Nỗi đau nào rồi cũng qua yêu thương sẽ còn ở lại. Mối tình đầu lãng mạn đẹp đẽ thời sinh viên đã khiễn tôi bao năm anh đau khổ và day dứt, Tôi đã cố đến nơi mà người ấy hẹn gặp nhanh nhất có thể nhưng chẳng còn nhiều thời gian nữa khi người con gái đó chỉ còn trăn trối với anh được vài lời rồi ra đi. Nỗi đau ập đến quá đột ngột khiến anh bàng hoàng cho đến khi bình tĩnh trở lại, anh cười trong nước mắt khi biết rằng mình có một đứa con gái

Anh có cảm giác như ai đó đang nắm trái tim của anh và bóp nát nó, nó thắt lại từng hồi khi anh cầm trên tay tờ xét nghiệm ADN. Trước khi đến bệnh viện anh đã rất hồi hộp, hy vọng kết quả xét nghiệm sẽ được như ý anh mong muốn. Nhưng sau khi cánh cửa màu trắng ấy mở ra, màu áo trắng muốt của vị bác sĩ già đáng kính lại khiến anh lo sợ, trong anh có dự cảm không lành. Và điều anh lo sợ đã trở thành sự thật. Bác sĩ bảo anh phải chấp nhận sự thật nhưng chấp nhận thế nào đây?

Đứa con gái mà anh đã hết mực yêu thương, chăm chút và cũng vì nó mà anh sẵn sàng đánh đổi nhiều thứ quan trọng để được sống bên con giờ lại không phải là con của anh? Người con gái mà anh yêu thương, tin tưởng đã lừa dối và phản bội anh sao? Không, không thể như thế được, có sự nhầm lẫn gì chăng? – Anh tự nhủ lòng mình. Nhưng tờ kết quả, 6 chữ "Không có quan hệ huyết thống" cứ ám ảnh anh, buộc anh phải tin nó là sự thật. Rồi còn mẹ anh, vợ anh, anh phải đối mặt thế nào đây?

Ký ức như một thước phim quay chậm đi về sáu năm về trước. Một buổi chiều, anh nhận được một cuộc điện thoại từ một số máy lạ. Đầu dây bên kia là giọng phụ nữ yếu ớt, ngắt quãng nhưng bởi vì nó quá quen thuộc nên anh đã nhận ra đó là người mà suốt một thời gian dài anh đã mòn mỏi, trông chờ. Anh đã cố đến cái nơi mà người đó hẹn gặp một cách nhanh nhất có thể nhưng chẳng còn nhiều thời gian khi người con gái đó chỉ trăn trối với anh được vài lời rồi ra đi. Nỗi đau ập đến quá đột ngột khiến anh bàng hoàng cho đến khi bình tĩnh trở lại, anh cười trong nước mắt khi biết rằng mình có một đứa con gái – đó là kết quả của mối tình đầu đẹp đẽ thời sinh viên nhưng bị mẹ anh ngăn cản.

Là trưởng khoa của một trường đại học danh tiếng, mẹ anh kỳ vọng anh sẽ học lên cao hơn vì thế bà không muốn cậu con trai đang học năm cuối đại học vướng bận vào chuyện tình cảm mà cản trở việc học hành. Mẹ anh đã trực tiếp gây rất nhiều áp lực cho người yêu anh, lúc ấy là sinh viên khoa mẹ anh chủ nhiệm. Vì thế khi biết mình trót mang bầu, bạn gái anh đã lặng lẽ bỏ đi xa để tránh những phiền lụy rắc rối đến anh. Anh đã đau khổ suốt một thời gian và cũng đã cất công đi tìm nhưng vô ích.

Sau khi ra trường một thời gian, anh cưới vợ. Vợ anh, là một người có học thức, biết lễ nghĩa đặc biệt cô ấy rất yêu anh và biết thu vén cho gia đình. Một năm sau ngày cưới, vợ anh sinh cho anh một cậu con trai kháu khỉnh. Anh bằng lòng với cuộc sống hiện tại dẫu tận sâu trong trái tim nỗi đau về mối tình đầu chưa bao giờ ngủ yên. Ngày gặp lại người con gái đầu đời sau bao năm xa cách cũng là ngày cô ấy rời bỏ anh vĩnh viễn. Cảm giác đau đớn, tội lỗi dày vò anh. Anh đã hứa với cô ấy là sẽ thay cô yêu thương và chăm sóc con gái để chuộc lỗi với cô và cũng để bù đắp cho con. Anh biết sẽ không đơn giản để những người thân của anh chấp nhận việc này nhất là với vợ anh nên sau khi cô mất, anh đành phải để con bé ở với ông bà ngoại ở dưới quê một thời gian để sắp xếp việc gia đình. Đắn đo, cân nhắc mãi anh quyết định nói sự thật với vợ. Vợ anh thực sự bị "sốc" nhưng là một người điềm đạm, hiểu biết nên khi bình tâm lại, vợ anh đã đồng ý để anh đón con về. Anh vẫn còn nhớ như in đôi mắt đỏ hoe của vợ anh khi nhìn anh hỏi:

- Anh có chắc đó là con anh không?

Anh gật đầu. Riêng về cô ấy anh chưa bao giờ nghi ngờ điều gì. Anh nghĩ nhưng không nói ra vì sợ vợ anh chạnh lòng. Suốt thời gian qua, anh rất cảm phục vợ anh khi cô ấy đối xử với con anh như con ruột của mình.

- Em thương con bé vì nó là con anh và bởi nó còn nhỏ đã mồ côi mẹ.

Mẹ anh khi biết chuyện cũng bị cảm giác tội lỗi dày vò giống như anh. Vì thế khi anh đón con về, bà đã ôm chặt cháu và khóc nấc lên. Cũng như anh, mẹ anh luôn tìm cách bù đắp cho con bé. Vì thế trong cách cư xử của bà, con gái anh thường được ưu ái hơn các cháu trong nhà. Anh rất cảm động trước tình cảm mẹ anh dành cho con gái.

Cả gia đình anh ai cũng vui mừng khi có thêm thành viên mới. Nhưng bạn bè anh, họ hàng, chòm xóm, không ai tin. Rồi những câu chuyện của họ cũng tới tai anh. Anh tỏ ra bực tức, hậm hực khi họ nói xấu người yêu đã mất của anh. Anh tin cô ấy. Nhưng mưa dầm thấm lâu, những lời rỉ tai của họ, những ánh mắt nhìn về con anh có phần soi mói và lạnh nhạt hơn.Trong lòng anh không nghi ngờ gì nhưng cũng vì muốn công bằng cho con, muốn bảo vệ con khỏi những lời dị nghị nên anh đã bí mật lấy tóc của con đi làm xét nghiệm.

Anh đã rất nóng lòng muốn biết kết quả. Anh sẽ cầm nó đến gặp những người họ hàng, xóm giềng để "dạy" cho những con người ích kỷ ấy một bài học. Thế nhưng kết quả xét nghiệm khiến anh sững sờ. Anh không tin nên đã xét nghiệm thêm một lần nữa ở một bệnh viện có uy tín, bác sĩ trực tiếp làm việc này là một người có trình độ, kinh nghiệm và cũng là chỗ người quen của anh nên anh hoàn toàn tin tưởng. Nhưng sự thật đã không thể thay đổi. Càng nghĩ anh càng thấy thương con bé. Nó không có lỗi gì trong chuyện này. Nó là một đứa bé ngoan và nhạy cảm. Anh nhớ như in ánh mắt ngấn nước của nó khi nó nghe thấy lời mọi người nói về nó.

Bố, con là con của bố, bố nhỉ? – Nó gục đầu vào lòng anh nức nở.

Anh ôm lấy nó, xoa đầu nó đầy dịu dàng.

- Tất nhiên rồi con yêu!

Cái ngày anh nhận được kết quả xét nghiệm lần đầu tiên khi về nhà anh cố tỏ ra không có chuyện gì nhưng con bé vẫn nhận ra. Nó sốt sắng hỏi:

- Bố làm sao thế? Bố không được khỏe à?

Rồi nó chạy vội vào nhà lấy nước mát cho anh uống. Mẹ nó mất được hai năm thì ông bà ngoại cũng lần lượt qua đời. Giờ nó cũng chẳng còn ai thân thích. Nếu anh không cưu mang nó thì cuộc đời nó sẽ ra sao? Nó không phải là con anh nhưng là con của người con gái anh yêu nên anh sẽ yêu thương nó. Anh cũng đã rất gắn bó với nó. Chỉ cần nghĩ đến việc phải xa nó, anh đã không dằn lòng mình được. Một đứa trẻ mồ côi tội nghiệp như nó rất cần sự quan tâm, che chở. Vì thế anh sẽ chôn chặt bí mật này ở trong lòng để con bé vẫn tiếp tục được sống bình yên trong gia đình anh, được nhận tình yêu thương và sự chăm sóc của những người xung quanh. Nó xứng đáng được hạnh phúc. Và cho dù có chuyện gì xảy ra anh cũng sẽ yêu thương và bảo vệ con.

Nỗi đau nào rồi cũng qua, yêu thương sẽ còn ở lại. Anh bước ra khỏi bệnh viện, lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều khi nghĩ đến đôi mắt trong sáng, ngây thơ của con mỗi chiều vẫn đứng ở cổng ngóng bố về. Trên trời, có một đám mây hình nụ cười xuất hiện, chắc người con gái anh yêu ngày xưa đang mỉm cười hạnh phúc.

Theo eva.com