Chuyện tình yêu: Rồi em sẽ quên được anh thôi. Anh ơi đã lâu lắm rồi em đã cố không nhớ về anh, quên tình yêu của anh và em đã làm được, em sẽ hạnh phúc chắc chắn người đó không phải là anh...

Lâu lắm rồi em vẫn khư khư giữ lấy cảm giác gần kề bên nhau, vụt tan, biến mất nhưng sao mà khó để xóa quá. Khó xóa nhưng không phải không xóa được, phải tự nhắc bản thân mình như thế để không chìm vào quên lãng rằng "em chẳng là gì".

Lâu lắm rồi em mất đi cảm giác khó chịu khi ngồi xe đường dài, thậm chí đi xa, đi xa hơn nữa em cũng không sao, đôi khi nó lại mang em về với không khí của một ngày nắng nào đó. Thổn thức, đau đáu, nắng cứ tràn về cháy âm ỉ một hình ảnh mơ hồ.

Lâu lắm rồi em cứ giữ cho mình thói quen leo lên xe buýt, đeo tai phone "random" một album bất kì rồi thả hồn theo những giai điệu, giết chết thời gian trên con đường đến trường. Đường không xa lắm, em nghĩ thế chắc vì em đã quen dần rồi với 1 giờ 20 phút trên xe buýt...

Xa rồi, xa lắm rồi khoảng cách của hai người vốn dĩ không thuộc về nhau nhưng lại có thể sẻ chia mọi thứ, chỉ duy một người sẽ đau vì dành quá nhiều yêu thương cho người không xứng đáng. Sẽ tốt biết bao nếu như chúng ta biết kiên quyết với ranh giới bạn bè.

Xa rồi, xa lắm rồi khoảnh khắc chơi trò "cái bóng", cứ vô tư mà đâu biết rằng càng nhiều kỉ niệm thì lại càng đau. Vô tình hay hữu ý mà đâu đâu cũng ngập đầy những kí ức nhuốm màu yêu thương rồi lại ướt nhòe nước mắt...

Xa rồi, xa lắm rồi gió biển rì rầm, sóng xô bờ đá, bên tai thoáng qua những điều đến bây giờ vẫn nhớ như in. Chắc do yêu thương em trao quá nhiều, nhung nhớ em khắc quá sâu. Có những đêm vô tình lục lại kỉ niệm, cười rồi khóc... hóa ra anh chưa bao giờ yêu em.

Lâu lắm rồi và cũng xa lắm rồi, ngoảnh mặt lại chỉ còn tro tàn, chỉ còn em với nỗi nhớ đong đầy, chỉ còn chuyến xe buýt cứ ngược xuôi đưa đón. Dòng đời cứ trôi, vòng quay bánh xe cứ lặng lẽ đi qua bao ngõ phố, tim em vẫn đập nhưng hình như nó bắt đầu chán ghét cảm giác "yêu và được yêu". Em sợ mình lại làm tổn thương chính mình...

Lâu lắm rồi, xa lắm rồi! Cơn mưa chiều trên góc phố nhỏ, ngồi nhìn mưa rơi mà em thảng thốt sao em có thể nhớ nhiều đến thế. Mưa nặng hạt, tí tách, lộp bộp vỡ tan. Mưa xóa nhòa ô cửa kính như gột rửa cho trái tim em trôi đi những ẩn nhẫn. Mưa hoà tan vị mặn chát của nước mắt nơi đầu môi. Di ngón tay vẽ một đường dài lên lớp hơi nước trên ô kính...em chính thức bắt mình phải quên đi những thứ làm em đau. Vì phố đông người nên hạnh phúc tắt đường chưa đến bên em đấy thôi.

Lâu lắm rồi và cũng xa lắm rồi, bài hát em nghe vẫn cứ vang lên giai điệu đó, quen thuộc lắm, nhói đau lắm. Em không sướt mướt đến nỗi thấy mình là cô gái đáng thương, chỉ do kỉ niệm chất chứa làm em mỏi mệt. Xóa nhé anh!

Lâu lắm rồi và xa lắm rồi! Em và xe buýt – em cứ chờ, cứ đợi trạm dừng chân tạm thời. Xe buýt còn có bến đỗ...lẽ nào em lại không? Có lẽ là do em mất đi cảm giác tin yêu thật rồi. Nhớ rất nhớ nhưng chỉ âm thầm, đau rất đau nhưng cần phải đau như vậy mới ngộ ra rằng chỉ có em yêu người mà thôi.

Lâu lắm rồi và xa lắm rồi! Em đã không còn nhớ đến anh nên anh đừng cố tỏ ra thương hại em bỡi lẽ nó thừa thải và buồn cười lắm anh. Em sẽ hạnh phúc nhưng người mang hạnh phúc cho em chắc chắn không là anh...

Lâu lắm rồi và xa lắm rồi phải không? Đừng cố nghĩ về một người không xứng đáng, đừng cố tỏ ra mình mạnh mẽ để trái tim cứ thổn thức thâu đêm. Òa khóc một lần cho thỏa tâm can, cho bình yên trở lại và em sẽ thôi không nhớ nữa...Cảm ơn anh vì đã làm tổn thương em để em nhận ra rằng anh không xứng đáng. Cảm ơn anh đã lừa dối em để em ngộ ra rằng em không được đặt niềm tin sai chỗ. Cảm ơn anh đã rời xa em để em có cơ hội ở bên một người khác tốt hơn...

Xem thêm: Tán gái

Theo : Mlog.Yan