Chồng "yếu sinh lý" nhưng vẫn cố tình theo gái. Những tưởng ở cái lứa tuổi U50, cháu nội cháu ngoại đầy đủ cũng có nghĩa là cuộc sống đã yên ổn, coi như là "cập bến" an toàn theo như lời người ta nói nhưng đúng là mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, người phụ nữ lên chức bà như tôi còn phải chịu biết bao tủi nhục mà chẳng dám chia sẻ cùng ai.

Vợ chồng tôi lấy nhau đến nay đã được 30 năm, 2 đứa con một trai một gái của tôi đều đã có gia đình riêng và công việc ổn định.

Vợ chồng tôi là một cán bộ công chức của nhà nước. Tôi thì vẫn còn đang công tác, còn chồng tôi thì đã nghỉ hưu được vài năm nay. Trước kia ông nhà tôi cũng có chút chức vụ trong công ty nên được mọi người rất nể nang và quý mến. Ngay cả các con trai, gái, dâu, rể ai cũng một lòng nể phục bố, một điều hỏi bố, 2 điều xin ý kiến bố. Bố quyết thì làm theo bố không quyết thì không dám làm. Chồng tôi như một "cây tùng", "cây bách" và là tấm gương sáng cho các con noi theo. Tôi cũng tự hào vì điều đó lắm. Bởi ít ra thì tôi cũng đã có một chỗ dựa vững chắc cả về vật chất lẫn tinh thần.

Nhưng từ hồi chồng tôi về hưu, ông ấy biến thành một con người quái gở. Tôi đã từng thắc mắc hay là ông ấy mắc bệnh gì? Thậm chí còn âm thầm đi xem bói toán xem đất của nhà có bị long mạch không nhưng không có kết quả.

Tôi thấy vô cùng mệt mỏi với ông chồng tính khí khác thường của mình

Từ xưa tới anh, ông ấy luôn là một người chồng, người cha mẫu mực. Nhưng giờ thì ông ấy chỉ là người cha vĩ đại trong mắt các con của tôi thôi. Còn với tôi, hình tượng đó đã hoàn toàn sụp đổ.

Câu chuyện bắt đầu từ việc chồng tôi bị yếu sinh lý. Ở cái độ tuổi này, khả năng chăn gối không còn mạnh mẽ cũng là một điều dễ hiểu. Nhất là với tôi, lại là người không ham hố chuyện ấy. Với tôi, việc chồng bị như thế là không thành vấn đề, tôi chỉ cần ông ấy luôn vui vẻ và khỏe mạnh là vui lắm rồi. Nhưng chồng tôi thì không nghĩ vậy.Biết được điểm yếu của mình nên ông ấy rất hay mặc cảm. Ông thường liên tục đòi hỏi vợ, có những hôm mệt mỏi tôi từ chối thì ông cằn nhằn nói tôi, ông nói: "Hay là tôi ngủ với thằng khác". Thậm chí ông còn dùng những lời lẽ chợ búa, cay độc với tôi. Điều mà trước đây không bao giờ xảy ra.

Đọc trên sách báo tôi cũng lờ mờ hiểu được tâm lý của những người bước sang tuổi xế chiều như ông ấy, tôi cũng cố chiều cho ông ấy vui nhưng vẫn vô tác dụng. Mỗi lần hai vợ chồng gần gũi, tôi biết ông ấy rất chật vật mới có thể nhập cuộc dù vô cùng ham muốn nhưng chưa đầy 2 phút là ông ấy đã "ngã ngựa" nên cuộc vui tàn nhanh. Thậm chí có những hôm cố mãi cố mãi mệt nhoài mà ông ấy vẫn "không ăn gì được". Vì thế, ông ấy lại càng càng mặc cảm, bực bội. Khổ nỗi, tôi thì không có ý định chê bai gì ông ấy bởi tôi hiểu và rất thương chồng nhưng ông ấy cứ kiếm cớ trút giận lên tôi mặc dù lỗi không phải do tôi.

Nếu chuyện chỉ có thế thôi thì tôi còn ngậm bồ hòn làm ngọt được. Giờ ông ấy lại bỗng nảy sinh thêm cái tật ghen tuông vô cớ. Lúc nào ông ấy cũng hoang tưởng rằng tôi bồ bịch, trai gái. Tôi đã nói với ông ấy hàng trăm hàng nghìn lần rồi, ở cái lứa tuổi này, ai đời lại làm cái trò mèo đó cho con cháu nó cười cho. Nhưng ông không ấy nhất định không nghe.

Sáng nào tôi đi làm cũng bị ông ấy bắt bẻ, kiếm cớ gây sự. Tôi làm cho một ngân hàng Nhà nước, quần áo giày dép từ xưa tới nay vốn đã chỉn chu rồi, bởi một phần do đặc thù công việc, một phần bởi thói quen ăn mặc từ xa xưa, chưa có ai lên tiếng chê bai hay góp ý về cách ăn mặc của tôi cả. Tôi tự tin vì mình ăn mặc rất đứng đắn. Tuy nhiên, gần đây ông ấy lại ngứa mắt với trang phục đi làm của tôi. Ông ấy cấm tôi được mặc đầm đi làm (đầm quá gối), hay cấm mặc những chiếc áo cổ hơi rộng, tay hơi ngắn một chút. Cũng không muốn đôi co, tôi đành phải vứt bỏ chúng, thay chúng bằng những chiếc áo dài và quần dài kín mít. Tuy nhiên ông ấy vẫn chưa vừa lòng. Ông ấy giám sát tôi liên tục như một phạm nhân.

Ngày nào đi làm về ông ấy cũng ngồi chờ sẵn ở phòng khách và nhìn đồng hồ. Có những hôm họp hành ở công ty hoặc phải làm thêm giờ, về muộn một chút là ông ấy tra khảo vặn vẹo hỏi đi đâu, làm gì... khiến tôi vô cùng mệt mỏi. Ở nhà cả ngày nhưng ông ấy cũng chẳng cơm nước đỡ đần tôi chút nào. Ngày nào đi làm về tôi cũng phải cơm nước phục vụ từ A đến Z. mà vẫn chưa được yên thân. Chưa kể cơm nấu xong ông ấy còn ỏng eo chê hết món này đến món khác. Nhiều lúc chán nản nhưng tôi vẫn cắn răng chịu đựng cho êm cửa êm nhà với ý nghĩ già rồi nên chắc tính khí có phần thay đổi.

Tuy nhiên có một chuyện tày trời mà tôi không thể nào chấp nhận nổi cũng như không biết phải làm sao, đó là việc ông ta đang ngoai tình với một ả chỉ hơn tuổi con gái tôi một chút. Thực ra ở cái lứa tuổi này, tôi thấy việc ghen tuông và bù lu bù loa lên nó không ra thể thống gì nên tôi cứ cố nín nhịn và tìm cách tự giải quyết. Tôi không dám chia sẻ với ai, ngay cả với các con bởi sợ làm to chuyện thì mất hết sĩ diện của ông ấy.

Tôi đã thẳng thắn nói chuyện và khuyên nhủ ông ấy nhưng ông ấy không nghe, cứ cố tình như trêu ngươi tôi vậy. Ông ấy còn nói rằng: Cặp với gái trẻ để vợ chừa cái thói coi thường chồng đi, lúc nào ông ấy cũng cho rằng tôi coi thường ông ấy, chê ông ấy già nhưng khổ nỗi tôi chưa bao giờ có ý định đó. Tôi chiều ông ấy như chiều vong ấy còn chẳng xong. Tôi biết tính ông ấy sĩ diện cao, cặp kè kia chỉ vì sĩ diện thôi chứ già rồi có làm ăn gì được nữa đâu. Giờ cứ có khoản lương hưu nào hay tí tiền con cái dấm dúi cho là ông ấy nộp hết cho con bé kia. Tôi chẳng biết phải làm thế nào cả, chả lẽ già rồi tôi lại đi đánh ghen thì chẳng ra làm sao? Chả lẽ lại kéo nhau ra tòa ly hôn? Nhưng tôi biết phải làm gì để chữa chứng bệnh này cho chồng bây giờ nữa?

Theo: megafun.vn