Có một người vợ đảm, đàn ông còn gì để khổ?. Chiều hôm nay cũng như bao chiều khác. Cũng là cảnh bà mẹ trẻ vừa nấu ăn, vừa trông con trong khi ông chồng đóng tiếp vai của loạt phim "người bị phây hành" dài bất tận. Chỉ có điều nhà cửa đã sạch hơn, mấy chậu hoa ngoài sân đã được nhổ cỏ. Và trong căn phòng ngủ nhỏ xíu, ngọn nến thơm nào đó chuẩn bị lung linh.

Chồng tôi có thể nói là mẫu đàn ông tốt, đi làm với đồng lương vừa phải, bù khú bạn bè vừa phải, không đánh mắng vợ con, cuối tuần có lai rai cũng về trước "giờ cấm"... Nói chung là mọi việc đều êm thuận. Đổi lại, tôi cũng tỏ ra mình là người vợ hiểu biết: không buộc chồng đưa hết lương, không than vãn chì chiết chu kỳ "lâu lâu lâu ta mới nhậu một lần" của chồng, không lên mâm là than thở về giá cả, thi thoảng bỏ túi chồng ít món quà y chang nhau để chồng tặng các đồng nghiệp nữ chung phòng. Chồng tôi có một người vợ như tôi mà vẫn có những nỗi khổ riêng không nói được à?

Phần tôi, nhịp sống ra khỏi phòng là ào xuống lòng đường hòa vào dòng xe, nhào vào chợ rồi về nhà một mắt lăng xăng cùng bếp núc nấu nướng, mắt còn lại vẫn ngó chừng con gái đang tuổi "lục lăng" trong khi chồng đang đóng vai người bị "phây" hành rất hăng hái. Tôi quan niệm, tất cả vui buồn hơn giận sẽ đi qua, chỉ còn niềm vui hạnh phúc gia đình là quý giá.

Nên như bao người vợ khác, tôi cũng căng mình chịu đựng những cuộc vui đã "càn quét" túi tiền nhà mình đến xẹp lép khi chồng kéo về hàng chục người bạn.

Nên như bao người vợ khác, mấy lần trong năm phải về quê chồng giỗ chạp, cưới hỏi, thôi nôi, đầy tháng... tôi đều mua sắm rủng rỉnh cho "đẹp mặt chồng" dù sau đó mấy tháng cứ nhìn thấy bóng cô thủ quỹ cơ quan là sợ cô nhắc nợ đến thót tim.

Nên như bao người vợ khác, tôi cứ sắm sửa cho chồng, cho con, cho tổ ấm bé nhỏ của mình mà quên rằng bản thân mình cũng cần tươi mới...

Để rồi một ngày chợt điếng lòng khi xem xong một chương trình nào đó trên tivi, đại loại là lên án mấy ông chồng ngoại tình hay say mưa say nắng làm khổ vợ con, thì chồng tôi nói bâng quơ chuyện "một cái lạ bằng tạ cái quen". Nhìn lại bản thân mình... ôi sao mà quen mắt quá. Quen đến nhàm chán. Bộ đồ ngủ từ ngày cưới, đôi dép lông màu tím ngày nào đã bong hết lông, màu tím chuyển sang màu xám mà vẫn chưa chịu bỏ. Mái tóc không óng ả mượt mà, mà quăn ngọn xơ xác mùi dầu ăn, nước mắm...

Chồng quay lưng vô vách ngủ, vô tình đặt chiếc laptop ở giữa làm ranh giới. Mình bừng bừng lửa giận, tự hứa với lòng ngày mai sẽ xin nghỉ phép, sẽ đi mua sắm và làm đẹp thỏa thuê. Này những bộ quần áo ngủ bỏng mắt, này những dầu thơm, sữa tắm, dưỡng da. Này suối tóc duỗi mượt mà...bảo đảm chồng không bị "phây" hành nhưng vẫn thức suốt đêm vì cuộc "cách tân" của vợ. Nhưng sáng ra... trước tiên là đếm lại bóp tiền. Còn vài triệu nhưng mới 20 tây, lại mắc ba tấm thiệp cưới cháu chồng, hai cái thôi nôi cháu vợ. Bà mẹ chồng mới hôm kia than bệnh thấp khớp hành hạ, mẹ ruột than chứng huyết áp sao cứ khi lên khi xuống...

Vậy là tắt ngúm dự án làm đẹp. Nghỉ phép nhưng là đi... mua 2 loại thuốc cho hai bà mẹ. Ra bưu điện gửi xong thì vô cửa hàng thời trang nam mua cho chồng cái áo mới mà đi ăn cưới sắp tới. Nghía qua shop trẻ em thấy chiếc đầm màu thiên thanh xinh quá, lại "tha" về cho con gái... Nhớ món sườn chiên cốm trên tivi hôm qua, con gái bảo "Mai mốt mẹ làm giống chú đó cho Na ăn ba tô cơm luôn nghe mẹ". Vậy là ghé chợ kiếm cọng sườn non...

Chiều hôm nay cũng như bao chiều khác. Cũng là cảnh bà mẹ trẻ vừa nấu ăn, vừa trông con trong khi ông chồng đóng tiếp vai của loạt phim "người bị phây hành" dài bất tận. Chỉ có điều nhà cửa đã sạch hơn, mấy chậu hoa ngoài sân đã được nhổ cỏ. Và trong căn phòng ngủ nhỏ xíu, ngọn nến thơm nào đó chuẩn bị lung linh.

Làm đàn bà, được như vậy là hạnh phúc. Còn đàn ông, có gì để khổ không?