Chuyện tình yêu: Bí kíp cưa trai. Không cần phải quá xinh đẹp hay giàu có, bạn vẫn có thể làm tan chảy trái tim của chàng trai trong mộng của mình bằng cái duyên ăn nói và sự thông minh, hóm hỉnh của mình.

>> 10 điều cần nhớ nếu muốn có một câu chuyện tình yêu bền vững

>> 27 cách giữ "lửa" cho chuyện tình yêu của bạn

1. Giảm cân

Chắc bạn sẽ có đôi phần giật mình và lướt qua một vài đề mục thì nghĩ rằng đây là một bài thuộc dạng cẩm nang sức khỏe hay tư vấn tâm lý, tình cảm gì đó. Nhưng sự thật không phải vậy. Tôi đang kể một câu chuyện tình yêu, của tôi, của bạn bè tôi, của những trái tim non trẻ khẽ đập những nhịp đập leng keng hạnh phúc.

bien-gau-thanh-ban-cua-bong-1.jpg

Sở dĩ hai mươi hai tuổi và chưa có một mảnh tình vắt vai đã là một sự thất bại, tất nhiên, chỉ với bản thân tôi mà thôi. Có khá nhiều nguyên nhân, cả khách quan lẫn chủ quan. Ví như tôi không phải là một cô gái đẹp, không phải là một người nổi bật, không phải tuýp mà ai gặp lần đầu cũng có thể mến yêu hay liêu xiêu. Tóm lại, về chủ quan, tôi rất bình thường, đôi lúc còn nhạt nhòa chỉ như một chấm đen nhỏ xíu trong vô vàn những đốm sáng lướt qua mỗi ngày, trên mỗi cung đường cuộc sống.

Chàng lướt qua tôi vào một ngày nắng đẹp...

Haizz, nghe văn thơ thì là như vậy, nhưng thật ra là chàng va vào tôi giữa một buổi trưa nắng nhẹ. Bạn biết đấy, nắng mùa Đông không gắt, hòa cùng gió, là một thứ nắng vàng và trong, rất dễ thương. Chúng tôi quen nhau theo một tình huống cổ điển mà có thể dễ dàng bắt gặp trong bất cứ một bộ phim nào. Tôi quen chàng từ dạo đó, say nắng chàng từ cái nhìn đầu tiên. Có vẻ như tôi đã tìm được định mệnh của mình sau hơn hai mươi năm đi tìm. Để không để vụt mất người đàn ông định mệnh của cuộc đời, tôi mang chuyện hàn huyên với ông anh làm ở cùng xưởng vẽ và cô bạn thân. Hai người lắng nghe theo hai cách nhìn nhận khác nhau. Ông anh tôi chỉ vỗ đầu tôi mắng:

"Còn chưa yêu được, cứ từ từ, vội gì?"

Còn cô bạn tôi thì hào hứng hơn, cùng tôi phác thảo một kế hoạch cưa cẩm. Vâng, chính xác là kế hoạch để đốn tim chàng định mệnh. Bước đầu tiên chính là: Giảm cân!

Tôi hy sinh những buổi sáng ngủ nướng đến khét lẹt, mò dậy khi trời tờ mờ sáng, chạy thể dục ở một công viên gần nhà. Khoảng thời gian đó kéo dài một tháng. Trong một tháng ấy, tôi có đi café với anh chàng định mệnh được dăm ba lần. Hầu như không khí của những buổi nói chuyện đều ổn. Tôi tươi tắn vừa phải, dịu dàng vừa phải, bí ẩn vừa phải. Chàng thuộc tuýp đàn ông galant và lịch thiệp, lại thêm khoản tâm lý và thông minh, nên tôi chưa bao giờ cảm thấy hối hận vì đã say nắng chàng. Cho dù, kết quả về sau có thế nào đi chăng nữa, tôi nghĩ rằng mình cũng không hối hận.

Bạn, có bao giờ bạn cho phép mình hối hận vì thích một ai đó không? Đừng nhé, vì ít nhất họ cũng từng khiến cho tim ta đập nhanh hơn, những suy nghĩ trong ta trở nên hiền hòa và đáng yêu hơn, thậm chí còn cho ta một khoảng trời thơ mộng mỗi khi nghĩ về họ. Về căn bản, ta thích họ và họ không thích ta cũng không có vấn đề gì cả. Tình cảm mới là quan trọng nhất!

2. Tút lại nhan sắc

Đừng nhầm, tất nhiên vẫn không phải là một trang cẩm nang về chăm sóc sắc đẹp của phái nữ. Chỉ là bước thứ hai trong kế hoạch cưa cẩm của tôi mà thôi. Sau khoảng thời gian chật vật với đồng hồ mỗi sáng, tôi giảm được ba kilogam, cảm giác bụng nhỏ đi hẳn, có tự tin để mặc các mẫu váy body khá gợi cảm. Nhưng vì là mùa Đông nên tôi vẫn chưa dám thử, cũng là vì thời gian đầu làm quen với chàng nên tôi chuộng mẫu quần áo năng động hơn trong các cuộc gặp. Một lần, tôi mò xuống xưởng vẻ để hênh hoang khoe về kế hoạch của mình và thành quả của bước đầu tiên, tôi bị ông anh cốc vào đầu đau điếng.

- Em có bị sao không? Thích một người mà phải khổ sở làm cho mình gầy đi, mất ba kilogam mà còn hào hứng. Thật không hiểu nổi con gái các em nghĩ gì?

Thế đấy, ông anh là học trò cưng của bố tôi, có đôi tay rất tài hoa, con mắt thẩm mĩ không chê vào đâu được. Nhưng tôi không hiểu sao anh ấy luôn phủ nhận sự cố gắng của tôi, cũng luôn phủ nhận tình yêu định mệnh của tôi với chàng. Mặc kệ sự thiếu tâm lý của ông anh, tôi ngồi bên cạnh say mê nhìn anh ấy vẽ. Thường thì tôi không quá rảnh để xuống thăm xưởng vẽ của bố, nhưng đôi lúc vào những khi tâm trạng có phần tồi tệ và chán nản thì tôi sẽ gác tất thảy mọi chuyện để xuống đây, chỉ đơn giản là nhấm nhá một chút cô đơn, lạc lõng sau khi từ buổi hẹn về. Hôm nay tôi có hẹn với chàng, và chàng đã không tới, không với lý do nào cả, điện thoại của chàng luôn nằm ngoài phủ sóng, vậy thôi!

- Em buồn vì anh chàng bảnh trai mới quen đấy à?

Ông anh hỏi tôi một câu đều đều, như kiểu tôi trả lời cũng được, không trả lời cũng không sao. Chỉ là anh ấy vẫn luôn nhìn thấy sự bất ổn trong mắt tôi, luôn nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của tôi, và chăm sóc tôi giống như một thói quen.

- Em không biết. Nhưng chàng không tới chỗ hẹn, không thông báo lý do, điện thoại không liên lạc được. Anh, em có làm gì sai không?

Tôi đáp bằng giọng ủ rũ, có phần thê thảm như vừa rớt từ tầng mây cao tít đánh phịch xuống đất. Tôi vẫn dõi mắt nhìn vào bảng vẽ, không để ý thấy rắng mắt ông anh cũng đang nhìn tôi chăm chú.

- Liên, em sai rồi. Ngay từ đầu đã sai!

Vừa dứt câu nói của ông anh thì bố tôi về, xưởng vẻ trùm lên một không gian im ắng. Tôi thở dài, cùng bố lên xe về nhà, bỏ lại ông anh với câu cảm thán chỉ ra lỗi sai của tôi. Tôi không muốn thừa nhận, rút tình cảm của mình ra khỏi người định mệnh đầu tiên không phải là một chuyện dễ dàng. Chỉ đơn thuần là một buổi hẹn bị hủy, có thể vì chàng bận, hoặc chàng quên, hoặc có ti tỉ lý do khác. Chỉ biết rằng tôi vẫn sẽ gặp lại chàng, vào những buổi hẹn sau nữa. Biết đâu khi ấy, sau khi hoàn thiện bước hai, tôi sẽ hấp dẫn và quyến rũ hơn trong mắt chàng, nhỉ?

3. Truy tìm trái tim

Một lần nữa, tôi muốn nhắc lại rằng bạn không phải đang lạc vào một trang tạp chí tư vấn sắc đẹp hay tư vấn tâm lý tình cảm của thiếu nữ, bạn vẫn đang dõi theo hành trình theo đuổi chàng trai định mệnh của tôi.

Chẳng là sau lần thất hẹn đó, chàng có gặp lại tôi và xin lỗi. Lý do cũng không có gì to tát. Chúng tôi vẫn giữ mức quan hệ bình thường, không quá vồn vã nồng nhiệt, không bên nào tỏ rõ thái độ và ý chí chiến đấu với bên nào. Tôi biết, tim tôi sôi sục lên vì nhớ chàng, thích chàng, mong muốn được chiếm trọn tim chàng. Nhưng tôi là con gái, tôi vẫn có những quy tắc đặc biệt. Nhất là với tôi, phải cầm cưa sao cho giống như mình là người bị hại. Vậy đấy, nên tôi không tỏ ra thái độ ngưỡng mộ hay đưa chàng lên mây xanh. Ngược lại, chàng vẫn tỏ ra galant và lịch thiệp với tôi, nhưng tôi nghĩ, với bất cứ cô gái nào chàng cũng sẽ đối xử như thế, bởi vốn dĩ chàng là một chàng trai tốt và hoàn hảo để yêu đương. Khi một anh chàng không đối xử với bạn khác biệt so với những cô gái khác nghĩa là bạn không phải là người đặc biệt với anh ấy. Kể cả như tôi bây giờ, sau khi cán đích hoàn hảo hai giai đoạn, tự bản thân đã thấy mình xinh đẹp và tự tin hơn nhiều lần, đứng trước chàng vẫn tỏ ra vô cùng thiếu tự tin. Vì tôi biết, chàng chưa có ấn tượng đặc biệt nào dành cho tôi cả.

Không sao, tôi không vì thế mà bỏ cuộc. Bạn cũng đừng vì thế mà bỏ cuộc. Đã vác gươm lên rồi thì hãy dũng cảm và can đảm đi thẳng vào rừng xanh. Chúng ta chiến đấu không phải vì kết quả cuối cùng là câu trả lời yes/no, mà là vì chúng ta đang bảo vệ trái tim non nớt của mình. Tình yêu không phải là sự chiếm hữu, tình yêu đôi khi là lòng quả quyết, bạn có tin không?

Tôi lại kéo lê những rệu rã của mình về xưởng vẻ, ngồi gọn một góc. Lần này tôi mang bảng màu và cọ vẽ ra, chỉ mất ba mươi phút để phác thảo sơ qua chân dung của chàng. Bức tranh của tôi có tông màu trầm, gờ môi trầm, đôi mắt buồn thăm thẳm sâu. Tôi nhớ đến những câu chuyện mà chàng kể trong những cuộc hẹn. Những câu chuyện man mác buồn, như dư vị của một chuyện tình không biết đã kết thúc hay chưa. Tôi thấy mình thập thò bên ngoài khung cửa hạnh phúc của chàng. Có lúc tôi định kéo cửa đi vào, tìm tận cùng ngõ ngách xem người chiếm giữ tim chàng là ai. Sao chàng có thể lơ đễnh với tôi như thế? Sao chàng lại hờ hững với tôi?

Những vệt màu dần loang lổ như những vệt nước mắt ngắn dài trên khuôn mặt tôi. Chàng không xa lánh tôi, không lạnh nhạt với tôi, nhưng tôi thấy khối đỏ bên ngực trái như vỡ ra, nhức nhối thứ cảm xúc kỳ lạ.

- Lại sao rồi nhóc?

Anh đứng bên cạnh tôi từ lúc nào, nhìn vào bảng vẽ của tôi, anh khẽ thở dài.

- Anh chàng đấy không dành cho em. Ánh mắt em vẽ không có hồn. Em không phải là thích anh ta, mà là tự thích hình tượng mình dựng lên cho anh ta!

Tôi đưa tay lau nước mắt, ngước lên nhìn anh.

- Em sai rồi sao?

4. Và khi truyện tình yêu...

Sau những ngày theo đuổi trái tim của chàng định mệnh đến mệt nhoài, tôi chợt nhận ra rằng chàng không thuộc về tôi cũng giống như tôi vốn không thuộc về chàng. Cái mà người ta gọi là định mệnh chỉ là một cách an ủi niềm tin cho nhau hòa hợp mà thôi.

bi-kip-cua-banh-beo-cua-trai-hu-2150-1394523183-531ebc2f96f42.png

Một lần trên đường xuống xưởng vẽ, tôi bắt gặp chàng và cô bạn thân của tôi. Có trong mơ tôi cũng không nghĩ cảnh tượng này sẽ xảy ra với mình. Chàng và cô bạn thân của tôi cùng bước ra từ một cửa hàng sách, hai người họ cũng lần đầu gặp gỡ, cũng mỉm cười, cũng chào nhau. Nhưng sau khi cô bạn tôi bước đi, chàng còn tần ngần đứng đó dõi theo bóng lưng của cô ấy. Cái cách mà chàng dõi theo cô bạn tôi giống như tôi đã từng dõi theo bóng lưng dài và mảnh của chàng vào ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Tôi biết, nhịp tim của chàng run lên vì một cô gái khác, không ngoại trừ cô bạn thân của tôi, miễn không phải là vì tôi. Tôi mỉm cười, tiếp tục cho xe đi về phía xưởng vẽ.

- Sao rồi nhóc?

Ông anh còn chưa nói hết câu, tôi chạy lại ôm chầm lấy anh ấy từ phía sau và òa lên khóc nức nở. Tôi nhõng nhẽo hệt như một đứa trẻ sợ đi lớp lần đầu. Tôi cứ vùi mình vào hõm vai của anh và khóc, để nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt mình. Không phải vì tôi tiếc quãng thời gian tôi đã bỏ ra, không phải vì tôi sợ hãi kế hoạch cưa cẩm của tôi bị thất bại. Mà là vì tôi biết mình đã nên dừng chân, và dừng chân đúng lúc.

Ông anh gỡ vòng tay tôi ra, quay người lại nhìn vào mắt tôi. Khi anh ấy nhướn mày, những giọt nước mắt đã kịp khô, tôi cố nặn ra một nụ cười ngượng.

- Em không sai... Nhưng người đó không hợp. Vậy thôi!

Ông anh vén những lọn tóc cài lên vành tai tôi đang ửng đỏ, cúi đầu nhìn bờ mi tôi còn trĩu nặng những giọt nước mắt trong veo.

- Thật ngốc! Có người ở ngay bên cạnh, chấp nhận em cả khi em không giảm cân, cả khi em không tút lại nhan sắc, cả khi em không lên kế hoạch cưa cẩm. Có người đã chờ em như thế mà không nhận ra?

Tôi cúi mặt xuống thấp hơn. Đây là tình huống mà tôi không nghĩ đến. Tôi chỉ nghĩ... tôi sẽ trút hết tủi hờn của mình lên cho anh, rồi lại được anh vỗ về, được anh che chở, giống như chúng tôi đã từng bên nhau như thế.

- Chấp nhận đi, vì em sẽ không cần phải cưa anh đâu, anh tình nguyện đổ rồi!

Anh nâng cằm tôi lên cao hơn một chút, đặt một nụ hôn phớt lên môi tôi, một tay vòng qua ôm lấy eo giống như cảnh hoàng tử tìm thấy công chúa và cùng nhau đắm đuối bên một nụ hôn ngọt ngào. Đúng là vô cùng ngọt ngào, nếu bạn trao nụ hôn của mình cho một người thuộc về mình đúng nghĩa, nhịp tim như nhảy vọt, tăng lên gấp đôi bình thường, đến cảm giác lén trút hơi thở cũng khó khăn, nhưng quả thật rất tuyệt vời. Tôi nhón người, chủ động đáp trả lại nụ hôn mê đắm ấy. Tôi không nghĩ rằng mình nhận ra tình yêu vào một ngày tình cờ như thế. Vào ngày mà kế hoạch cưa chàng định mệnh của tôi sụp đổ, ngày mà tôi tưởng như mình rơi vào hố sâu tuyệt vọng. Tình yêu của tôi, có lẽ, an nhiên hơn tôi, nhân lúc tôi kịp giơ tay nắm bắt, tình yêu lại cứ thế lớn dần và đắm say.

Có thể một cái kết không khiến bạn hài lòng. Khi mà tôi không truy tìm và có được anh chàng định mệnh của mình. Khi mà tôi hẫng hụt với chuyện tình say nắng, trong khi đó chàng định mệnh lại say nắng cô bạn thân của tôi. Nhưng với tôi thì khác, tôi nghĩ, đôi khi người ta cần phải gặp những người khác nhau, với những cung bậc khác nhau, mới có thể nhận ra tình yêu đích thực của mình. Tình yêu đích thực có thể bắt đầu từ một cơn say nắng, nhưng cũng có thể bắt đầu từ một sự gắn kết lâu dài. Không có khuôn mẫu cho tình yêu, vậy nên chúng ta có quyền được thử, trong phạm vi tuổi trẻ và sự rung động của tim mình.

Nguồn: Truyentinhyeu.info