Chuyện tình yêu - Bên cạnh ta luôn có những ngôi nhà hạnh phúc luôn mở rộng cửa, những ấm áp thương yêu đón chờ. Bởi vậy đừng vì đau thương, mất mát mà mất niềm tin. Hãy cứ tin rằng: khi ta tin yêu cuộc sống sẽ được nhận lại an bình và hạnh phúc.

Cơn mưa rào bất chợt cuối tháng Sáu giăng kín đường về. Tôi chọn Cafe Chiều nằm trên đường Đặng Thái Thân, sau lưng Thành Nội Huế để... trú mưa. Sau khi gọi một ly Đen nóng, tôi dán mắt vào vô định...

-Cho mình ngồi ké với được không? Khách đông quá, hết bàn mất rồi – Chàng thanh niên tầm 23 – 24 tuổi rụt rè giải thích.

-Ừ, bạn cứ tự nhiên. À, mà chắc bạn chỉ bằng tuổi em trai mình thôi – Tôi trả lời và thấy mình bất giác mỉm cười.

Sau khi để ba lô xuống chân bàn, cậu gọi cho mình một ly Nâu đá. Ánh mắt cậu không ít xa xăm hơn tôi...

-Chị có thể nói chuyện cùng em chứ? – Cậu ta đổi cách xưng hô, như một đứa trẻ mặc nhiên nghe lời sau khi được chỉ bảo.

-Nếu em muốn! – Tôi trả lời. (Tự nhận mình là người thích làm chị của bất cứ ai, nên không có gì đáng ngạc nhiên khi tôi nhanh nhẹn đổi cách xưng hô).

-Cậu lưỡng lự một lúc, như không biết bắt đầu từ đâu, cũng có thể như giờ cậu mới phát hiện ra tôi không đáng tin tưởng để được chia sẻ như thế?

...

-Chị đã từng yêu chưa ạ?

-Rồi em. Thì sao?

-Vậy chị đã từng chia tay?

-Đúng! Em mới chia tay bạn gái sao, Nhóc? – Tôi thích gọi những cậu em của mình như thế.

-Không, đã 2 năm rồi chị ạ!

-2 năm? Vậy sao nỗi buồn chưa khép?

Cậu lại im lặng.

Tôi sợ sự im lặng như thế, bởi tôi sẽ chẳng biết nói gì với người đối diện vào những lúc như thế này. Là đứa biết lắng nghe, nhưng tôi không khéo léo trong việc sẻ chia nỗi buồn cùng người khác. Biết làm sao?

-Là em không quên được những kỷ niệm đẹp chúng em đã từng có với nhau, chị à! Là em mất niềm tin vào tình yêu. Nói ra, chắc chị sẽ cười em, trách em sao làm trai mà yếu đuối như thế. Nhưng, em đã cố gắng mà không thể thoát ra khỏi cảm giác này, chị ơi! Đây là quán cafe mà hồi yêu nhau, hai đứa em hay ghé. Cô ấy thích không gian này, thích cái vị cafe không đường của mỗi quán này... Chiều nay, mưa, dù không định trước, nhưng kỷ niệm lại dẫn em vào đây. Gặp chị, tự nhiên em muốn nói hết những điều mình chưa từng chia sẻ. Em thật buồn cười, phải không chị? – Cậu nói một hơi dài, như sợ dừng lại, cậu sẽ không biết bắt đầu lại như thế nào.

-Không đâu, em trai! (Tôi lại trở nên thân mật với em, bởi bản năng làm chị trong tôi nhắc nhở, ngay lúc này, em cần được vỗ về). Em là chàng trai tốt vì đã hết mình cho tình yêu. Giữa vô vàn những cuộc tình thiếu chân thành, em – với tình yêu cao thượng của mình khiến chị trân quý. Chỉ có điều, với tình yêu, đáng lẽ ra em không nên dùng chữ tuyệt đối, Nhóc à!

-Tại sao ạ?

-Là vì, trong tình yêu, không một ai có lỗi hết. Người hôm qua yêu ta, không có nghĩa hôm nay và ngày mai họ vẫn sẽ yêu ta. Bởi vì, tình yêu luôn ẩn chứa nhiều bất ngờ. Con tạo xoay vần, duyên trời trao chưa tới, kẻ vội vàng thường đổ lỗi cho người gian dối, em hiểu không?

-...

-Chị cũng đã từng như em, đã yêu thật nhiều, tin tưởng và hi vọng thật nhiều. Nhưng chị nhận lại được gì, em biết không? Là vào một buổi sáng, trên đường đi học, chị thấy một cô gái – thật xinh, ngồi sau xe và ôm thật chặt anh ấy. Cái ôm chặt đến nỗi tim chị nhói đau. Anh giải thích với chị rằng đó chỉ là một người bạn bình thường. Chị không tin. Chị hết tin, và thế là bọn chị chia tay nhau. Chị cũng đã sống qua những ngày đầy nước mắt...

-Vậy, chị đã vượt qua như thế nào?

-1 tuần sau ngày đó, chị mới vực mình dậy được. Chị lang thang đi hết những con đường trong lòng thành phố thơ mộng này, và đó cũng là lần đầu tiên chị biết đến cafe Chiều. Ngồi trong "Chiều" vào một ngày mưa, chị thả trôi hết những nỗi buồn, nghĩ rộng ra, lớn hơn. Chị nghĩ về những gì đã qua, về những người chị đã gặp. Chị nghĩ đến nỗi vất vả của mẹ, những yêu thương che chở của anh trai, nghĩ đến những tấm chân tình của bạn bè thân thiết. Và rồi chị tự nhận ra, bấy lâu nay, mình đã quá vô tình với những người thương yêu mình.

-Cách của chị bỏ rơi nỗi buồn là biết nghĩ cho gia đình, biết nghĩ cho những người thân yêu?

-Không sai, nhưng chưa hẳn là tất cả, em à. Không sai vì chị nhận ra, ngay lúc ấy, những ai mới thực sự quan trọng đối với cuộc sống của mình. Rồi chị dặn lòng, đừng bao giờ trách cứ ai, bởi, mọi sự trong cuộc sống đều "TỰ"!

Cậu trầm ngâm lúc lâu rồi ngẩng lên:

-Em ước có thể làm được như chị!

-Em sẽ làm được, chị tin! Chị cũng nói thêm với em rằng, điều quan trọng trong cuộc sống không phải là có ai để ta tin hay không, mà điều quan trọng là đừng bao giờ đánh mất niềm tin vào cuộc sống. Bởi kẻ không đáng tin nhất không phải là Người, mà là chính Ta. Thế nên, em hãy cứ sống, cứ tin yêu đi, rồi em sẽ thấy lòng thanh thản vô cùng!

-...

-Đối với tình yêu cũng không ngoại lệ. Bên cạnh em, còn thật nhiều những cô gái mang trái tim pha lê đang chờ được em đáp lại bằng một ánh nhìn, sao em vô tình không biết? Bên cạnh em, ngôi nhà hạnh phúc luôn mở rộng cửa, những ấm áp thương yêu đón chờ em trong đó, vậy tại sao em không ghé thử bước chân mình?

-Em cảm ơn chị!

Tôi chợt thấy vui, không phải vì lời cảm ơn của cậu, mà vì trên gương mặt cậu đã hiện ra nụ cười. Và, chính lòng tôi cũng đang mỉm cười.

-Chị phải cảm ơn em mới đúng! Cảm ơn em vì đã tin tưởng chia sẻ với chị, cảm ơn em vì đã ngồi nghe chị huyên thuyên những điều không đâu.

Thôi, tạnh mưa rồi, chị phải về cho kịp buổi học thêm Tiếng Anh. Em cũng về sớm nhé! Hãy luôn tin rằng, khi em tin yêu cuộc sống, "hắn" sẽ trả lại em an bình, hạnh phúc. Hãy cứ tin như chưa từng mất mát, em nhé! Chúc em lòng bình yên!

-...

Không kịp đợi cậu phản ứng, tôi nổ máy, hòa vào con đường trước mặt còn sũng nước. Tự nhủ lòng mình, sẽ bắt đầu những ngày mới, từ hôm nay...!

Có thể bạn thích: Câu nói hay về tình yêu

Theo Chiêm Lê – blogradio.vn