Chuyện tình yêu: Nụ hôn "tình yêu" trao vội. Nụ hôn vội đã trao nhau dưới hàng phượng đỏ ngày nào,... Sau lưng có biết bao điều đang chờ họ nhưng họ như quên cả đất trời chỉ có tình yêu còn tồn tại.

Một mùa hoa phượng nữa lại đến, đỏ rực cả 1 góc trời làm lòng cô nhói đau quá đỗi.  Một nụ hôn vội không làm môi em nóng ấm những lúc trời đông buốt giá. Một hàng nước mắt lăn dài không đủ để trôi đi những kỉ niệm của chúng mình. Và em biết, em đã yêu anh rất nhiều dù cho ở mãi tận phương trời ấy anh có còn nhớ đến em.

- Thôi anh à, em không muốn chúng ta gặp mặt đâu. Hãy cứ làm người bạn ảo thế này, chúng ta vẫn có thể chia sẻ buồn vui mà.

- Nhưng chúng ta đã chat chit qua những tin nhắn này hơn nửa năm rồi. Vả lại, anh sắp đi du học rồi. Chẳng lẽ gặp nhau 1 lần không được sao em?

- Em! Em không biết mình đang trốn chạy điều gì! Em sợ gặp anh. Có 1 nỗi sợ hãi mơ hồ nào đó đang ngự trị. Em sợ mình sẽ không kìm được nếu gặp anh. Và rồi tất cả sẽ vỡ tan chỉ vì em thôi anh à!

- Trời đất! Em đừng có ngốc nghếch như thế được không cô bé. Tháng sau anh đi rồi, nếu lật tung thành phố này lên để tìm em anh cũng sẽ làm đó. Em đáng ghét thật đó...

Lan im lặng và thấy trống vắng đến khó tả. Anh sắp đi. Nơi đó sẽ không còn những dòng tin nhắn chat chit hàng đêm như thế này nữa. Ngày đầu tiên làm quen anh, cô vẫn biết có ngày hôm nay nhưng sao khi nó đến thật khó cho cô để chấp nhận. Vùi thật sâu vào đống gối, mền. Người Lan như rệu rã, không thèm mở cửa phòng, không thèm ăn cơm. Cô mặc cho thời gian trôi đi. Hóa ra từ đầu Lan vẫn nghĩ đó chỉ là trò đùa thế mà bây giờ chính cô lại thua trong trò chơi mình đặt ra.

Người bạn của anh cho cô số điện thoại của anh, cô đã nhắn tin chọc phá anh. Thế là mình kết bạn. Cuối cùng, Lan lại bị chính sự thành thật và nghiêm túc của anh chinh phục. Chuyện vui, buồn Lan đều kể anh nghe để chờ những lời an ủi. Anh sắp đi du học và sẽ định cư ở bên ấy luôn. Và anh muốn gặp cô để nói câu từ giã. Chỉ có thế thôi nhưng Lan lại đắn đo nhiều quá vì cô biết mình đã yêu anh mất rồi, cô không dám gặp anh vì cô đã đính hôn. Khi chuyến bay cất cánh thì cũng sẽ kết thúc thôi. Lan sẽ trở về là cô gái sắp có chồng, còn anh sẽ có sự nghiệp.

Cuối cùng cũng phải bước ra khỏi nhà để đi họp mặt lớp. Dù gì đã ra trường hơn 1 năm. Bọn nó điện thoại cứ rối cả lên. Dẹp mọi lo lắng. Thay cho mình một chiếc áo màu hồng với chiếc váy trắng. Thoa chút son môi và trang điểm nhẹ nhàng để che đi gương mặt tiều tụy của cả tuần qua. Lan bước ra khỏi nhà đến điểm hẹn với đám bạn.Lan đến thì mọi người đã tụ hợp lại đầy đủ. Thiếu mỗi mình cô, bọn nó cứ nhặng xị cả lên. Ai cũng thay đổi, các chàng nhà ta thì chững chạc hẳn lên. Còn các cô nàng thì điệu đà ra phết. Lâu ngày gặp lại, huyên thuyên cả buổi cũng đến xế chiều. Chia tay nhau đứa nào cũng tiếc hẹn năm sau sẽ gặp lại, và dặn dò nhớ dắt cả chồng, con theo.

Vừa đến cổng nhà thì có điện thoại, của anh. Lan ngạc nhiên vì thường chỉ chat chit ban đêm sao hôm nay lại gọi cho cô lúc xế chiều. Chưa kịp chào anh thì cô giật mình, vì có 1 chiếc xe đã đậu sát xe cô. Người thanh niên lúc nãy ngồi gần Nhuận "nước". Cô bối rối thật sự khi bắt gặp ánh mắt nồng ấm của anh dành cho mình. Và cô muốn khụy xuống khi anh bảo "Anh đã tìm ra được em rồi đó nhé". Đành theo chân anh đến 1 quán nước gần bờ sông để tiện nói chuyện, chứ không lẽ lại dùng dằng trước nhà thì cô sẽ bị mẹ la mất thôi. Cô ngồi đối diện anh, vẫn chưa hết bối rối:

- Sao anh, anh tìm được em?

- Đã bảo lật tung thành phố này lên mà.

- Em thật sự không hiểu....

- Thôi! Để anh nói cho nghe. Nhìn mặt em ngơ ngác đến phát tội. Nhuận là em họ của anh. Anh hỏi thử cầu may, không ngờ may thật. Em là bạn học cùng lớp từ thời sinh viên. Tính đến nhà em ngay hôm đó vì mừng nhưng ráng kìm nén để tạo bất ngờ cho em. Em thấy anh có hay không nè?

Cô cười méo xệch "Oh, hay lắm". Tâm trạng rối bời, người đàn ông cô thầm thương yêu đang ngồi trước mặt cô phong độ và lịch lãm. Anh cao hơn cô, nước da trắng và gương mặt hiền điềm đạm. Chợt nhớ đến người chồng tương lai của mình, cô vội vã cáo từ.

- Anh đã gặp được em rồi đó. Chúc anh lên đường bình an nhé. Em phải về rồi.

Không hiểu sao cô lại bình thản đến thế. Nhưng trong lòng cô rung động dữ dội.

- Ơ, sao nhanh thế. Anh chưa nói hết mà...

- Em, em có việc gấp lắm.

Chợt anh đưa bàn tay níu chặt bàn tay cô, anh gấp gáp với ánh mắt quyết liệt.

- Em đừng lẩn tránh anh nữa được không? Anh không muốn sẽ mất em nên mới tìm mọi cách để gặp em. Khi máy bay cất cánh mà anh tiếp tục mang theo những suy nghĩ thầm kín này thì anh sẽ chết mất thôi. Hãy chờ anh nghen em. Chỉ 2 năm thôi.

Nước mắt lặng lẽ rơi. Cô để yên tay mình trong tay anh để cảm nhận sự ấm nóng, hạnh phúc. Cô không nói lời nào. Anh đưa cô về, hai người đi chậm chậm dưới hàng phượng đỏ. Tay họ vẫn ở trong nhau. Cô muốn 1 lần được đi bên anh. Dù cho sau đó có thế nào. Nụ hôn vội đã trao nhau dưới hàng phượng đỏ,... Sau lưng có biết bao điều đang chờ họ nhưng họ như quên cả đất trời chỉ có tình yêu còn tồn tại.

Rồi anh cũng lên máy bay. Những ngày còn lại họ dành thời gian cho nhau. Và có lẽ đó là quãng thời gian đó đẹp nhất trong đời Lan. Cô như quên đi sự có mặt của người chồng sắp cưới. Ngày anh đi, cũng là ngày cô nhận lời từ hôn từ phía gia đình bên kia khi người chồng sắp cưới không thể chấp nhận được sự thay đổi của người vợ bé nhỏ. Mặc cho bạn bè bất ngờ, hàng xóm dị nghị, cha mẹ khóc than. Cô như con thiêu thân lấy những email thương yêu của anh làm điểm tựa làm nguồn sống.

Đã hơn 1 năm rồi họ vẫn bên nhau qua những dòng thư và những cuộc gọi điện thoại đường dài. Cô nhớ anh nhưng sao hôm nay cô chợt nhận thấy sao tất cả đều quá mong manh, có phải cô đã sai từ ngay khi bắt đầu...

Xem thêm: Lời chúc valentine lãng mạn

-Phan Xuân Minh/Truyện Ngắn-