Hạnh phúc gia đình -Tôi cay đắng nhìn hai thân thể lõa lồ quấn lấy nhau. Hai người mà tôi yêu thương bấy lâu nay lại trở thành tội đồ trước mắt. Tôi đã đánh mất gia đình kể từ ngày ấy.

>>Chết lặng khi biết sự thật tại sao chồng hay "canh" nhà vệ sinh

>>Sự thật bại lộ sau chuyến đi công tác của cô vợ "ngoan hiền"

Tôi khóc nấc lên thành tiếng, đánh rơi túi xách. Phát – chồng tôi giật mình quay lại và Bình – em gái tôi cũng hoảng hốt, cuống cuồng vơ vội chiếc chăn trùm vào người. Tôi lảo đảo đi ra khỏi căn phòng, không tin cảnh tượng trước mắt là sự thật. Chồng tôi, em gái tôi, không thể nào có chuyện đó được. Một năm trước, Bình – em con nhà chú ruột của tôi thi đỗ vào một trường đại học ở Hà Nội. Chú tôi mất sớm, thím vì còn trẻ nên ông bà tôi động viên đi bước nữa, vì thế em ở với chúng tôi, bố mẹ tôi thương em như con ruột, tôi cũng luôn nghĩ em là đứa em duy nhất của mình. Bố mẹ thương em nên gửi gắm em cho tôi, dặn đi dặn lại bảo người bình thường thương một thì với Bình tôi phải thương mười. Nói thật, ban đầu tôi cũng e dè bởi tôi mới cưới chồng, vợ chồng son ở với nhau nên sợ em ngại ngùng. Nhưng rồi vì thương em, không muốn em thiếu thốn tình cảm nên tôi bàn với Phát – chồng tôi cho em ở cùng.

images1135064-2tvty-86061-std.jpgHai thân thể lõa lỗ quấn lấy nhau làm tôi thật sự đau lòng - gia đình hạnh phúc

Ban đầu Phát lắc đầu nguầy nguậy vì căn phòng trọ của vợ chồng tôi cũng chật chội, chẳng khá khẩm gì. Sau được tôi 'đả thông tư tưởng' nên cũng xuôi tai đồng ý. Bình thua tôi 3 tuổi. Từ nhỏ tôi phải làm lụng, vất vả nhiều, với lại đầu óc không được thông minh lắm nên học hết 12, tôi chủ động xin bố mẹ học nghề, rồi nhanh chóng kiếm được việc làm ở thành phố. Riêng Bình được học hành đàng hoàng. Khi em thi đỗ đại học, cha mẹ tôi mừng lắm vì nhà chỉ có một mình tôi là con nhưng học hành chẳng đến đầu đến đũa. Để em thấy thoải mái, tôi dành cho em hẳn một giường ở phía dưới, vợ chồng tôi ngủ trên gác xép. Thương em suốt ngày chỉ mặc mỗi áo trắng, quần vải nên hàng tháng tôi thường đưa em đi mua sắm cùng. Váy vóc của tôi mua, thỉnh thoảng mới mặc đến nên tôi nhường hết cho em. Đúng là 'người đẹp vì lụa', dáng vóc em vốn đã đẹp, nay được diện nên trông em chẳng khác gì gái phố.Những ngày đầu em chuyển đến, cuộc sống sinh hoạt của vợ chồng son bị đảo lộn.

>> Đọc thêm: Báo hạnh phúc gia đình tuần này

Vợ chồng đi làm cả ngày, đêm về mới có thời gian dành cho nhau. Nhưng em lại hay học khuya, thành ra vợ chồng mới cưới mà giống như đã kết hôn với nhau lâu lắm rồi. Hai vợ chồng tôi bụng bảo dạ phải 'nhịn yêu', đến ngày cuối tuần đẩy em đi chơi mới thoải mái. Chồng tôi ban đầu khó chịu ra mặt vì đôi khi phải cưỡng lại 'ham muốn' sau rồi cũng quen. Bình ngoan ngoãn, học hành chăm chỉ nên được anh thương lắm. Thỉnh thoảng đi làm về, anh có dặn tôi: 'Hôm nào dẫn dì Bình đi mua sắm hay ăn uống đi, ở nhà mình nó cũng tội nghiệp'. Nghe chồng nói vậy, tôi như mở cờ trong bụng vì chồng biết quan tâm đến gia đình nhà ngoại. Năm tháng sau đó, tôi có bầu. Tôi vui sướng báo cho chồng biết, anh hớn hở khoe khắp gia đình, bạn bè, đồng nghiệp. Những tháng ngày thai kỳ, lịch trình sinh hoạt của vợ chồng càng khó khăn. Anh thì cứ hừng hực 'lửa yêu', còn tôi nhất quyết không cho anh động chạm nhiều vì sợ động thai, giữ gìn cho đứa con đầu lòng. Lần một, lần hai... một tháng, hai tháng... anh quen dần. Có bầu nhưng công việc vẫn ngập đầu nên ngày nào tôi cũng đi sớm về khuya, nhà chỉ có hai anh em ở nhà... trông nhau.

Tôi thật không tin em tôi lại có thể làm ra những chuyện 'bại hoại gia phong' đến thế này. Tôi cũng không tin chồng tôi lại dám ngoại tình, mà lại là trò bậy bạ với chính đứa em trong nhà. Tôi đã tự tay tát vào mặt mình cho tỉnh lại, hy vọng đó chỉ là mơ nhưng cảnh tượng lúc nãy là hoàn toàn có thật. Bao năm tôi yêu thương em, suốt ngày chung chăn gối, chung buồn chung vui, có lẽ nào tôi lại chịu luôn cảnh... chung chồng? Thấy có lỗi với chị, Bình xin về quê với bố mẹ tôi, không học nữa để kiếm công việc đi làm. Hiện đầu óc tôi đang rất rồi bời, không biết phải xử trí thế nào.Tôi có nên truy xét căn nguyên mọi vấn đề không? Tôi chỉ sợ, nếu biết được sự thật không như mình mong muốn, tôi sẽ bị sốc, ảnh hưởng đến con, cũng nghĩ thà biết ít sẽ đỡ đau nhiều. Tôi không muốn hai chị em phải mang tiếng chung chồng suốt đời!

Nguồn: Viestgiaitri.com