Có cái gì lo lắng, sợ hãi và bất an. Cuối cùng sau ba mươi giây tất cả đều ổn đó là lý do giải thích nhiều ngạc nhiên giữa đời thường "Ba mươi giây này là lí do chúng ta bên nhau trọn đời."

>> Tình thương, tình người giữa đời thường

>>  Vẻ đẹp của cánh hoa còn sót lại

Chàng trai và cô gái vừa ăn cơm xong. Sau đó chàng trai bắt xe lên thẳng sân bay. Anh phải đi công tác ở một thành phố xa xôi.

Máy bay không chờ đợi một ai. Nhưng bữa tối của họ rất tinh tế, phong phú, chứ không phải qua loa cho xong, tất cả đều là những món ăn chàng trai thích ăn và đều là những món sở trường của cô gái. Cô gái dành cả buổi chiều để phủ đầy những món ăn hải sản trên bàn ăn. Chàng trai như con cá mập thích ăn đồ biển. Nhưng tính cách của chàng trai không giống cá mập một chút nào, mọi cử chỉ của anh đều tao nhã, anh là một người giỏi giang, xuất sắc.

Chàng trai lên máy bay lúc chiều tối. Anh nói với cô gái khi bước tới sân bay. Đợi đến tối thì lúc đó muộn quá, anh sẽ không gọi điện cho cô gái. Sáng hôm sau anh sẽ gọi lại.

Cô gái nói: "Được."

Cô gái đứng ở ngoài sảnh vẫy tay theo chàng trai. Chàng trai sẽ sống ở một thành phố xa lạ trong nửa tháng nữa.

Đã muộn lắm rồi, cô gái đã ngủ từ lâu, bỗng có tiếng chuông điện thoại đánh thức cô. Nhìn lên chiếc đồng hồ đặt đầu giường, giờ mới tờ mờ sáng. Cô gái bò dậy, đi xuống phòng khách nghe máy. Cô nghe thấy giọng nói của chàng trai.

Chàng trai sốt sắng hỏi: "Em khỏe không?"

Cô gái có phần ngạc nhiên hỏi: "Em khỏe, em đang ngủ mà, không phải anh nói là buổi sáng mới gọi điện lại sao?"

Chàng trai hình như có điều gì không an tâm, tiếp tục hỏi: "Em không sao chứ?"

Cô gái thấy hơi buồn cười, anh chàng này sao tự nhiên lại dài dòng thế nhỉ, mặc dù cô biết chàng trai rất quan tâm đến cô: "Tất nhiên là em không sao rồi, em ngủ rất ngon. Anh làm sao thế?"

Chàng trai nói: "Anh muốn nói với em là anh đến nơi rồi, em không phải lo lắng, có chuyện gì nhớ gọi điện cho anh đấy nhé". Sau đó anh chúc cô gái ngủ ngon rồi vội cúp điện thoại.

Cô gái cầm điện thoại trong tay ngẩng người ra đúng 1 phút. Cô cảm thấy hôm nay chàng trai có điều gì đó khác thường. Nhưng khác thường ở điểm nào nhỉ? Nhất thời cô chưa nghĩ ra.

Nửa tháng sau, chàng trai trở về. Thần thái trông vẫn phong độ,khỏe mạnh nhưng trên bụng anh có một vết sẹo. Cô gái hỏi: "Sao thế này anh?"

Chàng trai đáp: "Không sao đâu em, có vết thương nhỏ ý mà."

quan-t-m-tr-n-v-n-trong-ba-m-i-gi-y-i-th-ng.jpg

Quan tâm trọn vẹn trong ba mươi giây| đời thường

Cô gái lo lắng, truy hỏi không ngừng. Chàng trai cười nói: "Anh nói cho em biết nhé, nhưng em không được giận đâu đấy. Hôm đó, anh xuống sân bay, rồi đi dạo trên phố, tự nhiên thấy đau bụng thế. Chưa bao giờ anh đau quặn lại như thế, đau đến muốn ngất xỉu. Thế rồi anh nghĩ tới hải sản, có thể là do anh bị ngộ độc thức ăn khi ăn hải sản. Em biết đấy, ở thành phố biển nhỏ bé của chúng ta năm nào cũng có người mất mạng vì ngộ độc hải sản. Thế rồi anh gọi điện cho em. Anh nghĩ rằng nếu đúng là vì mấy đồ hải sản đó thì lúc đó nhất định em cũng có cảm giác bất thường. Giả dụ em không nghe điện thoại hay nhấc máy nhưng lúc đó người em không được khỏe. Anh sẽ gọi luôn đến trung tâm cấp cứu 115, để họ sẽ đến nhà em ngay lập tức. Nhưng lúc đó nghe giọng nói của em hoàn toàn bình thường nên anh cũng không kinh động đến em nữa. Sau đó anh mới yên tâm cúp máy."

"Khi cảm thấy người không được khỏe, sau anh không nghĩ đến việc đầu tiên là tự cứu mình?" Cô gái hỏi.

"Làm gì có tâm trạng đâu mà nghĩ được lắm thế." Chàng trai nhìn cô gái với ánh mắt chan chứa tình yêu" "Có cấp bách đến đâu anh cũng phải gọi điện cho em trước tiên. Em biết là không thể coi thường chuyện ngộ độc thực phẩm được mà. Thời gian chính là sinh mệnh. "

Cô gái nhớ ra hôm đó chàng trai cố chấp gọi cho cô rõ lâu, cô lười biếng mãi mới chịu nhấc máy. Tuy rằng chàng trai và cô gái chỉ nói chuyện được với nhau vỏn vẻn có mấy câu. Nhưng mấy câu nói đó đã mất đi nửa phút. Điều đó có nghĩa là trong nửa phút đó chàng trai đang phải chịu đựng cơn đau khủng khiếp. Sau khi biết chắc chắn rằng cô gái không sao, loại bỏ được khả năng cô gái bị ngộ độc thức ăn chàng trai mới cúp máy. Đến lúc ấy chàng trai mới tìm sự trợ giúp của người qua đường hoặc gọi tới trung tâm cấp cứu 115.

Nếu hôm đó họ bị trúng độc thật thì cho dù có cách nhau tới hàng dặm, chàng trai cũng sẽ đưa được nhân viên y tế đến với cô gái. Chỉ có điều, như thế chàng trai sẽ làm lỡ mất 30 giây. Nói cách khác, vào ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết rất có thể sẽ xảy ra, chàng trai có thể sẽ giành 30 giây của mình cho cô gái. Hơn nữa, chắc chắn rằng chàng trai biết rất rõ 30 giây này có thể là khoảng cách giữa sự sống và cái chết.

Cô gái không nói gì, cô không thể nói được lời nào nữa. Chàng trai khẽ cười: "Vẫn còn may mà, chỉ là một lần hú hồn, cuối cùng không có sự việc đáng sợ nào xảy ra". Anh lại chỉ lên vết thương trên bụng, chớp mắt tinh nghịch: "Đây là vết tích của viêm ruột thừa cấp để lại."

Cô gái chẳng thể cười được nữa, mắt cô đã ướt từ bao giờ. Cô ôm chặt lấy chàng trai, nói: "Ba mươi giây này là lí do chúng ta bên nhau trọn đời."