Cuộc sống ngập trong nỗi buồn của người vợ bị chồng ghẻ lạnh. Nhiều lúc, tôi chỉ mong mỗi đêm nằm bên chồng, thay vì cứng đờ như khúc gỗ, hai tay khoanh trước ngực, anh hãy ôm tôi vào lòng, để tôi gối đầu lên cánh tay anh, cảm nhận được sự gần gũi, yêu thương của anh.

Chưa bao giờ anh tự giác đưa tiền lương cho tôi, ngay cả khi tôi đã sinh con, nếu tôi hỏi anh chỉ đưa cho có 1-2 triệu đồng, có khi không đưa. Dù tôi biết, thu nhập của anh nhiều hơn tôi. Nhiều lần tôi nhỏ- to tâm sự về những khoản chi tiêu trong nhà anh im lặng nhưng cũng không thay đổi. Trong khi chúng tôi ở chung cư, chỉ tính tiền phí chung cư, tiền gửi xe, tiền điện, tiền nước, tiền sữa cho con đã ngót 4 triệu đồng... Ngay cả khi gia đình có giỗ chạp, đình đám hai bên nội ngoại chồng vẫn cứ vô tư không hề chia sẻ coi đó là việc tôi phải lo. Hỏi đến tiền thì không bao giờ đưa quá 2 triệu đồng.

Nhiều đêm mất ngủ vì lo nghĩ làm sao để không hụt chi với số lương ít ỏi của mình nhưng bên cạnh chồng vẫn vô tư ngáy. Chuyện tiền nong là thế đến tình cảm tôi cũng rơi vào cảnh thiếu thốn đến vật vã. Ở nhà anh ấy ít nói, ít cười, chỉ chăm chú vào máy tính hoặc phim chưởng. Hiếm khi anh có những cử chỉ lãng mạn, còn muốn được tặng hoa, tặng quà trong ngày lễ tôi chỉ có nằm mơ.

Có những hôm tôi vận chiếc váy ngủ thật đẹp, hoặc sức nước hoa vòng tay ôm cổ anh, anh vẫn tỉnh bơ, thậm chí có hôm còn gỡ tay tôi ra. Và đương nhiên bị mất hứng là chuyện thường. Tệ nữa là những lúc vợ chồng thật sự có hứng thú quan hệ tình dục anh ấy cũng lười biếng bỏ qua khúc dạo đầu.

Nhiều lúc, tôi chỉ mong mỗi đêm nằm bên chồng, thay vì cứng đờ như khúc gỗ, hai tay khoanh trước ngực, anh hãy ôm tôi vào lòng, để tôi gối đầu lên cánh tay anh, cảm nhận được sự gần gũi, yêu thương của anh.

Đã có không ít lần, trong đầu tôi hình thành ý nghĩ giải thoát mình ra khỏi anh ấy. Tôi vào phòng ngủ đóng chặt cửa, nghĩ đến những kỷ niệm tình đầu đẹp đẽ, người ấy biết nói những lời có cánh, biết yêu hết mình, biết mở rộng vòng tay khi tôi muốn sà vào lòng.

Tôi là người đàn bà "thiếu thốn" đủ thứ mặc dù chồng lúc nào cũng ở bên. "Thiếu thốn" dẫn đến sự thèm khát và ham muốn được thỏa lòng, được giải thoát. Một lần tôi lên facebook chém gió giải sầu, Hoàng Sơn- người đàn ông đã ly hôn chủ động chát cùng tôi. Tôi sớm bước vào cuộc tình vội vã với Sơn dù chỉ quen qua mạng. Khi chưa gặp nhau nhưng qua mạng chúng tôi đã rất thoải mái tâm sự những chuyện thầm kín riêng tư. Tôi thấy thoải mái khi tâm sự với Sơn, để rồi cái lần đầu tiên gặp nhau, món quà Sơn tặng cho tôi lại là những cử chỉ cực lãng mạn khó cưỡng, bó hoa lan tuyệt đẹp, lời thì thầm tôi thích và một nụ hôn khó quên tại một quán cafe vườn.

Sau lần đó, tôi thấy nhớ Sơn vô cùng. Gần đây, tôi chủ động liên lạc và gặp Sơn nhiều hơn, không kể ngày thường hay ngày nghỉ chỉ cần có cơ hội là tôi và Sơn gặp nhau. Tôi biết mình sai khi hẹn hò cùng Sơn, nhưng tôi thấy nếu không có Sơn có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ chết vì kiệt sức khi luôn phải tự lo kinh tế, đau khổ với sự vô tâm, ích kỷ, keo kiệt và không cảm nhận được tình yêu thương của chồng.

Nhưng tiếp tục đến với Sơn tôi cũng đau khổ không kém bởi cảm giác tội lỗi của mình, tôi phải làm sao để có cuộc sống thanh thản đây?