Cuộc sống nặng nề của người đàn bà ngoại tình, muốn sữa sai. Tôi ngoại tình được hơn 3 tháng gì đó. Tôi biết trong chuyện này nếu lộ ra thì bản thân sẽ là người thiệt thòi nhất, còn người tình của tôi chắc chắn vợ con anh sẽ tha thứ. Nếu vỡ lở, tôi còn không thể có cơ hội lấy lại hình ảnh của mình trong mắt chồng và mọi người xung quanh nữa, nhìn các con và chồng mà lòng tôi se lại. Tôi muốn quên đi tất cả để làm lại từ đầu nhưng thật khó khăn.

Tôi có một gia đình theo như lời mọi người khen ngợi: đẹp như tranh vẽ, con trai gái đầy đủ, xinh xắn, đáng yêu. Mọi người nhận xét tôi là gái hai con mà vẫn trông mòn con mắt, người đẹp dáng chuẩn, ăn nói có duyên. Có lẽ thế nên dù có gia đình nhưng nhiều người đàn ông vẫn thích tôi. Rồi tôi ngả vào vòng tay anh - người đàn ông đang có một gia đình yên ấm. Anh nói yêu gia đình mình nhưng lại rất yêu tôi, không hiểu tại sao tôi cũng yêu anh say đắm như chưa hề được yêu.

Tôi thấy vui và hạnh phúc khi bên anh nhưng về đến nhà lại thấy buồn vô hạn vì cảm giác tội lỗi bao quanh. Từ ngày ngoại tình tôi thấy cuộc sống của mình thật nặng nề, lúc nào cũng sống trong mặc cảm tội lỗi. Tôi không hiểu người đàn ông ngoại tình có cảm giác vậy không chứ bản thân không muốn sống trong tình cảnh này nữa. Chồng, các con tôi, đồng nghiệp, nội ngoại hai bên, mọi người xung quanh sẽ nghĩ sao nếu chuyện ngoại tình của tôi bị vỡ lở?

Tôi ngoại tình được hơn 3 tháng gì đó. Tôi biết trong chuyện này nếu lộ ra thì bản thân sẽ là người thiệt thòi nhất, còn người tình của tôi chắc chắn vợ con anh sẽ tha thứ. Nếu vỡ lở, tôi còn không thể có cơ hội lấy lại hình ảnh của mình trong mắt chồng và mọi người xung quanh nữa, nhìn các con và chồng mà lòng tôi se lại. Tôi muốn quên đi tất cả để làm lại từ đầu nhưng thật khó khăn.

Các bạn hãy giúp tôi với, hãy chỉ giúp tôi làm cách nào để quên được người tình, toàn tâm toàn ý lo cho gia đình, không vương vấn tơ tưởng nữa. Hiện tại tôi đã nói lời chấm dứt và cố không liên lạc với người tình nữa, nhưng cái khó là chồng không có nhà nên tôi buồn lại muốn cầm điện thoại lên nhắn tin, gọi điện nói chuyện với người tình. Hiện tại khi tôi đang viết tâm sự mà đầu chỉ nghĩ đến người đó. Tôi phải làm sao bây giờ?

May mà tôi và người đó không cùng cơ quan, cơ hội gặp nhau cũng không có. Bình thường mọi người đều không nghĩ chúng tôi có thể cặp kè với nhau vì ở ngoài nếu có gặp nhau tôi và người tình cũng chỉ chào xã giao thôi, coi như không thân quen gì. Thậm chí không kiếm được lý do để đến thăm nhau lúc ốm đau nữa. Tôi muốn mình giải thoát khỏi tình cảnh này mặc dù thú thật với các bạn là tôi vẫn yêu người đó lắm, nhưng không thể sống trong mặc cảm tội lỗi với chồng con được. Nếu tình trạng này kéo dài có lẽ tôi sẽ bị stress và không làm được bất cứ việc gì, người lúc nào cũng như mất hồn.

Tôi hy vọng bài viết sớm đến được với độc giả vì hơn ai hết tôi cần sự sẻ chia để có thể thoát khỏi tội lỗi mà mình lỡ mắc phải. Tôi không dám chia sẻ với ai, kể cả bạn thân mà chỉ biết đến các bạn độc giả - những người sẽ nhìn nhận vấn đề của tôi sáng suốt nhất. Rất mong nhận được lời khuyên chân tình từ bạn đọc.