Chuyện tình yêu - Chỉ còn lại mình em với quá khứ về anh, nỗi nhớ về anh. Sau bao nhiêu yêu thương anh đã đi xa mãi chỉ còn mình em với trái tim đong đầy nỗi nhớ anh.

Đôi lúc buột miệng hỏi chính mình rằng "Anh có còn thương em không?" rồi cười nhạt với suy nghĩ ngốc nghếch đó. Nếu có thương thì làm sao, tìm lại được không? Biết rằng trái đất này tròn lắm, đi hết một vòng lại gặp nhau ở một cung đường quen cũ nhưng lúc đó khoảng cách thì gần nhưng trái tim thì quá xa. Đành xem nhau như những khoảng trống, lặng lẽ bước qua, ôm chặt tim và nhớ, chỉ nhớ thôi. Vì cả hai đều chọn cách bước đi bên nhau bằng nỗi nhớ.

Dù còn yêu, còn thương, còn vương, còn muốn tìm lại bàn tay đã lỡ buông cũng trở nên chật vật, khó khăn. Đành gồng mình gom hết kí ức chôn chặt trong tim, thổn thức gọi tên nhau bằng vô vàn mùa nhớ đã qua.

Những con phố ấy, phố chờ, phố đợi, phố kỉ niệm em thầm gọi tên ai đó trong vô thức. Chẳng phải em còn yêu, còn chờ, còn đợi anh như ngày nào mình bên nhau, chỉ vì nỗi nhớ vẫn chưa kịp trốn chạy khỏi trái tim. Xa nhau, anh có buộc em phải thôi nhớ, thôi mong đâu, nên em cứ vin vào đó để nhớ chứ không yêu. Lý lẽ của trái tim luôn ngang trái, nghịch lý như vậy.

Xa nhau rồi, mình thành người lạ ngược chiều lối đi và thành điều cũ trong nhau? Nỗi nhớ cũng chẳng còn mới nữa, nát nhàu ẩn hiện, vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ găm vào trái tim chật chội nhưng em vẫn cứ mải miết ôm lấy nó.

Xa nhau rồi, em đi tìm em, tìm anh, tìm kí ức được vẽ bằng màu nỗi nhớ, nhưng chỉ có hai màu đen trắng mà thôi, vì nó cũ quá rồi.

Con phố quen khi đông về nắng vẫn vàng ươm, có ai đó vẫn lang thang đi nhặt nhạnh những vụng dại thuở xưa, nhặt lại lời yêu ai đánh rơi thêm vào nỗi nhớ. Nhớ bao lần lỡ hẹn, nhớ cơn mưa vội vã của ngày qua cứ rơi hoài không ngớt. Nhớ mùa thu cũ từng chùm hoa sữa xoay tròn trong chiều ngược gió, rơi nghiêng xuống phố, rơi vào lòng người những vấn vương chẳng dứt.

Em cứ nhớ nhưng người cứ xa, xa mãi. Đến khi nào mùa nhớ trong em kín chỗ, chẳng thể nhớ thêm thì em sẽ buông tha cho nó. Lúc đó tim em sẽ bình yên, an nhiên phải không anh?

Mình cứ hẹn, hẹn nhau đi qua bao mùa yêu nhưng rồi ai lỡ hẹn. Nếu người đến muộn thì em vẫn chờ nhưng người hẹn rồi không đến thì yêu thương biết gửi về nơi đâu. Còn lại mình em ôm lấy tất cả quá khứ để nhớ, chỉ để nhớ, rồi để quên.

Xa nhau rồi, ngược đường thương, ngược đường yêu, em tìm về với nỗi nhớ chòng chành, vụn vỡ.

Xa nhau rồi, tim em chỉ còn những mùa nhớ...

Có thể bạn sẽ thích: Câu nói hay về tình yêu

Theo gocyeuthuong.info