Tâm sự anh chàng bị đánh cắp trái tim bởi nữ game thủ LMHT. Tôi muốn đi tìm lại em, chỉ một lần, không phải để tán tỉnh, hẹn hò; đơn giản chỉ để tôi được rung động thêm lần nữa để những nốt nhạc đang viết dở sẽ bớt khô khốc, trống trải hơn.

Sài Gòn những ngày gần đây mưa nắng thất thường, tiếng gõ phím nhẹ nhàng đều đều trên màn hình màu trắng cùng với ly café nhỏ để bên chỉ với 1 dòng chữ ngắn ngọn "Gửi em, cô gái đánh cắp trái tim tôi bằng nụ cười dễ thương ấy" tuy thời gian không dài, nhưng nụ cười ấy cũng đủ khiến trái timi tôi xốn xang đến lạ... Phố ngày cuối tuần dịu dàng, điềm tĩnh lặng nhìn từng chiếc xe lao vội rồi mất hút giữa những bon chen... Nắng thu se sắt lại, vỗ về, xoa xoa bờ vai gầy đi trong chiều ngược gió.

Ảnh Minh Họa

Quán nét nằm thu lu một góc nhỏ ven đường, tôi thường hay đến đây để chơi, giải trí hay thậm chí là học tập, khác với những nơi khác, ở đây không ồn ào, không náo nhiệt, vì thế tôi thường hay đến đây, và cũng vì 1 lý do khác nữa, đó là vì tại đây xuất hiện 1 cô gái – 1 nữ game thủ Liên Minh Huyền Thoại, đồng thời cũng là người con gái đã "cướp" đi trái tim của tôi ngay tại nơi đây bằng nụ cười dễ thương của mình. Cho đến bây giờ, tôi chưa lần nào bắt gặp lại nụ cười của ai khiến mình ngây ngất, say đắm như vậy. Chỉ biết rằng khoảnh khắc ấy trái tim tôi đã kịp ngân lên những giai điệu lạ lùng, cảm xúc lẫn lộn không thể biết được mình đang mong muốn vào điều gì, cũng như Sai Gòn không thể biết trước được ngày mưa và ngày nắng

Chiều chiều, tôi lại ra quán nét đó ngồi, vẫn con đường ấy, con đường mà chỉ mới kịp quen, kịp nhớ, kịp thương, nhớ 1 người đã thành và thấy lòng bâng khuâng muốn tìm lại cái khoảnh khắc ấy. Ừ! Tôi cười gượng khi mình gọi đó là người "cũ" vì đã mới thêm được một lần nào nữa đâu. Nhưng tôi vẫn cho phép suy nghĩ của mình nghĩ về người con gái ấy như thế. Khoảnh khắc được say, được nhớ và được giữ lại cho riêng mình chút rung động.

Ảnh Minh Họa

Ngày đó... cô gái mặc chiếc áo thun trắng rất giản dị, cô gái đi nhẹ đến chỗ ngồi sau lưng tôi, mùi hương thơm phất như hoa lan tỏa từ người cô gái đó đã gây chú ý đến tôi. Không lâu tôi lại liếc mắt nhìn sang, chỉ muốn biết được người con gái hiền diệu này chơi gì trong 1 quán net yên tĩnh như vậy.

Cô gái đó là 1 nữ game thủ Liên Minh Huyền Thoại, tôi đã không thể tập trung vào màn hình của mình mà ánh mắt luôn nhìn vào cô gái đó, chơi 1 lúc cô gái lại đột nhiên toát lên 1 nụ cười trong veo, ánh nắng xen nghiêng khuôn mặt đang ngẩn ngơ của tôi trước vẻ đẹp của cô gái mỏng manh này. Và dường như em không biết rằng ngay sau lưng em có một người đã buông vội bàn phím, bần thần một lúc lâu trước nụ cười mê đắm ấy. Nụ cười nắng Sài Gòn. Nụ cười chỉ một lần thôi cũng đủ lưu lại cái khoảnh khắc tôi đã phải đi săn lùng suốt bao nhiêu năm...

Ảnh Minh Họa

Gửi em, cô gái chơi LMHT mà tôi chưa kịp làm quen trong chiều nắng mênh mang nỗi nhớ nhưng có lẽ trái tim vốn lạnh lùng đã kịp thương và kịp trở mình. Tôi muốn đi tìm lại em, chỉ một lần, không phải để tán tỉnh, hẹn hò; đơn giản chỉ để tôi được rung động thêm lần nữa để những nốt nhạc đang viết dở sẽ bớt khô khốc, trống trải hơn. Để một lần nữa tôi biết rằng có những khoảnh khắc vốn dĩ chẳng thể trở lại, nó chỉ ở lại trong kí ức và hoài niệm xa vắng

Gửi em, cô gái đã đánh cắp trái tim tôi với nụ cười ngọt ngào, dịu nhẹ và đắm say.

Theo: gate.vn