Do nhiều thời gian rảnh nên tôi cùng với một số bạn chơi một game chiến thuật rất nổi tiếng trên điện thoại, và đã gặp em và khi có vài người hỏi chọc em gái miền Tây lên Sài Gòn làm gì vậy? Em đang làm gái massage. Em cũng nói thêm rằng chơi game chỉ để cho vui, mong mọi người cứ đối xử với em như một "con người" là đủ.

Tôi 25 tuổi, cách đây ba năm, tôi tốt nghiệp đại học khoa Kinh tế, đang học văn bằng hai và đợi gia đình xin cho một chỗ làm có tương lai trong cơ quan nhà nước nơi mẹ tôi đang công tác. Tôi là con trai duy nhất nên từ nhỏ sống trong sự bao bọc cũng như dạy dỗ của gia đình. Nhà tôi rất gia giáo, mọi việc gần như đã được gia đình định hướng nên tôi sống khá phụ thuộc. Cũng trong thời gian ấy, do nhiều thời gian rảnh nên tôi cùng với một số bạn chơi một game chiến thuật rất nổi tiếng trên điện thoại, và đã gặp em. Em xin vào chơi chung nhóm với một cái tên khá nữ tính, 19 tuổi, quê ở Trà Vinh và đang làm việc ở Sài Gòn. Trong nhóm toàn con trai và nhiều thành phần khác nhau nên rất nhiều người chọc ghẹo em, thậm chí có những lời lẽ không hay.

Khi một anh bạn chọc em nhiều nhất hỏi em câu: gái miền Tây lên Sài Gòn làm gì vậy? Thật bất ngờ em trả lời thẳng thắn làm cho cả bọn khá ngạc nhiên: Em đang làm gái massage. Em cũng nói thêm rằng chơi game chỉ để cho vui, mong mọi người cứ đối xử với em như một "con người" là đủ. Câu nói của em làm cả bọn sững sờ, những lời chọc ghẹo mất hẳn đi từ đó. Em làm bọn tôi đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Em ăn nói rất lễ phép, chẳng bao giờ làm ai phải phiền lòng. Em rất ít chơi nhưng lại thể hiện kỹ năng khéo léo khiến bọn tôi nể phục.

Khi trong nhóm có một người nước ngoài xin vào chơi, vài người trong nhóm nói chuyện bằng tiếng Anh khá chật vật thì em lại nói với người ta trôi chảy. Những điều ấy làm nhóm chúng tôi hết sức tò mò về em nhưng mặc cho những lời tán tỉnh, xin làm quen, xin liên lạc, em đều khéo léo từ chối. Tôi cũng rất tò mò về em nhưng cũng quan niệm chơi game cho vui, chỉ là ảo thôi, quan tâm nhiều làm gì.

Một ngày, có cậu bạn khá có tiếng về ăn chơi lâu ngày gặp lại rủ tôi đi uống cà phê, sau một lúc nói chuyện tôi lấy điện thoại ra chơi game. Cậu bạn ấy nhìn qua và nói với tôi bữa trước đi massage có gặp một con bé tiếp tân cũng chơi trò này. Nghe vậy tôi một mực đòi cậu ta dẫn đến nơi đó mặc cho cậu ta ngạc nhiên vì tại sao một người luôn từ chối những cuộc ăn chơi như tôi giờ lại đổi khác thế. Vào đến quán massage, cậu ấy chỉ tôi cô bé tiếp tân hôm trước, đó là một cô gái khá xinh với đôi mắt sáng và vầng trán cao. Tôi lấy cớ còn mệt, xin ngồi ngoài uống nước để cậu bạn mua vé vào trước và ngồi quan sát em. Đến lúc không còn khách, chỉ còn mình tôi ở đó em lấy máy điện thoại ra chơi game. Tôi chỉ đợi có vậy cũng lấy máy ra chơi rồi làm như vô tình lại hỏi han em. Thật may mắn em chính là cô bé chơi chung nhóm với chúng tôi, tôi có được số liên lạc của em từ đó.

Sau vài tháng nói chuyện em mới nhận lời đi uống nước. Chúng tôi cởi mở với nhau hơn, em chơi game vì muốn có cảm giác bình đẳng như mọi người; nếu có bị tấn công thì sau đó hệ thống sẽ bảo vệ mình, không như ngoài đời. Trước khi lên Sài Gòn em được đi học nhưng lên cấp ba vì hoàn cảnh nên em phải bỏ học đi làm. Trong thời gian đi làm em đã tự học tiếng Anh và tự thực hành giao tiếp với những khách hàng ngoại quốc. Em thể hiện rất mạnh mẽ nhưng tôi nhận ra bên trong em yếu đuối. Càng quen nhau lâu tôi càng có nhiều cảm tình với em, mong muốn được che chở, bảo vệ cho em.

Sau bao nhiêu cố gắng của tôi và rất nhiều lần em từ chối, hơn một năm sau em nhận lời yêu nhưng cũng nói gia cảnh của chúng tôi không hợp nhau, tôi cứ rời xa em đi, em không oán trách gì cả. Những ngày tháng yêu nhau tôi như ngập tràn trong hạnh phúc, em không chưng diện mà vẫn xinh đẹp, thông minh, rất biết cư xử. Thời gian rảnh của em không nhiều nhưng mỗi khi đi chơi em đều từ chối những món quà giá trị tôi mua cho, em nói biết giá trị đồng tiền, không nên tiêu xài hoang phí. Đi ăn uống em không để tôi trả hết, em nói tôi còn chưa đi làm, vẫn phải nhờ hỗ trợ của gia đình, em đi làm rồi hãy để em san sẻ cùng.

Tôi khuyên em bỏ công việc hiện tại và tìm việc khác làm, em nói với một người không bằng cấp như em không thể nào tìm được công việc có thu nhập cao như bây giờ. Nếu em không gửi tiền về quê cho gia đình thì hai đứa em gái phải bỏ học, rất nhiều khả năng sẽ giống như em. Em muốn em gái học hành đầy đủ để chúng không phải giống như chị nó. Tôi rất xúc động nhưng cũng thầm oán trách bản thân không giúp được gì cho em.

Tôi bắt em hứa đến khi tôi đi làm sẽ hỗ trợ em và em phải kiếm công việc khác, em cười và nói tin ở tôi. Yêu nhau hơn một năm trời niềm vui ập đến, em thông báo cho tôi biết hai cô em gái đã xin được việc ở quê, tuy chỉ là công nhân nhưng nghề lương thiện, đàng hoàng. Em cũng xin nghỉ ở tiệm massage và được chấp nhận, em đang phỏng vấn vài nơi nhờ vào trình độ Anh văn, có nhiều hy vọng.

Về phần tôi, gia đình cũng lo được một chân chính thức trong công ty của má. Tôi vui mừng kêu em về nhà giới thiệu với gia đình, em xin về quê thăm nhà vài ngày rồi đợi làm hết tháng nghỉ hẳn chỗ cũ mới đến thăm nhà tôi, em hỏi tôi có về thăm quê cùng em không nhưng do mới được nhận vào làm nên tôi từ chối. Ngày tôi đưa em về không ngờ gia đình biết chuyện về em do cậu bạn ăn chơi nói cho má tôi biết. Em bị má và chị tôi chì chiết rất nhiều, nói em là gái làng chơi đã dụ dỗ tôi, gia đình tôi gia giáo không bao giờ chấp nhận một người như em trong nhà. Còn tôi nếu không có gia đình thì chẳng thể nào có một vị trí ngon lành như vậy trong cơ quan nhà nước.

Mọi thứ trong tôi như quay cuồng, tôi đứng im mặc cho em bị chì chiết, em chỉ cúi mặt, đôi mắt đỏ hoe nhưng không khóc cũng không phân trần gì hết. Má tôi đuổi em đi, tôi định đưa em về nhà trọ nhưng em không cho, em nói má đang giận lắm, em tự về được. Má cấm tôi đi ra ngoài, chẳng hiểu sao tôi đã để em tự đi về trong hoàn cảnh đó mà không nói một lời. Tối hôm đó tôi gọi điện và nhắn tin liên tục nhưng em khoá máy, tôi nghĩ chắc do em đang buồn nên chưa muốn liên lạc. Ngày hôm sau, hết giờ làm ở cơ quan tôi chạy đến phòng trọ của em thì em đã dọn đi, cô chủ nhà gửi lại cho tôi một bức thư. Trong thư em viết: Em và anh không thể đến được với nhau, tình yêu chưa đủ lớn, em không oán trách gì anh cả. Cám ơn anh rất nhiều vì thời gian vừa qua ở bên em. Chúc anh hạnh phúc.

Đến tận lúc ấy tôi mới biết mình đã đánh mất một thứ rất to lớn, xa em rồi tôi mới biết mình yêu em nhiều thế nào. Tôi bỏ công bỏ việc đi khắp nơi tìm em nhưng em vẫn bặt vô âm tín, đến chỗ làm cũ của em gặp quản lý thì người ta cho biết em đã xin nghỉ và cũng không có liên lạc gì của em. Anh quản lý còn kể tôi nghe hoàn cảnh của em, năm em vừa học xong cấp hai, ba em bị tai nạn giao thông khá nghiêm trọng. Qua cò mồi em đã phải bán mình vẫn không đủ tiền nên được dẫn vào đây làm gái phục vụ massage.

Tuy ở môi trường này nhưng em rất khác biệt với những cô gái làm chung, em không đua đòi chưng diện, cũng nhất định không chịu bán mình lần nữa, ngược lại còn mày mò học tiếng Anh và rất thích tìm kiếm kiến thức trên mạng. Chính nhờ giao tiếp tiếng Anh tốt và nhân cách khác biệt mà em được đưa ra ngoài làm tiếp tân để tạo thêm điều kiện cho em vừa làm vừa học.

Tôi hoang mang tột cùng, hận bản thân nhu nhược yếu đuối, muốn tìm kiếm em nhưng sẽ phải đối diện với gia đình như thế nào đây? Mong mọi người cho tôi lời khuyên.