Giật mình thon thót khi nghe tiếng con dâu. Từ trước đến giờ, ai ai cũng cho rằng con dâu phải sợ mẹ chồng mà đối với tôi lại ngược lại. Không biết kiếp trước, tôi ăn ở thế nào mà giờ để hạnh phúc gia đình bị lung lay bởi đứa con dâu hỗn láo, ghê gớm.

>> Khi chồng ngoại tình nên học hỏi kinh nghiệm Hoạn Thư

>> Khổ đau khi ngoại tình với người "mắt xanh mũi lõ"

Tôi có hai đứa con trai, một đứa mới cưới vợ được gần hai năm nay, còn đứa út vẫn đang học đại học. Nhà tôi ở nội thành Hà Nội. Nhà không nằm mặt phố nhưng cũng thuộc dạng có điều kiện, không đến nỗi thiếu thốn.

Chồng tôi đang làm ở một cơ quan nhà nước, còn con trai tôi hiện đang làm nhân viên ngân hàng. Năm còn học đại học, nó dẫn bạn gái về ra mắt – đó chính là con dâu tôi bây giờ. Lúc đó, nhìn cái đứa con gái trang điểm lòe loẹt, mắt xanh mỏ đỏ, đến nhà bạn trai chơi mà mặc váy ngắn cũn cỡn tôi đã không ưa rồi. Chồng tôi cũng vậy, ông ấy còn khó tính hơn cả tôi, đặc biệt là khoản nhìn người.

Thế nhưng, chẳng hiểu sao nó cho con trai tôi ăn bùa mê thuốc lú gì mà, bố mẹ có can ngăn chửi mắng gì, thằng con tôi vẫn đòi cưới nó về bằng được. Cuối cùng chồng tôi đành phải xuống nước khi nó đòi dọn đồ ra ngoài sống. Thôi thì "Trời không chịu đất thì đất phải chịu trời thôi".

Thế nhưng, đúng là vợ chồng tôi đã sai khi để nó bước chân vào nhà tôi. Ngay từ ngày đầu về làm dâu, nó đã thể hiện là đứa lười nhác, vô ý vô tứ rồi. Con dâu mà ngày đầu nằm ngủ đến 10-11 giờ trưa chưa dậy chào cả nhà. Tôi nấu cơm gọi vợ chồng nó dậy mà hai đứa chúng nó vẫn cứ nằm lỳ trong phòng. Thú thật, nếu là con tôi tôi đã cho nó cái bạt tai rồi. Chỉ cần như thế đủ biết bố mẹ nó dạy dỗ nó như thế nào.

Gia đình hạnh phúc đổ vỡ khi có thêm con dâu

Đến lúc, chồng tôi không chịu được phải mang cả cốc nước vào hất thẳng mặt con trai, chúng nó mới chịu lò dò dậy.

Không chỉ lười nhác, con dâu tôi còn vô lễ đến mức đi làm về nhìn thấy bố mẹ chồng mà cũng không mở miệng chào một câu. Đến khi tôi góp ý với con trai, nó lại quay sang tỏ thái độ với cả tôi.

Sau đó, tôi gọi hai đứa nó đi làm về sớm, ăn cơm xong nói chuyện, nó còn thờ ơ coi như không, đến 9 rưỡi mới mò về đến nhà. Vợ chồng tôi vẫn đi làm như chúng nó, đáng nhẽ ra cưới vợ cho con về ít nhất có đứa con dâu về phụ mẹ nấu nướng. Đây tôi còn đi hầu chúng nó từ việc ăn đến cả chuyện giặt quần áo.

Chồng tôi thấy vợ vẫn vất vả như cũ, thậm chí còn thêm việc dọn phòng cho vợ chồng con, ông ấy bực mình bảo tôi không làm nữa, cứ để đấy cho chúng nó tự dọn. Nhưng tính tôi là thế, để 1, 2 ngày thấy bừa bộn chướng mắt lại làm.

Cuộc sống có lẽ sẽ không có gì đáng bàn nếu không có ngày, chồng tôi đột ngột qua đời. Tôi buồn đau tột cùng khi mất đi người bạn đời, người hiểu tôi nhất. Lúc mà vợ chồng chuẩn bị về hưu, sống hưởng lạc những ngày cuối bên nhau thì ông ấy bỏ tôi đi.

Cùng lúc đó, con dâu tôi trở mặt. Trong nhà, nó vốn sợ chồng tôi nhất, bây giờ ông ấy qua đời rồi, nó chẳng biết nể nả gì. Quần áo mặc xong nó mang cả đống ra bảo thẳng trước mặt tôi "Lát bà giặt cho tôi nhé".

Có hôm tôi đi làm về muộn chưa kịp cắm cơm, nó về chưa có cơm canh dám quay sang chửi mắng tôi không tiếc lời. Nó cũng gian nanh lắm, trước mặt chồng – con trai tôi, nó vẫn ngọt ngạt tử tế. Nhưng cứ lúc không có con trai tôi ở nhà là nó quay sang hết chửi, hết ra lệnh mẹ chồng làm cái này cái kia.

Thú thực, bây giờ tôi chẳng thiết tha gì với cuộc sống này nữa. Mong nó sinh một đứa cháu để tôi vui vầy vài năm tuổi già rồi theo ông ấy nhưng mà 2 năm rồi, nó không chịu đẻ. Tôi góp ý với con trai thì nó bổ xô vào bảo đang lúc công việc phát triển, chưa sinh được.

Đau đầu với chuyện phụ nữ gia đình

Có lần tôi bực quá quát lại nó vài lời, nó đứng chống tay chửi lại như một đứa chợ búa vô học: "Bà là cái gì mà dám lên mặt với tôi. Bà tưởng nhà này là của bà à? Tôi mới là đứa đứng tên đấy. Không muốn ra đường ở, không muốn thằng An (con trai thứ của tôi) thất nghiệp thì ngậm miệng lại đi".

Con trai về, tôi nói chuyện bảo nó giáo dục lại vợ. Vậy mà nó quay lại bảo tôi đừng khắt khe với vợ nó quá, thời đại bây giờ không còn như trước đây nữa.

Sáng hôm sau, khi thằng con tôi đi làm, con dâu ở lại chất vấn tôi nói gì với chồng nó, để đến tối chồng nó quát nó. Tôi bực mình quá bảo "Tôi không giáo dục được cô thì con trai tôi làm. Nhà này không phải là chỗ chứa phường vô học". Vậy mà nó cầm luôn cốc nước trên tay ném thằng về phía người tôi vỡ choang ra.

Giờ, tôi chẳng sợ nó nhưng cứ nghe tiếng nó về là tôi giật mình, ngán ngẩm. Tôi chỉ mong thằng út ra trường, anh nó xin cho vào một cơ quan nào đó là tôi thỏa mãn rồi. Mới về hưu từ trong Tết giờ, tôi thấy buồn lắm. Cơ ngơi bao năm vợ chồng vất vả dựng lên, tôi cũng tiết kiệm được một khoản tiền kha khá nhưng giờ có đứa con dâu hư hỏng như thế này, coi như tôi đã thất bại rồi. Tôi chỉ muốn theo ông ấy đi thôi. Mong mọi người cho tôi vài lời khuyên động viên lúc này.

Nguồn: http://tintuc.vn