Tình yêu của tôi đối với anh chỉ là gánh nặng. Tôi yêu anh, không phải là thương hại, giá mà anh biết điều đó. Tôi đau đớn nhớ anh, nghĩ về anh mỗi ngày, mặc anh đẩy ra nhưng tôi vẫn bám, quan tâm anh

Tôi và anh đều đã trải qua nỗi đau của tình đầu, chúng tôi cũng chỉ quen nhau trong thời gian ngắn, đối với cả hai thì những vết thương lòng đã quá sâu đậm khiến chúng tôi khó lại được niềm tin trong tình yêu, với một người con gái như tôi thì lại càng không nghĩ về điều đó.

Hiện tại tôi đang là sinh viên năm cuối đại học. Anh hơn tôi bốn tuổi, vừa học vừa làm tại Hà Nội. Chúng tôi tâm sự rất nhiều, tôi kể cho anh nghe câu chuyện của mình, anh cũng kể hết với tôi về cuộc sống của anh, gia đình anh và cả những nỗi đau thể xác cũng như tinh thần anh phải trải qua. Tôi càng thấy thương và muốn chia sẻ những khó khăn ấy nhưng anh đều gạt bỏ. Giờ đây tôi gần như đau đớn mỗi ngày khi nhớ về anh.

Tình yêu của tôi đối với anh là gánh nặng

Anh bị viêm gan B mãn tính, gia đình không đủ điều kiện chữa bệnh nên việc sống với một cơ thể không khỏe mạnh, những cơn đau đã khiến anh mặc cảm. Anh có một công việc đủ nuôi sống bản thân nhưng một lần tai nạn xe phải nằm viện, rồi gia đình cũng vô tâm với anh, buộc thôi việc anh, khiến trong lúc cơ thể vốn không khỏe mạnh kia đang đau đớn lại phải chịu thêm một cú sốc tinh thần. Anh chênh vênh giữa cuộc sống. Không có từ nào để nói hết những gì anh phải trải qua.

Tôi cũng thấy đau thấu tim như chính mình đang trải qua tất cả vậy. Tôi mạnh dạn thổ lộ tình cảm dành cho anh, sẽ cố gắng cùng anh vượt qua tất cả. Vậy mà anh gạt bỏ hết những cố gắng của tôi, anh nói nếu lấy anh tôi sẽ khổ, anh cũng thấy mệt mỏi, tôi đừng là gánh nặng, đừng dằn vặt anh mỗi ngày, anh không muốn gặp tôi nữa.

Tình yêu của tôi đối với anh là gánh nặng1

Tôi khóc, tuyệt vọng rất nhiều, chúng tôi tranh cãi nhiều hơn. Tôi yêu anh, không phải là thương hại, giá mà anh biết điều đó, giá mà anh nắm tay tôi thì tôi đã không thấy cô đơn khi cố để gần anh. Tôi đau đớn nhớ anh, nghĩ về anh mỗi ngày, mặc anh đẩy ra nhưng tôi vẫn bám, quan tâm anh, bỏ hết cả sĩ diện của một đứa con gái chưa bao giờ chịu theo ai, phụ thuộc vào ai như trước. Tôi tin anh cũng có tình cảm với mình, anh luôn quan tâm tôi đặc biệt, an ủi, động viên tôi cố gắng. Anh cũng đau, cũng buồn, cũng khóc khi cãi nhau với tôi nhưng chưa bao giờ nói yêu hay nhớ tôi cả.

Đối với anh, tôi là gì? Mẹ biết chuyện tôi thích anh và phản đối gay gắt, chưa nói đến hoàn cảnh gia đình anh và việc anh bị bệnh, nếu bố mẹ tôi biết thì chắc chẳng bao giờ chấp nhận mối quan hệ này. Anh biết điều đó và lựa chọn sự im lặng với tôi. Tôi đủ lớn để suy nghĩ nghiêm túc cho một mối quan hệ nhưng giữa gia đình, anh và bản thân mình, tôi đang bối rối quá. Tôi phải làm thế nào đây?

Xem thêm: Câu chúc Tết 2015

Nguồn: internet