Seri truyện ma kinh dị - Chạy đâu cho thoát (P.4). Mời các bạn đến với chap 4 truyện ma kinh dị "Chạy đâu cho thoát" với tình tiết mới nhất, ly kỳ rợn tóc gáy, tiếp nối seri truyện ma kinh điển ... Nào các bạn đọc truyện ma.

>>> Seri truyện ma kinh dị - Chạy đâu cho thoát (P.1)

>>> Seri truyện ma kinh dị - Chạy đâu cho thoát (P.2)

>>> Seri truyện ma kinh dị - Chạy đâu cho thoát (P.3)

Bỗng nhiên tôi giật mình, làm sao tôi có thể thấy được mà không thông qua tấm giấy đó chứ, hay là do tôi hoa mắt, chắc không sao đâu, chỉ là hoa mắt thôi, tôi cười thầm trong bụng. Chợt nhớ ra hai thằng cốt đột kia...ME: sao rồi hai cu khửa khửa?

Seri truyện ma hay - Chạy đâu cho thoát

Tôi quay sang đá đểu hai thằng.

T: Tao giết mày bây giờ.

Me: thôi đừng có to mồm, còn thằng Hoàng, mày...

Tôi với thằng Tùng nhìn ra thằng Hoàng thì nó đã đơ ra như mất hồn.

Me: ê, mày thấy ma chứ có thấy gái đâu mà đơ ra thế?

T: nước gì đây? Đệt.

Một vũng nước ngoài lang cang...

Me: Thằng dog chơi dơ, có nhiêu đó thôi mà đã như vậy rồi.

T: sao mày tè ra sàn nhà tao, dậy may thằng chó.

H: Tao đứng không nổi, ghê quá mày ơi...

T: mày nhìn đi thằng kia, không dậy tao chụp hình mai cho lớp coi à.

H: mày dám?

T: giờ muốn đi hay muốn nổi tiếng?

Thằng Hoàng bò vào nhà tắm, chứ đi không nổi, thấy tội tui cũng dìu nó đi, lau dọn bãi " chiến tích thấy ma" của thằng Hoàng xong, cả ba đứa lên giường ngủ.

T: chuyện lúc nãy là sao vậy mày? Tao thấy mày có vẻ hoảng.

Me: người đó chết vào ngày trùng.

T: tao có nghe chết trùng, nhưng tại sao lại vậy?

Me: chết trùng do chết vào ngày giờ xấu, nên dính phải trùng tang.

H: còn hai bóng đen đi sau là gì vậy mày?

Me: Đó là hai lính trùng, luôn đi theo để lên danh sách trong nhà có ai, họ hàng thân thích, sau này sẽ đi bắt theo.

T,H: gì ghê vậy mày?

Me: uhm, chết trùng là như thế, nên sau có ai trong nhà mà dính chết trùng thì sẽ có người chết theo.

T: có cách nào hóa giải không?

Me: ông tao nói là khi như thế thì sau khi đưa đám đi, trong nhà không ai được khóc cho người đã khuất, đi chôn hoặc thiêu thì sau đó đem bàn thờ gửi vào chùa luôn, nhà không được phép thờ cúng cho họ không về nữa.

H: sao tội vậy mày?

Me: đành như thế để họ không về nhà mà nhận mặt người thân, mà tao thấy bà hồi nãy đi vào như thế thì chắc nhà đó lành ít dữ nhiều rồi.

H: mai tao sẽ qua nói cho nhà đó biết.

Me: ôi dời! Cái thằng thấy có chút xíu mà đã "xả lũ" như mày mà bày đặt.

T: Thôi lũ miền trung, anh hiểu bé có lòng tốt mà.

H: !@#!@$#$^ im hai con chó. Mày chết với tao.

Thằng Hoàng kẹp đầu hai bọn tôi vào nách nó, !@##% cái trò kinh dị nhất mà tôi sợ nhất, cái mùi của nó còn hơn cả mùi vớ cả tuần chưa giặt.

H: Thấy bản lĩnh của anh mày chưa con?

T, Me: dạ dạ, xin anh tha cho, kinh quá.

Tôi với thằng Tùng thoát ra ban công, ngớp từng không khí trong lành như cá ngớp đồ ăn, cái mùi chuột chết kinh quá.

T: sao mày không sợ khi nhìn thấy những thứ như thế?

Me: vì lúc nhỏ tao từng thấy rồi, ông tao nói tao có sợi dây liên kết với cõi âm mạnh, nên đã chuẩn bị cho tao trước những tình huống đó rồi.

T: thì ra là vậy. vậy từ nay tao có một thằng bạn là thầy pháp à?

Me: thôi vào đi, không là thằng "xả lũ" đó lại tự sướng nữa giờ.

T: ok.

Tôi và thằng Tùng bước vào đóng cửa, nhưng tôi có một cảm giác như có rất nhiều người đang nhìn mình từ phía ngoài ban công đó.

.......

7 giờ sáng, tôi trở về căn nhà yêu vấu của mình nhưng khi vừa bước vào nhà thì đã thấy một bóng hình quen thuộc.

Me: Ông ngoại lên hồi nào mà không gọi điên gọi con ra đón vậy ngoại?

Ô: ông mới lên sáng nay.

Me: có chuyện gì mà ông lên sáng sớm vậy ông?

Ô: Tối qua có chuyện gì vậy?

Nghe ngoại nói mà tôi giật mình.

Me: ơ thì có gì đâu ngoại?

Ô: thật không có gì không?

Me: không có gì mà ngoại.

Ô: đợi ông tí, G ơi, ra đây ông bảo chút.

Bỗng nhiên trong nhà có một đứa bé khoảng 5 tuổi, mang một cái vày màu vàng chạy ra, trông đứa bé có làn da rất trắng và còn rất kháu khỉnh nữa. Nó chạy vù ra rôi ôm chầm lấy ông.

Me: ủa đứa bé này là ai thế ngoại?

Ông ngoại nghe xong không nói gì, chỉ thì thầm vào tai đứa trẻ đó rồi nó chạy vào trong nhà, còn quay qua cười với mình nữa, dễ thương chết đi được. Hehehe

Ông: con mở mắt âm khi nào thế?

Me: Dạ...

Tới lúc này thì không giấu được nữa rồi. Đành lòng kể hết cho ngoại nghe, nghe xong ngoại không nói gì, nhưng ánh mắt vô cùng nghiêm nghị.

Đọc truyện ma - Chạy đâu cho thoát p.4

Ô: tối qua khi ngoại xem sao cho con thì ngoại đã thấy sao con đã đổi ngôi nên sáng nay ngoại tức tốc lên đây. Hóa ra con đã mở mắt âm.

Me: như thế là tốt hay xấu ngoại? Mà sao con lại mở mắt âm?

Ô: tờ giấy đó là một tấm kình như nối với thế giới cõi âm, con có biết lúc khi con nhìn qua thế giới đó, gặp Huyết Trì Quang của Lính Trùng chiếu vào và qua tấm kính đó vào mắt con. Khi đó con đã hóa giải thuật che mắt của ông C ngày trước.

Giờ mới nhận ra mình đã nghịch ngu, không những ngu mà con quá ngu nữa.

Ô: cái gì tới rồi nó cũng tới. Đây là bùa ngọc thạch do ông C ấn chú, con mang theo bên người, khi nào nghỉ hè thì về ngoại ngay lập tức.

Vừa nói ngoại đưa cho mình một sợi dây chuyền mặt cẩm thạch màu vàng, phía trong có những dòng chữ mà mình kg hiểu gì hết.

Me: cái này để làm gì vậy ông ngoại?

Ô: bây giờ khả năng của con sẽ gây trở ngại, những người có duyên hay bị những hồn ma khác làm phiền hay săn đuổi, cái này sẽ bao vệ con.

Me: con thắc mắc sao ông biết con mở mắt âm?

Ông ngoại nghe xong thì cười rồi nói.

Ô: đứa bé hồi nãy là chị họ con.

Me: ủa sao con chưa gặp bao giờ?

Ô: nó chết rồi lấy gì gặp.

Nghe xong lời nói đó của ngoại mà mình muốn rụng rời, nhưng không, phải đứng lên , đứng lên không là " xả lũ" mất.

Mở mắt âm phải nói gây cho tôi rất nhiều phiền toái, hoảng sợ cũng có nữa.

Đón đọc tiếp: Seri truyện ma kinh dị - Chạy đâu cho thoát (P.5)

Theo: http://doctruyen14.com

Nguồn: http://doctruyen14.com/seri-kinh-hoang-chay-dau-cho-thoat

Những thông tin trong bài viết chỉ là các câu chuyện mang tính chất giải trí. wn.com.vn không chịu trách nhiệm về các nội dung thông tin lấy từ trang bên ngoài