Trong chăn gối khó tránh “thời gian chết” hoặc khoảng nghỉ thường quy lúc ông bà chuyển tư thế, nghỉ mệt, thay đổi không khí (thủ thỉ những lời có cánh chẳng hạn).

tinh-yeu-gioi-tinh-9.jpg
 

Đã gọi khoảng nghỉ thì phải ngắn và quan trọng sau đó người trong cuộc phải quay lại “sàn đấu” để tiếp tục thượng đài.

Với cánh mày râu trẻ khỏe,những khoảng nghỉ chẳng thể làm khó họ, bởi độ cương, độ duy trì, khả năng tái khởi động đang ở giai đoạn “hoàng kim” cho phép họ quay lại hiệp chính và đưa mức sẵn sàng của phương tiện lên mức tải được gần như tức khắc. Cả trường hợp bất khả kháng với khoảng nghỉ kéo dài (ví dụ ngừng… nghe điện thoại) thì khả năng chuyển hộp số từ 0 sang 4 không phải là chuyện lớn.

Tình thế đổi thay khi người ta lớn tuổi, mệt mỏi, bệnh tật (đặc biệt đái tháo đường), và một trong những nạn nhân sớm nhất của suy thoái chính là khả năng xử lý thời gian chết. Cụ thể, khi độ cương, duy trì và tái hồi của ông không còn như xưa thì khoảng nghỉ dần dà sẽ trở thành ác mộng, bởi các ông phải trầy trật mới quay lại được “vũ đài” hay tệ hơn là mất luôn số quân. Không cần tả tình cảnh của nạn nhân khi phải ngậm ngùi thú thiệt cuộc yến oanh đến đây là đứt gánh và… khất lại lần sau với bà xã.

Dễ hiểu, khi rơi vào tình thế “bứt gân” này, cách đối phó thường thấy của các ông là tìm mọi cách duy trì hiệp chính xuyên suốt để hạn chế tối đa thời gian lơi tay. Một giải pháphiệu quả, với điều kiện mức sa sút không lớn lắm, tứccác ông chỉ hơi vất vả trong việc “đưa bóng vào cuộc” không đến nỗi cởi áo, tháo giày luôn sau giờ giải lao giữa hiệp.

Bài toán dù sao cũng có lời giải. Vấn đề là tồn tại khác với sống.Áp lực rút ngắn tối đa “thời gian chết” buộc các ông phải chấp nhận số tư thế tối thiểu, có khi một kiểu toàn tập. Rõ ràng, với kiểu ái ân như võ sĩ quyền Anh chỉ mỗi cú móc phải thì chẳng những cuộc vui nghèo nàn mà “mặt mũi” các ông cũng chẳng vẻ vang gì trước sự thất vọng của bà. Tương tự, để duy trì kích thích đủ giữ “công cụ” không rã ngủ, các ông còn phải liên tục dụng công, vừa tốn sức vừa vuột mất khả năng kiểm soát xuất tinh.

Vậy, làm thế nào để thoát cơn ác mộng với khoảng nghỉ nếu có? Trước tiên có bệnh phải chữa. Nếu đó là kết quả khó cưỡng của hóa công, tùy nặng nhẹ, ông bà vẫn có cách gỡ gạc. Nhiều trường hợp, nếu khéo, việc vẫn có thể chạy tốt, không mười cũng tám chín như thuở đất trời còn hoan ca:

Thu xếp sở đoản bằng cách bàn bạc, xếp đặt trước. Chẳng hạn, bằng bản “hiệp đồng tác chiến” thảo sẵn: chỉ cần ông ra hiệu chuyển thế thì lập tức bà trở bộ làm theo, theo đó thời gian chết sẽ được kéo giảm đáng kể. Thực tế, bằng cách này, nhiều đôi uyên tương chồng tung vợ hứng rốp rẻng khó ai biết họ đang tự cứu. Tương tự , cách ông bà thay ca, đổi tay lái tiếp sức liên tục cho “công cụ”của ông sống còn.

Trong vấn nạn này của ông, vai trò cộng hưởng và quan trọng là thái độ chia lửa của bà là vô cùng lớn. Rõ ràng, mục tiêu giảm tối đa “thời gian chết” sẽ không có chỗ cho sự chần chừ, giận dỗi, dùng dằng của bà.