Sốc vì mới cưới vợ được 6 tháng đã sinh con Xấu chàng thì hổ ai, nhưng cực chẳng đã giấu mãi trong lòng tôi cũng không chịu nổi. Bố mẹ tôi làm nông nghiệp bình thường, nhà cũng chỉ đủ ăn. 20 tuổi, bố mẹ dồn dạy tiền cho tôi đi xuất khẩu lao động sang Hàn Quốc. 3 năm bên xứ người, tôi tập trung làm nụng, hàng tháng ngoài chi tiêu cũng gửi được ít tiền về quê cho bố mẹ. Tôi vẫn xác định là sẽ cưới một cô dâu Việt nên khi sang đây chỉ chú ý làm ăn, còn chuyện yêu đương gạt sang một bên.

Ngoại tình Tình yêu

Trời không phụ lòng người, sau 3 năm đi xuất khẩu lao động tôi cũng có chút ít vốn liếng mang về. Tôi xây lại căn nhà khang trang hơn, mở một cửa hàng nhỏ chuyên sửa xe máy để tiếp tục làm ăn nuôi bố mẹ già. Rồi tôi cũng tính đến chuyện lấy vợ , sinh con để an cư, lạc nghiệp, tính chuyện lâu dài cho mình.

Qua một vài mối giới thiệu, tôi quen một cô gái kém tôi 2 tuổi ở xã trên. Nhìn cô ấy hiền lành, tháo vát nên tôi có cảm tình. Chúng tôi tìm hiểu và đi đến hôn nhân. Tôi cứ nghĩ rằng cuộc sống của mình như thế cũng là viên mãn, vậy mà có một chuyện xảy ra đã khiến cả gia đình tôi náo loạn.

Người ở quê vốn nhát, trong khoảng thời gian hai vợ chồng quen biết nhau cũng chỉ vài tháng nhưng chúng tôi chưa bao giờ đi quá giới hạn của cái nắm tay hay nụ hôn. Vậy mà từ ngày cưới cho đến khi sinh vợ tôi sinh con chỉ chưa đầy 6 tháng rưỡi.

Ban đầu, tôi nghĩ là vợ sinh non nên khi vợ vào phòng đẻ thì cả nhà lo lắng lắm. Cho đến khi tiếng oe oe của trẻ con cất lên, cô y tá mang con ra, tôi sợ sệt hỏi: Con em sinh non có làm sao không bác sĩ? Vợ em thế nào rồi ạ? Trái lại với tâm lí lo âu của tôi, vị bác sĩ quát ầm ĩ: Mẹ khỏe, con khỏe, đủ tháng, sinh non đâu mà cứ loạn hết cả lên.

Tim tôi đứng lại, rõ ràng tôi không nghe nhầm vì tôi còn hỏi lại: Con em đủ tháng hả bác sĩ? Và câu trả lời nhận lại là: đứa bé 3,4 cân; gần đủ 9 tháng 10 ngày còn hỏi cái gì?

Cả tôi, mẹ tôi, bố tôi đều đứng đó. Giờ thì cả vợ và đứa bé đều đã xuất viện về nhà nhưng không khí gia đình lúc nào cũng u ám. Vợ tôi khóc lóc, lủi thủi một mình với đứa con, bố mẹ tôi không ngó ngàng tới và nhất quyết là "phải trả đứa con dâu mất nết này về nơi sản xuất". Tôi thì như đứng giữa biển lửa, chẳng biết phải làm sao?