấp nập, bon chen chốn thị thành vẫn đau đáu, da diết một nỗi niềm trăn trở với Trường Sa. Người lính đảo ấy là thầy giáo dạy tôi trong học kỳ Giáo dục Quốc phòng. Thầy đã kể cho chúng tôi về những đảo nổi, đảo chìm.

Người về từ Trường Sa, mỗi lần nhắc đến quần đảo ấy lại thấy nghèn nghẹn, tự hào. Thầy nói rằng nhớ đảo, nhớ đồng đội, nhớ cái vị mặn mòi của biển vô cùng. Càng nhớ lại càng thương anh em ngoài đó, không biết bữa cơm có đủ rau xanh, có đủ nước ngọt?

Các chiến sĩ Hải quân canh gác bên cột mốc đảo Trường Sa.

Thầy nói rằng Trường Sa thuở ban đầu còn rất hoang sơ, chỉ có mênh mông nắng gió và những cánh chim biển, cây cối trên đảo rất ít, lưa thưa bóng dừa trên đảo Nam Yết và một vài gốc bàng vuông cổ thụ trên các đảo nổi. Trong điều kiện khó khăn, gian khổ đến vậy nhưng các cán bộ, chiến sỹ vẫn kiên cường bám đảo, giữ vững chủ quyền.

Trường Sa đã đổi thay rất nhiều, tất cả đều nhờ vào ý chí, quyết tâm bảo vệ, bàn tay dựng xây của Đảng, Nhà nước, cán bộ, chiến sỹ và nhân dân. Dẫu vậy, chưa bao giờ quần đảo bão tố ấy vơi bớt sóng gió, bão giông và hiểm nguy rình rập.

Những hòn đảo giữa mênh mông biển cả, bốn phía là sóng gió bủa vây. Nhìn hình ảnh người lính chắc tay súng đứng gác biển mà bỗng thấy lòng nao nao. Thương làn da anh sạm đen, mái tóc đỏ quạch vì nắng cháy thiêu đốt. "Lính biển không trắng nổi, yêu hay đừng em ơi?", yêu nhiều lắm, tại sao lại là không?

Tôi yêu cả ánh mắt, nụ cười mặn mà hơi muối biển, yêu đôi bàn tay chai sần vì vác đá xây đảo, yêu giọt mồ hôi anh rơi trên nền cát san hô nóng bỏng. Tôi đã yêu, yêu những người trai đổi tuổi thanh xuân cho bình yên của Tổ quốc. Yêu Trường Sa, lại thêm lo mùa biển động, sợ giông bão về lấy đi của anh những luống rau xanh, trái đu đủ mà anh ngày đêm gìn giữ, sợ ca gác đêm sương muối về thêm lạnh buốt. Thương lá cờ Tổ quốc mới thay đã bạc, thương gió muối khô mặn chát bờ môi anh.

Đã có người lính đảo nói với tôi rằng: "Chẳng nơi nào biển mặn như Trường Sa". Vì sao ư? Biển xanh thêm mặn bởi máu và mồ hôi của cha ông hòa trong từng con sóng. Để bảo vệ chủ quyền thiêng liêng ấy, đã bao người ngã xuống. Những người trai ra đi không trở về, hóa hồn mình cho biển cả quê hương.

Những ca từ bài hát Sức sống Trường Sa mỗi lần vang lên, tôi lại thấy xốn xang đến kỳ lạ, như chính tôi đang được đứng trên quần đảo "đất ấm tình người, người ấm tình nhau" ấy. Vâng, chưa ở nơi đâu tôi lại thấy tình người ấm áp như Trường Sa, tình đồng đội, quân dân, tình tiền tuyến hậu phương, tình người với đảo...

Những người lính từ mọi miền Tổ quốc đã cùng về đây, để Trường Sa trở thành mái nhà chung, để đồng đội trở thành anh em một nhà. Họ cùng nhau vượt qua sóng gió, san sẻ từng ngụm nước, từng cọng rau xanh. Ôi có ở đâu những cái nắm tay, những cái ôm lại thật chặt, lại thân thương đến vậy. Có người lính hoàn thành nhiệm vụ trở về với đất liền, mãi đến sau này, có lần nói chuyện anh tâm sự: "Đời lính đảo quen nắng gió, rắn rỏi là vậy, cũng nhớ đất liền, nhớ gia đình, nhưng vẫn sợ lắm giây phút đồng đội vẫy chào nhau, giây phút phải rời xa hòn đảo mình đã gắn bó, đã đổ mồ hôi, nước mắt và cả máu để giữ gìn. Sợ khoảnh khắc tàu rẽ sóng xa dần đảo để lại những đồng đội đang vẫy tay chào không ngớt.

Chỉ biết gửi trao cho nhau niềm tin qua ánh mắt. Có anh lính trẻ rời đảo, lưu luyến âu yếm mãi những chú cún-người bạn của lính đảo, dặn dò người ở lại chăm sóc giúp anh đàn gà, luống rau xanh. Mỗi lần nghe các anh kể, nước mắt cứ ứa ra, thương lắm lính đảo ơi! Đã có lần cô văn công xúc động đến nỗi khóc nức nở, không thể hát tiếp vì thương lính, anh lính đảo đang đệm đàn cũng buông đàn khóc theo. Lại có anh lính lần đầu ra đảo nói rằng: "Chị chải tóc cho bọn em xem được không? Em nhớ mẹ, nhớ gia đình quá!".

Để bảo vệ, dựng xây Trường Sa, Biển đảo quê hương mình cần lắm sự đoàn kết, đồng lòng của cả quân và dân. Tuyệt đối tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước, tin tưởng vào những người lính giữ đảo. Nhất là những người trẻ hiện nay, yêu biển bằng cả tấm lòng, nhưng cũng là bằng tri thức. Những kiến thức, hiểu biết về biển đảo để đấu tranh trên mặt trận pháp lý và truyền thông.

Yêu Trường Sa không nhất thiết phải trực tiếp đặt chân lên quần đảo ấy. Yêu Trường Sa từ đất liền là làm cho mọi người thêm hiểu, thêm yêu vùng đất, yêu những con người ngày đêm thầm lặng gìn giữ Biển đảo quê hương. Trường Sa gần lắm, ở ngay trong trái tim mỗi người. Trường Sa ơi! Còn mãi những ân tình!

(Trích bài dự thi tìm hiểu pháp luật về Biển, đảo Việt Nam của Đoàn Thị Ngọc, sinh viên lớp DH12A2 khoa Thiết kế nội thất - Đại học Mỹ thuật Công nghiệp Hà Nội)

Theo - Đời Sống Pháp Luật -