Chồng đi tha hương kiếm tiền, vợ ở nhà ngoại tình. Tôi đã rước đĩ về làm vợ. Nếu chỉ vì một vụ ngoại tình mà tôi gọi cô ấy như thế thì hơi quá nhưng đằng này, tôi nai lưng kiếm tiền nuôi gia đình, thì cô ấy lại ở nhà được dịp tòm tem hết với người này đến người kia, thậm chí là anh họ tôi thì tôi chẳng ngần ngại gọi cô ấy là loại đàn bà lăng loàn kia.

Chuyện vợ chồng Hạnh phúc

Tôi và cô ấy vốn chẳng được học hành nhiều, tiền bạc gia đình hai bên cũng chẳng có, hai vợ chồng trẻ ngày ngày kiếm sống trên mảnh đất Hà Tây mãi cũng đói. Tôi bỏ vợ ở quê lên Hà Nội kiếm sống, làm công nhân lau cửa kính mãi rồi tôi cũng gặp may có người giúp đỡ được vào làm công nhân một xưởng gỗ mỹ nghệ. Ông chủ là một người Trung Quốc khá tốt tính, bao nhiêu kinh nghiệm đều truyền đạt lại cho tôi. Một thời gian sau, ông phải về nước để chăm sóc người vợ già đang ốm nặng đã nhượng lại cho tôi xưởng đó và còn cho tôi một khoản nhỏ duy trì thời gian đầu.

Xưởng nhỏ, toàn cánh đàn ông với nhau nên tôi chưa tiện mang vợ con lên ở cùng nhưng vẫn thường xuyên về thăm. Cũng chẳng nghĩ ngợi gì đến chuyện vợ có thiếu thốn tình cảm hay không bởi nghĩ cái nghèo còn đeo bám thì làm gì có chuyện rửng mỡ cặp kè làm gì, còn họ hàng chòm xóm cạnh bên nữa.

Vợ tôi còn trẻ lại là gái một con đương tuổi xuân cũng thường xuyên than chuyện chăn gối lạnh nhạt với chồng nhưng tôi bỏ ngoài tai vì lý do còn bận kiếm tiền nuôi con, sau này sẽ đón cô ấy lên sau.

Tôi đã mở cho cô ấy một cửa hàng tạp hóa nhỏ để cô ấy không còn phải làm ruộng, và buồn chán khi nông nhàn nữa. Nhưng cũng từ đây, hiểm họa lại ập đến.

Đám đàn ông trong làng cứ thường xuyên lui tới, giả như mua thuốc lá, mua rượu, sim thẻ để ve vãn cô ấy. Có hôm tôi về bất ngờ còn gặp một gã trai miệng còn hôi sữa sàm sỡ cô ấy, tôi đã lao đến đấm cho hắn một trận nhừ tử. Hắn cũng không vừa đánh trả lại, còn nói rằng "vợ mày ngủ với bao nhiêu thằng rồi, tao sờ một tý chả thấm vào đâu đâu". Cơn điên lên tôi đã đánh hắn tới tấp đến mức phải nhập viện, vụ đó tôi đã phải đền cho người ta cả chục triệu.

Sau vụ đó, tôi trông chừng vợ hơn, thu xếp để cô ấy lên sớm hơn với tôi, cũng đồng nghĩa tôi phải nhận thêm nhiều hợp đồng, thuê thêm thợ và làm việc nhiều hơn cùng anh em. Công việc vắt kiệt sức của tôi khiến mỗi lần về quê gần vợ tôi không thể "lên" được, vợ lại thở dài, quay lưng lại. Dạo này tôi lại thường xuyên nghe họ hàng xì xào chuyện vợ tôi qua lại với nhiều đàn ông trong làng.

Sợ vợ sẽ vì thế mà chán nên đâm ra thói lăng nhăng, tôi nhờ một cô em họ lên ở cùng để canh chừng vợ, phụ giúp cô ấy bán hàng. Nhưng cô ấy nằng nặc không chịu, bảo ở với người lạ không chịu được.

Tôi đâm nghi ngờ và cảnh giác hơn bởi "không có lửa làm sao có khói", tôi bảo mẹ tôi trông chừng con dâu. Ít lâu sau, tôi nhận được tin động trời, vợ tôi quan hệ với anh họ con bác tôi bị bắt quả tang.

Chỉ vừa bước vào nhà tôi đã bị mẹ tôi lôi vào nhà mà khóc rằng "mày đi làm chỉ tổ hành xác mày thôi, ở nhà người ta ăn no mặc kĩ lại rửng mỡ đi làm đĩ kia kìa". Tôi xót xa nhìn cô ấy tóc tai bù xù, mắt sưng vù, đang sắp xếp đồ đạc để ra khỏi nhà chồng. Mẹ tôi vẫn không thôi khóc lóc, than kể.

Cô ta đi khỏi nhà chồng mà không về nhà mẹ đẻ, nghe đâu lên ở nhà người quen đâu trên Sơn La, còn tôi vẫn chưa hết sốc sau vụ việc vợ ngủ với anh họ của mình nên cũng chẳng màng gì đến chuyện làm ăn nữa. Thằng con trai nhỏ cứ liên tục đòi mẹ không chịu ở với bà nội, tôi lại phải đón về ở xưởng.

Ngẫm lại mọi chuyện tôi lại thấy ê chề, mình nai lưng kiếm tiền để vợ ở nhà ngủ hết người này đến người khác, anh họ mình còn không tha. Nhưng biết trách ai bây giờ, phụ nữ trẻ khó mà xa chồng triền miên như vậy được. Tôi phần còn yêu cô ấy, lại thêm đứa con còn nhỏ cần có mẹ nên phần muốn gọi cô ấy về, phần lại không bởi nhìn thấy cô ấy tôi sẽ lại hình dung cảnh cô ấy cắm sừng tôi nhiều lần. Tôi sợ mình sẽ khó mà vượt qua lòng tự ái của đàn ông mà tha thứ cho cô ấy.

Tôi phải làm sao đây, có nên gọi cô ấy về làm lại từ đầu hay không?