Chuyện tình yêu, Mất anh chỉ vì lời nói dối. Chính sự nghiêm túc trong cuộc sống của anh trở thành áp lực trong tôi mặc dù cả hai đều ở xa nhau. Trước khi anh đi đâu, làm gì ngoài công việc đều nói tôi biết, tôi lại không làm được điều đó. Nhiều lần khi đang đi chơi với bạn, anh gọi tôi lại nói đang ở chỗ làm. Cứ nghĩ ở xa nhau, không muốn để anh suy nghĩ nhiều nên tôi nói dối, không ngờ điều đó dẫn đến việc chúng tôi chia ly.

Ngày anh về nước thăm nhà, chúng tôi hẹn gặp nhau. Anh lớn hơn tôi bảy tuổi, trông rất bình dân chứ không như những người sống ở nước ngoài mà tôi từng biết. Chúng tôi có những ngày vui vẻ bên nhau, anh cùng tôi đi uống cà phê, đi ăn và gặp gỡ bạn bè anh. Hôm chúng tôi đi chơi xa thành phố với những người bạn của tôi, trên đường về nhà xe bị thủng xăm ở dọc đường mà chỗ đó rất xa nhà dân, anh gọi điện thoại cho bạn. Bạn anh đi xe máy hơn 30 km chỉ để đến chở tôi về. Sau này tôi biết anh có hai người bạn thân, họ không nề hà khi giúp đỡ nhau. Điều đó làm tôi cảm thấy rất thú vị về cuộc sống của anh. Càng ở gần, tôi càng cảm thấy nhiều điều thú vị về anh - người tưởng chừng như khô khan khi nhìn bề ngoài.

Anh quay về nơi anh sống, chúng tôi liên lạc với nhau nhiều hơn. Ngày qua ngày, tôi biết mình yêu anh, yêu sự chân chất, đơn giản trong lối sống và yêu cả con người anh. Ngày sinh nhật anh, tôi gọi điện chúc mừng và bày tỏ tình cảm của mình. Anh ngỡ ngàng trong vài giây, hỏi tôi đã suy nghĩ chưa, tôi trả lời rồi và chúng tôi bắt đầu quen nhau từ đó. Khi quen nhau, tôi mới nhận ra anh sống rất nghiêm túc, chỉ biết công việc, sau công việc thì về nhà. Anh bảo: "Mọi chuyện anh có thể bỏ qua, trừ sự lừa dối". Tôi cười và trả lời: "Em có gì mà dối anh". Chính sự nghiêm túc trong cuộc sống của anh trở thành áp lực trong tôi mặc dù cả hai đều ở xa nhau. Trước khi anh đi đâu, làm gì ngoài công việc đều nói tôi biết, tôi lại không làm được điều đó. Nhiều lần khi đang đi chơi với bạn, anh gọi tôi lại nói đang ở chỗ làm. Cứ nghĩ ở xa nhau, không muốn để anh suy nghĩ nhiều nên tôi nói dối, không ngờ điều đó dẫn đến việc chúng tôi chia ly.

Cũng như mọi lần, khi đang đi chơi với bạn thì có điện thoại của anh. Tôi trả lời đang ở chỗ làm. Anh cười và bảo tôi quay ra sau xem ai đang ở đó. Quay lại, người đứng đó là anh. Tôi chưa kịp mừng vì gặp anh thì anh quay lưng bỏ đi. Chới với, hụt hẫng, tôi chạy theo nhưng anh đã lên xe bạn và bỏ đi. Tôi cố gọi cho anh, gọi nhiều lần nhưng anh không bắt máy.

Nghĩ anh đang giận và cũng đoán chẳng có chuyện gì nên tôi bỏ điện thoại vào túi xách quay lại với bạn. Về tới nhà, mở điện thoại ra nhận được tin nhắn của anh "Chúc em hạnh phúc". Tôi gọi lại nhưng đầu dây bên kia báo một tràng ngôn ngữ mà tôi không hiểu được. Tôi biết anh đã tắt máy. Những ngày sau tôi cố tìm cách liên lạc với anh nhưng không được. Anh về rồi đi lúc nào tôi cũng không biết. Tôi nhớ anh quay quắt, tìm mọi cách liên lạc nhưng đều vô hiệu.

Một lần đi uống nước với bạn bè, tôi gặp lại bạn anh – người đã chở tôi về nhà. Tôi hỏi bạn anh về anh thì được biết vẫn liên lạc với anh bình thường. Tôi kể cho anh bạn đó nghe chuyện giữa chúng tôi, cuối cùng cũng hiểu vì sao chỉ vì lời nói dối nhỏ mà chúng tôi chia tay. Bạn anh nói, ngày trước anh từng yêu một người, họ rất hạnh phúc dù lúc đó anh đã qua nước ngoài. Trong lần về nước thăm nhà không báo trước, anh đến thăm người yêu và thấy cô ấy đang ôm hôn một người trong khi anh gọi cô ấy lại nói đang ở nhà và rất nhớ anh. Từ đó anh sống thầm lặng hơn và căm ghét lời nói dối dù là nhỏ. Hiểu ra chuyện, tôi gọi và nhắn tin cho anh rất nhiều nhưng dù có giải thích như thế nào đi nữa cũng chỉ nhận được sự im lặng từ anh.

Nhờ người quen, tôi làm kết hôn giả và qua nước anh đang sinh sống. Tôi lần đến địa chỉ anh từng cho nhưng khi đến nơi họ bảo anh đã chuyển đi lâu rồi. Cuối tuần, tôi đi khắp nẻo đường chỉ mong được gặp anh nhưng biết tìm anh ở đâu nơi phương trời này. Tôi vẫn trông ngóng tin anh hàng ngày, mỗi ngày trôi qua tôi lại nhớ đến anh nhiều hơn. Tôi không biết phải làm thế nào để anh liên lạc lại với mình. Rất mong mọi người giúp đỡ.