Chuyện tình yêu: Cách dứt điểm nỗi buồn của "tình yêu". Gạt đi nước mắt, nuốt từng giọt đắng mà bước tiếp. Đã sai thì phải làm lại. Đã lạc thì phải tìm đường để đi... Ngày mai lại đến, nắng lại lên, gió cũng tìm đến, mọi chuyện u ám sẽ tan theo, những cơn đau sẽ bị thổi đi mất.

Lang man với bao nhiêu suy nghĩ, lại khó ngủ, không việc gì khó với nó như là việc đi ngủ tự nhiên. Thường thì người ta nói cứ làm cho cơ thể mệt rã rời là ngủ được, nhưng càng cố, nó càng tỉnh táo. Vậy là nó quyết định ngồi dậy, tìm cái gì đó làm cho giết chết cái gọi là thời gian...

Đối với nó, tự đặt ra quy luật sống cho mình: cân bằng mọi thứ nó có thể. Để bảo tồn cảm giác an toàn trong nó là điều bất di bất dịch, không thể xóa bỏ. Không có gì quá dài, cũng chẳng có gì quá ngắn. Mọi thứ vẫn lưng chừng, vừa phải, không lê thê, không chần chừ, cũng không vội vã, đứt quãng... Chỉ vì cảm giác đó cho nó sự an toàn, đơn giản là vì cuộc sống của nó khó khăn từ lúc nhỏ, khiến nó làm gì cũng do dự, đắn đo và gãy gánh... Nên nó phải luôn ghi nhớ trong đầu quy luật sống đó.

Nó online... Ẩn Facebook, bật mp3, mở trang nhật kí mới... Nhật kí hôm nay không ổn...vì... Tâm trạng đang bất ổn, chắc vì nó thấy người nó yêu thương nhất, cũng là người nó làm tổn thương nhiều nhất khóc vì nó...

tinh-yeu-noi-buon-vuot-qua-1-.jpg

Không phải lần đầu, mà rất rất rất nhiều lần như thế...

Người mà suốt đời vì nó không biết đã rơi nước mắt bao nhiêu lần, cũng vì nó mà tha thứ không giới hạn. 20 năm qua có khi nào nó làm điều gì đó trọn nghĩa, trọn đạo làm con hay chưa? Hay chỉ làm người ấy khổ sở chất chồng khổ sở? Một đứa con gái sinh ra không được sự chào đón, lớn lên từng ngày trong chính nước mắt của mẹ, đơn độc lẻ loi trưởng thành từng ngày, bao nhiêu suy tư dần dần đầy trong đầu nó, mãi mãi không thể giải đáp hết được...

Dạo này nó mông lung với mọi thứ xung quanh nó, chắc tại nó không còn cảm giác an toàn, bình yên nữa. Nó đã đi sai con đường, lại đi quá xa, đến nỗi trước mắt nó chỉ là màu trắng của sương mù, khó mà bước tiếp, cũng không muốn ngoảnh lại, trong thâm tâm của nó, không bao giờ quay lại, hay lùi lại, dù chỉ là một bước, chỉ là nó cần dừng chân, suy nghĩ, chọn cách giải quyết rồi hành động....

Phải tự chiến đấu đến khi nó cạn kiệt sức lực, vì cuộc đời là cuộc chiến không điểm dừng, còn tồn tại, là càng phải đấu! Cố gắng tìm ra cho con đường giải thoát chính mình... Và bây giờ, nó cũng đang đấu tranh tư tưởng với nhiều ngã rẽ, với nhiều bối rối, đâu là con đường nó nên đi, đâu mới thật sự là nơi nó cần đến? Tiếp tục, tiếp tục, cứ sợ nhiều rồi không dứt được.

Không hiểu vì sao bây giờ nó ngán ngẩm với việc bước ra đường, đối diện với những người quen biết nó, vì nó biết chắc chắn một điều, họ chỉ muốn biết vì sao nó từ bỏ sự nghiệp đang dần dần đi lên vững chắc như vậy, hay vì sao mối quan hệ nó gắn bó khá lâu mà ai cũng khâm phục lại đứt ngang, hoặc vì sao nó lại im hơi với tất cả,... Nhiều quá! Nó không muốn trả lời, vì nó không quen bịa chuyện, cũng không muốn người khác biết quá nhiều nỗi đau trong nó. Cũng không muốn có ai đó, không hiểu những gì nó đã trải qua mà đã buông lời phán xét nó, chỉ trích nó. Phải, nó khờ, nó thật thà, nó quá mù quáng, nó bất cần, hay nó quá điên dại, v..v... Thì họ cũng không có quyền nói, vì chính người sinh ra nó, cũng không trách mắng nó điều gì, cũng không hề buông tay nó, sẵn sàng tha thứ cho nó. Đúng không?

Bao lần đau thương, không ai giúp nó vượt qua, phải mình nó tự tìm ra ánh sáng, tự đi lên, không dựa dẫm... Nó luôn im lặng cho dù ngã quỵ, khó khăn, đau đớn. Sức mạnh tiềm ẩn trong nó kinh khủng lắm! Gạt đi nước mắt, nuốt từng giọt đắng mà bước tiếp. Đã sai thì phải làm lại. Đã lạc thì phải tìm đường để đi... Không cần biết trước mắt sẽ còn khó khăn gì, chỉ cần muốn có bình yên, nó sẽ dũng cảm phá bỏ mọi thứ tìm đường ra...

Viết rồi xóa, nhật ký cứ dài rồi ngắn lại. Nhưng như vậy, cảm xúc của nó sẽ nhẹ bớt đi, không là bớt hẳn, chỉ là là tạm thời, rồi cơn buồn ngủ cũng tới, nó lại tắt máy, lên giường nhắm mắt lại – dứt điểm cho một nỗi buồn.

Ngày mai lại đến, nắng lại lên, gió cũng tìm đến, mọi chuyện u ám sẽ tan theo, những cơn đau sẽ bị thổi đi mất. Chỉ cần đừng buông lơi thì chân trời mới sẽ mở ra. Nó tin vào điều đó, dẫu lâu lâu,, bất giác, nó cũng chợt hoài nghi..

Không có gì là mãi mãi... Cũng không có gì là không thể. Yêu thương rồi cũng qua đi, nỗi buồn rồi cũng tan, rồi ta tìm được người xứng đáng với mình, hạnh phúc lại tới.

Xem thêm: Những câu nói hay về tình yêu

Theo - Blog tâm sự -