Ngày bé, động lực và áp lực để ta mở sách vở ra học hành chăm chỉ là câu nói của bố mẹ tua đi tua lại hàng tỉ lần bên tai: Học giỏi thì sau này mới kiếm được nhiều tiền.

Mười hai năm đèn sách ở trường phổ thông cộng thêm bốn năm đại học, ta đường hoàng ra đời với niềm lạc quan phơi phới vài năm sau sẽ sắm nhà, sắm xe. Ấy vậy mà, tám tiếng đồng hồ công sở, quanh năm suốt tháng mài mặt trước màn hình vi tính, cộng lại cả năm có khi ta để dành ra mua được cái ... bánh xe ô tô. 
Ngó nghiêng trên FB, mới phát hiện ra con bạn ngồi cùng bàn thời phổ thông lông bông vừa mới đi du lịch Mỹ kết hợp thăm thằng em du học sinh, chụp ảnh trông lồng lộng như diễn viên điện ảnh. Chẹp miệng, nhớ lại thời xưa, mình làm tổ trưởng, chuyên môn phải dạy kèm nó - thành phần chậm tiến - để hòng mong nâng điểm thi đua của tổ. Thế mà giờ thì mình tất bật cả ngày cũng chỉ tạm đủ sống, mơ đi du lịch Phú Quốc còn khó, chỉ được mỗi cái danh hiệu Viên chức nhà nước hão với hi vọng về già lương hưu kha khá một tí. Còn bạn thì phơi phới tự do, ăn chơi du hí trong khi chỉ làm quản lý quán... trà chanh do mẹ làm chủ. Nghĩ thế lại chua xót rằng thì là mà: Học giỏi thì được ích lợi gì? Phấn đấu chán chê, chạy chọt đủ đường để làm gì? 

Biết là phi thương thì bất phú nhưng bán trà chanh vỉa hè mà cũng kiếm tiền nhiều hơn đứt lương công nhân viên chức nhân viên văn phòng, chẳng nhẽ lại không phải là một điều đáng buồn cho xã hội ư?! Người ta không thể cứ làm việc vì tình yêu và sống bằng không khí mãi được. Sự nhiệt tình, tình yêu công việc rồi thì cũng sẽ đến lúc bị mài mòn đi nếu không có gì tạo động lực. Một người sẽ chỉ có thể yên tâm tập trung chuyên môn một khi họ không còn phải vướng bận quá nhiều chuyện cơm áo gạo tiền.


tham12.jpg

Tiền nhiều thì ai cũng thích. Nhưng làm ra nhiều tiền thì không phải ai cũng làm được. 
Ngồi văn phòng máy lạnh nhưng mà cứ nhấp nhổm lo tính toán cắt giảm chi tiêu vì lương bị giảm trừ do tình hình khó khăn. Tốt nghiệp đại học thất nghiệp đầy đường, một xu cũng không kiếm được. Trong khi, chẳng cần học hành gì, chỉ cần ít bàn ghế, vài ba bộ cốc chén với kiếm một chỗ vỉa hè đèm đẹp rộng rãi, lại đường hoàng kiếm ra tiền tiêu như ai. Ở Hà Nội, ối nhà bán đồ ăn đồ uống vỉa hè mà sắm nhà sắm xe, cho con đi du học, cũng thành cậu ấm cô chiêu như ai. Nhìn vào sự thực ấy, ai mà chẳng muốn nghỉ việc làm một gánh nước vỉa hè. Chẳng thể thành đại gia nhưng tiền về đều đều, siêu lợi nhuận lại chẳng tốn mấy mồ hôi công sức cũng không vi phạm pháp luật. Nhưng trót học cao, có bằng đỏ rồi thì ai dám làm? 

So sánh chuyện bán nước vỉa hè kiếm nhiều tiền hơn nhân viên văn phòng có bằng cấp, không phải để đòi công bằng xã hội hay có ý dè bỉu phân cấp tiền người nào kiếm thì đáng trọng hơn. Bán nước vỉa hè mà không vi phạm pháp luật thì cũng là đồng tiền chân chính. Mồ hôi công sức người bán trà chanh bỏ ra chắc cũng không hề kém cạnh một nhân viên công chức nhà nước. Nhưng xét về mặt giá trị mà nghề nghiệp đó mang lại cho xã hội, chắc chắn bán nước vỉa hè không thể gọi là một nghề. 

Thử tưởng tượng xem, nếu nhà nhà người người ra đường bán hàng thì rồi nền kinh tế của đất nước sẽ thành một tập hợp của các doanh nghiệp "vỉa hè"? Bọn trẻ thấy người lớn kiếm tiền nhờ vỉa hè quá dễ dàng thì lấy đâu động lực để phấn đấu khi mà chính bố mẹ chúng nó tuy miệng bắt học nhưng lại kê bàn dọn ghế ra trước nhà bán nước?! Song, một xã hội được xây dựng trên cơ sở những trí thức thụ động, sáng cắp cặp đi chiều cắp ô về, hằng tháng nhận lương mà chẳng làm gì cho xứng đáng, lại mở miệng kêu rên lương thấp việc chán thì... cũng hỏng. 

Tiền nhiều thì ai cũng thích. Nhưng làm ra nhiều tiền thì không phải ai cũng làm được. Lại có câu nói, tiền thì không mua được hạnh phúc nhưng không có tiền thì hạnh phúc cũng chẳng thể đến được. Mà xã hội bây giờ, người có tiền thường sẽ dễ sống hơn, chủ động hơn và tự do hơn. Vậy nên, người ta luôn cố gắng kiếm được nhiều tiền hết mức có thể. Nhưng đôi khi, nghĩ thế nào là đủ mới quan trọng. Bởi vì, tiền có bao nhiêu cũng ít, tiền kiếm nhiều thế nào thì cũng có cách để mà tiêu cho hết. Dù bạn có quyết nghỉ việc ra bán nước vỉa hè hay tiếp tục sự nghiệp tại một văn phòng công sở, hãy cố gắng làm cho tốt việc mình đã chọn, chắc chắn bạn sẽ nhận lại được những gì xứng đáng. 

Nguồn: http://www.biendao24h.vn/products/Thu-nhap-ban-tra-chanh-via-he-hon-vien-chuc.html

 

Thu nhập bán trà chanh vỉa hè hơn viên chức