Mẹ chồng và tình địch luôn theo sát ám hại khiến tôi sẩy thai. Đã bao đêm tôi khóc khi nghĩ tới những điều xảy ra trong cuộc đời mình, tôi không ngờ hôn nhân lại cay đắng đến vậy? Nghĩ lại những gì mà mẹ chồng và tình nhân của chồng đem lại tôi không khỏi xót xa. Giờ tôi biết phải làm gì để vượt qua nỗi đau này đây?

Trong cuộc đời chắc chẳng ai muốn hôn nhân của mình dở dang, chắp nối. Tuy nhiên, đâu đó vẫn có không ít người phụ nữ, hoặc do số trời hay vì "sức mạnh của tình yêu" lại chạy theo những người đàn ông đã có gia đình. Đằng sau những mối quan hệ phức tạp này, có người tự mãn, có kẻ khổ đau và không ít gia đình lâm vào cảnh ly tán...

Đêm tân hôn của con trai bà đã tìm cách gây gổ với con dâu khi đòi lại trang sức bà đã trao với lý do "mẹ cất hộ". Nhưng tôi thừa biết, mẹ chồng tôi nghiện cờ bạc nên không dứt ra được. Trước ngày cưới, tôi nghe dì Hường (em mẹ chồng) đồn rằng bà vừa mới thua canh bạc những 100 triệu. Vì thế, bà nhanh chóng cuỗm hết số vàng bên nội trao cho tôi để trả nợ.

Ban đầu chỉ là nợ vài chục triệu nhưng đến khi nợ cả trăm triệu bố chồng tôi mới tá hỏa. Nhìn thấy tôi bà lại nghi ngờ tôi mách bố chồng nên ức lắm. Miệng bà lẩm bẩm " rồi mày chết với bà, bà sẽ cho mày ra khỏi nhà càng nhanh càng tốt".

Tôi cũng không biết bà vay tiền đâu trả nợ, nhưng sau lần đó tôi không thấy mẹ chồng đánh bạc nữa. Ngày nọ, bà đưa một cô bé tầm 18 tuổi về nhà tôi, giới thiệu là con người bạn thân ở quê lên học. Bà cưng chiều cô bé đó hơn cả con trai, con dâu và không ngớt lời khen ngợi "xinh gái lại hiền, ai như cái ngữ con..." Tôi thừa hiểu bà nói tôi, nhưng tôi vẫn im lặng cho qua. Tôi không muốn cãi nhau với bà nhiều, vì cãi nhau rồi cũng chẳng được cái gì cả.

Rồi một hôm đi làm về sớm, tôi nghe bà thủ thỉ " Con cứ học dần nấu ăn, bếp núc rồi bác sẽ tìm cách cho hai đứa gần nhau hơn. Chẳng mấy chốc cháu lại là dâu con trong nhà". Tôi giật mình nghĩ ngợi, bà chỉ có mỗi chồng tôi là con trai chẳng nhẽ bà tính chuyện cho cô ta thay tôi? Kể cũng lạ từ ngày về đây tôi thấy cô ta cũng làm dáng lắm, lúc nào cũng cố tình lượn qua mặt chồng tôi, rồi cô ta còn kênh kiệu lên mặt với tôi nữa.

Tối hôm đó, vợ chồng tôi báo tin tôi có thai được hai tuần, bố chồng tôi phấn khởi lắm ông còn dự định " Đích thân tôi sẽ đặt tên cho cháu". Mẹ chồng tôi nghe thấy dè bỉu " Ông đúng là cầm đèn chạy trước ô tô, chưa biết là cháu ai mà đã ầm cả lên". Nghe chừng thái độ mẹ chồng không vui, tôi xin phép về phòng trước, còn chồng tôi thấy vợ đứng dậy cũng lẽo đẽo chạy theo, khiến mẹ chồng phật ý.

Nhưng rồi chuyện đau lòng xảy ra khi mẹ chồng nhờ tôi mắc bóng đèn trong nhà tắm chẳng rõ thế nào mà chiếc ghế đổ khiến tôi ngã. Nhìn dòng máu đỏ thẫm chiếc váy tôi thất kinh, mẹ chồng tôi thấy vậy gào ầm lên. Hôm đó, không khí trong nhà tôi bỗng dưng chùng xuống. Bố chồng tôi không nói gì, ông lặng lẽ đi về phòng. Tôi biết hẳn ông đang buồn lắm, gần 60 tuổi mà chưa có cháu bế bồng nựng nịu. Theo đó, tôi cũng ốm liên miên 2 tháng.

Được thể mẹ chồng suốt ngày trách móc tôi là đứa con gái vụng về có mỗi đứa con trong bụng mà không biết chăm, biết giữ. Rồi mà ý ẩm do tôi ăn ở không tốt nên bị "trời phạt" khiến chồng tôi vò đầu bứt tai. Anh không hẳn nghe mẹ mình, nhưng nhiều lúc cũng cho rằng tôi nên cẩn thận hơn. Nửa năm sau tôi lại có bầu lần thứ hai, lần này tôi đã rất giữ gìn, không dám trèo cao, không tự đi xe máy.

Có lẽ điều tôi cảm thấy bất an nhất là chồng mình. Vợ chồng tôi vốn hòa hợp trong chuyện chăn gối, nhưng trong thời gian kiêng cữ, tôi sợ chồng không nhịn được lại tìm thú vui bên ngoài. Mà chả nói đâu xa là cô gái trong nhà mẹ tôi dẫn về, luôn tìm cách gây sự chú ý của anh, nhiều lúc cô ta còn mạnh dạn nhờ vả giữa đêm khuya, nào là hỏi về cách làm bài word, cách cài đặt mật khẩu máy,... còn chồng tôi cũng hồn nhiên giúp đỡ như không. Linh cảm một người vợ cho thấy, anh cũng đang bị cô ta hấp dẫn. Còn cô ta khỏi phải bàn là "mê chồng tôi như điếu đổ, vì anh đẹp trai lại có nhà Hà Nội...".

Bầu tháng thứ 5 khiến tôi rất khó ngủ, tần suất đi tiểu ngày càng nhiều hơn. Nhưng rồi cái đêm định mệnh đó, tôi đã khiến giấc mơ của bố chồng tan vỡ, khi không giữ được thằng cu con trong bụng mình. Tôi cũng không hiểu vì sao cái chậu nước lại chình ình trước cửa nhà tắm rồi tôi ngã, tôi bất tỉnh. Khi tôi tỉnh dậy... tất cả đã quá muộn màng. Chồng tôi mệt mỏi nhìn vợ với ánh mắt vô hồn.

Từ hôm đó, chồng cũng lạnh lùng với tôi hơn, anh ít hỏi han, không động viên mà đi sớm về muộn. Tôi đã nhiều lần ôm anh nói lời yêu thương "Rồi mình sẽ lại có những đứa con, em hứa lần này không như thế nữa", nhưng anh gạt tôi ra và lắc đầu "Em đừng hão huyền nữa". Anh nhắc lại đúng câu mẹ chồng hay nói về tôi " đàn bà như em đúng là vụng về".

Mẹ chồng ngày càng ra sức áp đảo tôi, khác với trước đây giờ bố chồng tôi cũng mặc kệ, nhiều lúc tôi cảm thấy rất cô đơn trống trải. Đêm hôm đó, là đêm đầu tiên chồng tôi không về nhà, sáng hôm sau khi tôi tỉnh dậy thấy anh đi ra từ phòng cô ta, nhìn mặt có vẻ mãn nguyện lắm. Khi tôi hỏi chồng thì mẹ chồng đon đả, do hôm qua chồng say rượu nên nhầm phòng. Khi tôi hỏi có chuyện gì xảy ra không, anh nói say thì làm được gì cơ chứ. Nhưng nhìn mặt cô ta cười khẩy, tôi thừa biết là đã có gì đó.

Rồi tôi được bạn tôi báo chồng mình đang ngoại tình với một cô sinh viên, nghe mô tả tôi đoán ngay là cô ta. Tôi đã khóc rất nhiều không biết có nên đánh ghen hay không? Tôi cũng biết lỗi một phần là do mình bất cẩn. Mỗi khi về nhà thấy mẹ chồng đon đả với người lạ hơn con dâu tôi cũng đau lòng lắm. Tôi không dám thưa chuyện với bố chồng vì biết ông còn giận tôi. Cách duy nhất là nói chuyện với chồng, như khi tôi nói, anh ta lại chối bay chối biến nói rằng tôi đa nghi. Không những thế, anh còn lớn tiếng nói rằng tôi nên giữ gìn sức khỏe lo cho bản thân mình trước, đừng có quản anh quá như vậy, anh chỉ thêm mệt mỏi.

Nhưng rồi, có đêm khi tôi tỉnh dậy không thấy chồng mình đâu, lòng như lửa đốt, tôi đoán chồng đang ở phòng bên cạnh. Trong ánh điện mờ ảo, tôi nhìn thấy chồng mình đang trên giường với người đàn bà khác, có vẻ họ đang rất hạnh phúc, cái hạnh phúc đó không phải của lần đầu tiên.

Hôm sau đó, tôi gọi cô ta xuống bếp nói chuyện, nhưng tôi không ngờ cô ta xảo quyệt tới mức thấy mẹ chồng đi xuống cô ta nằm xuống nhà ăn vạ, vừa khóc vừa cầu xin tôi tha thứ. Tôi đứng đó trong sự bối rối, tôi không hiểu chuyện gì đang diễn ra nữa. Đúng lúc đó, chồng tôi và bố chồng cũng đi thể dục về. Thấy vậy, anh đã đánh tôi. Anh nói rằng, nếu tôi còn chạm vào cô ta, làm tổn thương tới đứa con trong bụng cô ta tôi sẽ phải trả giá.

Như có ngàn mũi kim đâm vào tim, tôi ngã quỵ xuống, thay vì đỡ tôi dậy, anh đỡ cô ta. Bố chồng cũng không nói gì im lặng về phòng. Chỉ còn tôi với mẹ chồng, bà ta đã nói những lời cay nghiệt tới giờ tôi vẫn nhớ rõ.

Có lẽ cũng chẳng nhắc lại làm gì khi tôi biết sự thật rằng, bà ta không bao giờ từ bỏ bởi mẹ cô ta là ân nhân, người cho mẹ chồng tôi vay 100 triệu trả nợ, rằng lần đầu tiên tôi sảy thai cũng có sự chung sức của mẹ chồng, cái chậu nước đó cũng chẳng thể tự dưng mà ở trước cửa nhà tắm vào đêm hôm đó.

Đã bao đêm tôi khóc khi nghĩ tới những điều xảy ra trong cuộc đời mình, tôi không ngờ hôn nhân lại cay đắng đến vậy? Nghĩ lại những gì mà mẹ chồng và tình nhân của chồng đem lại tôi không khỏi xót xa. Giờ tôi biết phải làm gì để vượt qua nỗi đau này đây?