Chuyện tình yêu: "Tý nữa anh sẽ liên lạc lại". Ôi, em ngốc. Tình dục chỉ là nơi "tạm trú" của những tâm hồn tuyệt vọng. Anh không thuộc loại đó. Em biết rõ mà. Anh yêu em vì sức sống của em. Nó mãnh liệt đến mức không điều gì cưỡng lại được, đến mức anh có thể tự tin làm tổn thương em.

"Tý nữa, anh sẽ liên lạc lại sau..." tin nhắn phập phồng nơi điện thoại, nàng cố nén một tiếng thở dài. Lần thứ 1001 tin nhắn ấy của Lê Nguyên lặp lại với nàng và cũng chừng ấy lần anh quên mất cái "một lát" ấy... Một lát" của Nguyên có thể là vài ngày, vài tháng, thậm chí cả năm. Điều đó luôn bất định.

Những con phố nhỏ, quanh co dẫn ra cửa biển, một nơi rất bình yên. Nắng tắt, những vòng quay đảo liên tục, mồ hôi tứa ra bết những sợi tóc trên trán. Mọi con đường dù gần hay xa đều có một điểm chung duy nhất: về nhà! "Mình đã cho nhau một thứ khó vượt qua nhất trên đời: thời gian!". Nàng ghi vội câu ấy lên một tờ lịch cũ và nhét đâu đó trong một cuốn sách bừa bãi trên bàn.

Nàng để lại cuốn "Rừng Na Uy" trên giá sách. 7 năm trước nàng đã đọc trong suốt một tháng, sau đó thế giới của Turo Watanabe không thể cho nàng thoát ra. Cũng không nhớ đã đọc đi đọc lại bao nhiêu lần nhưng không lần nào cảm thấy đọc mà mệt như thế này. "Lê Nguyên ơi, Lê Nguyên..." nàng gọi lên khe khẽ bất lực nhìn chiếc điện thoại nằm im lìm. Bất nhẫn, nàng bỏ vào ngăn tủ, xách xe đạp ra phố. Nàng thích thế, trút buồn vào những vòng quay, cho đến khi mệt rã rời rồi nỗi buồn cũng sẽ đi ngủ.

Lê Nguyên của nàng luôn rơi vào hai trường cảm xúc: vừa bi thương, tuyệt vọng vừa khát khao sống và không thôi hy vọng vào tương lai...Tất nhiên, trong thế giới của chúng ta, con người có lúc lại ở vào hai thái cực trong các thời điểm khác nhau, có khi là hạnh phúc bất tận hay có lúc đau khổ tận cùng. Nhưng với Lê Nguyên hai trạng thái ấy diễn ra gần như trong cùng một thời điểm. Ở một góc nhìn nào đó Lê Nguyên rất giống Watanabe.

"Cô đơn là bản chất con người. Anh đã sống chung với nó và cố thay đổi nó bằng mọi giá! Có những lúc anh không cần ai. Em yêu, anh xin lỗi, kể cả em... Anh chỉ cần mạch máu mình chảy cho đam mê của mình, với những kế hoạch liều mạng và nỗi cô đơn tuyệt đối. Khi ấy anh yêu nó, cô đơn!"

"Người cô đơn, anh yêu em khi nào? Khi em đoan trang hay khi em khỏa thân trước anh"

"Ôi, em ngốc. Tình dục chỉ là nơi "tạm trú" của những tâm hồn tuyệt vọng. Anh không thuộc loại đó. Em biết rõ mà. Anh yêu em vì sức sống của em. Nó mãnh liệt đến mức không điều gì cưỡng lại được, đến mức anh có thể tự tin làm tổn thương em mà không lo sợ bất kì điều xấu nào xẩy đến. Anh biết điều đó thật tệ... Con người anh khi ấy rất đáng trách... Nhưng em yêu, anh không thể lý giải được vì sao chúng ta không thể kết thúc... Cho dù anh không thể thật sự bên em..."

"Anh đã đem đến cho em một tình yêu đầy bất ổn nhưng em cũng không thể kết thúc..."

tinh-yeu-ty-a-lien-lac.jpg

Nàng lắc mạnh đầu như thể làm vậy là có thể tạm thời những đoạn thoại như vậy giữa Nguyên và nàng sẽ văng ra. Nàng không phải là người đàn bà có thừa nghị lực để chịu đựng những tổn thương từ Nguyên. Vì yêu nên nàng đã cố gắng bằng 200% sức lực. Trong cái khoảng "một lát" ấy Nguyên có một tỉ thứ phải bận tâm mà không có bóng dáng của nàng. Nàng tự cười, nụ cười rơi tõm xuống cốc nước nàng đang uống rồi văng ra tung tóe. Với Nguyên, nàng thua cả một quán trọ.

"Anh luôn nghĩ về điều đó. Thậm chí đã cố tình khiến em rất đau để chúng ta kết thúc... Anh không thể hiểu tại sao anh lại có thể nhẫn tâm làm được những điều đó. Khi xa em... những cơn hoảng hốt thường đến, nó mang hình hài một đứa trẻ không biết cười, đẹp, buồn và hoang mang vô tận. Một ngàn lần trong cơn mơ, mà anh cũng chỉ có những cơn mơ là riêng tư thôi, anh quỳ xuống dưới chân em mong em tha thứ..."

"Em không cho đó là tội lỗi. Nếu xa em là điều anh mong muốn thì em cũng không cách nào níu anh ở lại bên mình. Khi tình yêu kết thúc nghĩa là cảm xúc về nhau đã chết. Bất cứ cái chết nào cũng không có lỗi. Yêu anh, đó là cái quyền của em, nó rồ dại hay ngớ ngẩn thì cũng là tình yêu của em... Em trách anh được ư?"

"Sao em không cong cớn, điêu ngoa... Như thế anh sẽ dễ dàng quên em ngay như quên một chuyến gặp gỡ bất kì "

"Haizz, anh cứ tin đó là vở kịch mà em là một diễn viên quá xuất sắc. Như thế sẽ dễ khinh bỉ nhau thôi mà..."

Lê Nguyên có cảm giác nàng đang chạnh lòng, cũng không có ngôn ngữ nào cho sự ủi an, nhiều hơn cả nỗi buồn thì gọi là cái gì nhỉ?. Nguyên kéo nàng vào ngực, đôi môi nóng bỏng của nàng bắt đầu lướt trên ngực áo anh. Anh thấy môi mình ướt, mằn mặn, nước mắt của nàng. Không một tiếng động nào lọt vào giữa những nụ hôn của họ. Có những nỗi buồn chỉ có thể ngưng đọng thành nước mắt, thứ nước mắt kết tinh sắc như thủy tinh.

"Anh còn yêu em không?"

Im lặng.

"Có những người yêu nhau tha thiết nhưng không đến được với nhau... Em đã tiếc vô cùng cho họ..."

Im lặng.

"Khi yêu anh, em mới nhận ra rằng trước đó mình chưa từng sống..."

Im lặng

"Em không tô màu cho tình yêu của mình. Em yêu anh, em được sống và cũng nhận ra mình khổ lắm... Nhưng em không thể sòng phẳng như anh được... Nghĩa là khi cảm giác của anh bớt dao động anh sẽ quên em trong một lát bất tận của mình. Tình yêu ấy lướt đi qua những phác họa rời rạc, em đã cố nhưng không thể hình dung ra khuôn mặt tình yêu ấy..."

Một tiếng nấc vỡ ra...

"Và, em đã rất tiếc... Cho em!"

"Đừng dằn vặt anh..."

"Không, em đang dằn vặt em thôi. Sẽ không bao giờ em cho rằng tình yêu chúng mình là lỗi để mà dằn vặt cả. Ngay cả lúc anh thà làm em đau còn hơn phải phạm lỗi với chính bản thân anh thì em cũng chỉ cười... Ngay cả lúc em hoàn thành vai người đàn bà trong bí mật của anh thì em cũng xem đó là điều đương nhiên"

"Anh xin lỗi, xin lỗi vì đã để em vất vả quá lâu..."

Im lặng.

Có tiếng cửa khép. Đêm ấy họ ở trong nhau. Họ hòa làm một

***

"Con cười với mẹ đi..."

Đứa bé ngước lên nhìn mẹ rồi hơi cúi xuống, vết chàm mờ đỏ quanh khóe miệng. Đôi mắt thoáng ngơ ngác "Tại sao phải cười hả mẹ?". Nàng ôm lấy con, hôn lên vết chàm, nước mắt ứa ra nơi ấy. Con bé giống hệt con trai của Lê Nguyên ở ánh mắt, sóng mũi và cả đôi môi hơi trễ xuống.

"Mẹ ơi, con không thích ở với mẹ Mai, con chỉ muốn ở với mẹ thôi...". Nàng im lặng. Hai mẹ con đi vòng quanh gốc lộc vừng già đang đổ lá. Con bé hơi rụt rè, đi sát bên mẹ.

"Mẹ ơi, mẹ Mai nói bố con là một người rất giỏi..."

Nàng bối rối, nắm chặt tay con. Tránh câu trả lời khi hỏi con có muốn ăn kem không? Mắt con bé thoáng vui khi nhìn thấy cây kem ốc quế.

"Mẹ ơi, con muốn về với mẹ...". Con bé bắt đầu khóc, cây kem ốc quế tan chảy, vữa vỏ, tràn xuống ướt tay. Khóe mắt ngập nước... Nàng cúi xuống, gần như quỳ, thì thầm...

"Mình sẽ về nhà chứ... Nhà mình mà..."

Con bé nhoẻn miệng cười. Nàng ngẩn ngơ trôi đi trong nụ cười thiên thần. Nàng nhắn tin: "Anh, con bé đã cười..." trước khi gởi đi nàng chợt giật mình khi dội trong đầu những tin nhắn lặp đi lặp lại bất kể chuyện gì xẩy ra với nàng, bất kể thời gian bao lâu: "Tí nữa anh sẽ liên lạc lại...". Nàng bấm "hủy" rồi nhét sâu điện thoại vào túi xách, nhẩy chân sáo theo con trên vỉa hè. Hai mẹ con cười vang, tiếng cười xao động mặt Hồ Gươm một chiều mùa thu vội vã.