Nhân duyên trớ trêu, Tôi cãi nhau với mẹ chồng tương lại giữa phố. Người đâm phải tôi là một phụ nữ đứng tuổi. Chưa để bà ta kịp phản ứng, tôi đã không kiềm chế mà to tiếng: "Bà đi đứng kiểu gì thế? Không có mắt à? Đường thì đông mà bà đi như ăn cướp thế hả?". Dường như quá sốc khi bị một đứa chỉ đáng tuổi con cháu mình chửi như vậy, bà ta tròn mắt nhìn tôi không nói được câu nào. Đang sẵn bực tức vì bị bẩn và đau, tôi lại nói thêm một tràng dài nữa toàn những từ ngữ khó nghe.

Cuối cùng thì cái ngày tôi chờ đợi để ra mắt gia đình anh cũng đã đến. Yêu nhau ba năm, nhưng tôi và anh thống nhất với nhau khi nào có việc làm ổn định thì mới để bố mẹ biết chuyện. Hôm nay, tôi có hẹn đến dùng cơm tối với cả nhà anh nên buổi chiều đã xin phép về sớm để tránh tắc đường, và còn tranh thủ đi mua bánh trái.

Nhưng thật xui xẻo, hôm nay trời mưa nên dường như ai cũng cố để về nhà sớm. Tắc đường, mọi người chen chúc nhau cố gắng nhích lên từng centimet. Tôi vô cùng sốt ruột khi phải chôn chân ở ngoài đường cả tiếng đồng hồ như thế này. Mặc dù đến dùng cơm nhưng tôi vẫn muốn đến sớm để cùng chuẩn bị bữa ăn với mẹ anh cho tình cảm. Khi bố mẹ hai bên đã ưng thuận thì việc chúng tôi làm đám cưới sẽ sớm tiến hành thôi. Nghĩ đến việc tôi và anh sớm muộn gì cũng sẽ là vợ chồng, tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Vừa thoát ra khỏi chỗ tắc, tôi rồ ga phóng thật nhanh lên phía trước mà không kịp nhìn thấy cái ổ gà to đùng. Tôi vội phanh gấp để bẻ tay lái tránh ổ gà thì chiếc xe máy đằng sau đâm thẳng vào đuôi xe tôi khiến tôi ngã nhào. Vậy là bộ cánh tôi diện để ra mắt bố mẹ anh đã bị dính bùn, chiếc quần legging mài xuống đường nên đã bị rách một mảng to, để lộ đầu gối chảy máu.

Người đâm phải tôi là một phụ nữ đứng tuổi. Chưa để bà ta kịp phản ứng, tôi đã không kiềm chế mà to tiếng: "Bà đi đứng kiểu gì thế? Không có mắt à? Đường thì đông mà bà đi như ăn cướp thế hả?". Dường như quá sốc khi bị một đứa chỉ đáng tuổi con cháu mình chửi như vậy, bà ta tròn mắt nhìn tôi không nói được câu nào. Đang sẵn bực tức vì bị bẩn và đau, tôi lại nói thêm một tràng dài nữa toàn những từ ngữ khó nghe.

Bà ấy sau một hồi choáng váng cũng đã đáp trả lại tôi gay gắt không kém: "Ăn nói với người lớn tuổi thế à? Đang đi tự dưng phanh gấp làm sao tránh kịp? Chưa gãy chân què tay là còn may đấy"... Đã đâm vào tôi lại còn rủa tôi như vậy, tôi giận tím mặt đứng cãi nhau với bà ta một lúc. Chỉ vì chúng tôi mà đường lại tắc nghẽn nên người đi đường cố gắng khuyên can. Tôi và bà ta đành giải tán vì tôi còn cuộc hẹn đến nhà người yêu, còn bà ta dường như cũng đang vội chuyện gì đó. Mặc dù rất ấm ức nhưng tôi cũng nhanh chóng trèo lên xe để đi tiếp.

Tôi vòng qua siêu thị để mua chút hoa quả. Bộ quần áo bẩn và cái đầu gối chảy máu, thôi thì để nguyên vậy. Không sạch sẽ, tươm tất đến nhà anh mà tôi nhìn lại thảm thương thế này biết đâu lại gây thương cảm cho bố mẹ anh. Nghĩ đến cảnh bố mẹ anh lo lắng băng bó vết thương cho tôi, tôi bị như thế này cũng đáng.

Đến nhà anh, tôi bấm chuông. Anh ra mở cổng cho tôi với nụ cười rạng rỡ, rồi gương mặt anh biến sắc khi thấy bộ dạng thê thảm của tôi. Tôi phụng phịu kể tội người phụ nữ đã đâm phải mình. Anh hỏi tôi có đau lắm không rồi dắt xe giùm tôi, bảo tôi nhanh chóng vào nhà trước để rửa vết thương, lau chùi quần áo. Vừa bước đến cửa, tôi đã nghe thấy giọng mẹ anh đang nói chuyện gì đó với bố anh, có vẻ rất tức tối. Tôi chột dạ, giọng nói này nghe quen quá.

"Đang trên đường đi chợ thì đâm phải một con bé dở hơi. Nó tự dưng phanh gấp làm tôi không kịp tránh nên đâm phải. Thế là nó quay sang chửi người đáng tuổi bố mẹ nó là không có mắt, ông thấy có bực không cơ chứ. Đúng là đồ con gái mất nết. Ai vô phúc mới lấy phải nó..."

Nói xong, mẹ anh quay ra cửa thì nhìn thấy tôi. Tôi cứng họng không cất nổi tiếng chào. Lúc đấy, anh đi vào, nắm tay tôi và giới thiệu tôi là bạn gái anh. Thật khó để có thể mô tả được trạng thái trên khuôn mặt mẹ anh và tôi lúc đấy...

Suốt cả bữa cơm, mẹ anh lầm lì không nói với tôi một câu nào, mặc cho anh cố gắng tạo những cuộc nói chuyện vui vẻ. Còn tôi cũng chẳng dám ngẩng mặt lên nhìn mẹ anh. Không khí nặng nề bao trùm lên cả buổi ra mắt. Tôi xin phép về sớm. Chỉ có anh và bố anh là ra tiễn tôi.

Về đến nhà, tôi chui vào phòng ôm mặt khóc nức nở. Tại sao người phụ nữ ấy lại là mẹ anh? Tại sao tôi lại cư xử thiếu lễ độ như thế? Ánh mắt mẹ anh nhìn tôi trong bữa ăn đã đủ nói lên tất cả rằng bà không hề muốn có một đứa con dâu như tôi. Tôi đã để lại ấn tượng chẳng mấy tốt đẹp gì với mẹ anh trong lần đầu tiên chạm mặt. Những lần sau nữa, tôi sẽ đối diện như thế nào với bác đây? Một lời xin lỗi hay thành khẩn có đủ giúp tôi lấy lại lòng tin nơi bác? Tôi rất giận mình, chỉ vì một chút thiếu chín chắn, tôi đã gây nên một sai lầm khó sửa? Tôi phải làm gì đây?