Thơ tình yêu: Anh biết. Anh biết rồi, anh biết là, anh biết mình, anh biết .... anh yêu em, anh thương em, anh chân thành với em.

Anh biết rồi, chưa một phút em yêu...
Dẫu sớm chiều mình bên nhau vui vẻ.
Người ta bảo tình yêu này đẹp đẽ,
Em mỉm cười, nhưng lặng lẽ, xót xa...

Em đã từng... sâu đậm với người ta.
Anh biết là...em cố quên nhưng không thể,
Ký ức ngày nào vẫn theo em, âm thầm và lặng lẽ,
Tiếng đồng hồ, tiếng nức nở từng đêm...

Em tìm đến anh như một chốn bình yên,
Để gác lại nỗi niềm trong quá khứ.
Anh cũng muốn là tình đầu lắm chứ!
Nhưng có thể nào hơn nổi một người dưng...

Anh biết mình thương em sâu đậm đến vô cùng,
Dẫu em chưa từng thuộc về anh trọn vẹn.
Không thể khiến em quên một người trong hoài niệm,
Nhưng anh vẫn muốn trọn đời là chỗ dựa của em thôi

Vì cuộc sống này ngắn ngủi lắm em ơi!
Những thứ đi qua rồi sẽ không thuộc về mình thêm một lần nào nữa...
Nếu em không thể làm theo những gì trái tim mình chọn lựa,
Hãy để hạnh phúc này anh gìn giữ, anh lo!

Thương một người đâu cần những lí do,
Đong đếm những nhận-cho biết bao giờ mới đủ...
Nếu khi nào em nhớ về người cũ,
Hãy tự nhủ, sau quá khứ, là anh!

Hạnh phúc trên đời quá đỗi mong manh
Anh sẽ giữ, bằng chân thành, em ạ!
Rồi chúng mình sẽ vượt qua tất cả
Giông bão ở xa rồi, em sẽ thấy bình yên.

Du Phong