Câu chuyện về những người tù và chiếc bánh chưng xanh. Ngày Tết xum họp bên gia đình quanh mâm câm và chiếc bánh chưng xanh là chuyện bình thường, nhưng đó lại là niềm ao ước lớn lao của những người sau song cửa sắt.

Gã phạm nhân có tài nấu bánh chưng

Mưa xuân lây rây như sợi tơ trời trắng muốt, rắc đều trên những nụ đào rừng chúm chím, báo hiệu nàng xuân đã hiển hiện trên núi rừng Tây Bắc. Cũng như nhiều phạm nhân khác đang thụ án tại trại giam Nà Tấu ở tỉnh Điện Biên, Lường Văn Út (SN 1968) thấy lòng nao nao khi Tết đến, xuân về.

Tâm sự với chúng tôi, Út kể: "Đây là năm thứ ba tôi ăn Tết xa nhà. Những ngày giáp Tết này là mùa làm ăn của gia đình tôi. Nhà tôi chuyên gói bánh chưng, bán cho thực khách gần xa, lãi thu về cũng đủ cho cả nhà chi tiêu mấy ngày Tết. Nếu lúc này tôi ở nhà, chắc chắn đang ngồi gói bánh chưng cùng vợ con. Tôi gói bánh nhanh lắm. Cái nào cũng vuông chằn chặn. Biết tôi có cái "tài lẻ" này, mấy năm qua, ban giám thị đều giao trách nhiệm cho tôi phụ trách nồi bánh chưng của trại giam. Phạm nhân nào ăn bánh cũng khen tấm tắc bánh chưng của trại vừa dền, vừa ngon".

Câu chuyện về bánh chưng xanh

Với Út, lần đầu tiên ăn Tết trong trại giam Nà Tấu là một kỷ niệm không thể nào quên. Mâm cỗ ngày Tết ở trong trại cũng không thiếu thứ gì, cũng có bánh chưng, thịt, rượu, hoa quả, bánh kẹo, mứt Tết..., nhưng với Út, nỗi nhớ vợ con lại cồn cào hơn bao giờ hết. Út thổ lộ: "Ngày trước, chiều 30 Tết nào, bố mẹ, vợ chồng, con cái tôi cũng quây quần bên bữa cơm tất niên. Lần đầu tiên ăn Tết trong trại với các anh em phạm nhân và cán bộ trại giam, tôi nhớ gia đình kinh khủng. Đêm giao thừa, nằm trong nhà giam, tôi đã khóc hết nước mắt vì nhớ vợ, thương con..." - giọng Út như nghẹn lại.

Biết đã vô tình chạm đến nỗi buồn thẳm sâu trong lòng Út, tôi gợi lại chuyện gói bánh chưng trong trại giam. Út bảo, ngay từ cái tết đầu tiên, Út đã được ban lãnh đạo trại giam giao việc "đạo diễn" nồi bánh chưng. Ngày giáp Tết, Út cùng mấy anh em phạm nhân rửa lá dong, vo gạo, sàng đỗ, mổ lợn... Mọi người làm việc trong không khí vui vẻ, như để khỏa lấp nỗi nhớ nhà da diết, luôn thường trực trong tâm trí.

Đúng 7h sáng 30 Tết, nồi bánh chưng được bắc lên luộc. Bên ánh lửa bập bùng, xung quanh là cảnh núi rừng trùng điệp, âm u, tĩnh mịch, mấy anh em phạm nhân hàn huyên chuyện gia đình, nhân tình thế thái, về quá khứ lỗi lầm để phải chịu án phạt tù. Nghĩ về gia đình có 7 anh chị em đều làm việc trong cơ quan Nhà nước, chỉ "nảy nòi" mỗi mình nghiện hút, rồi mua bán trái phép chất ma túy, để rồi phải lĩnh án 7 năm tù, Lường Văn Út đã nhận ra cái sai của mình, đang cố gắng cải tạo tốt, làm lại cuộc đời.

Câu chuyện về nồi bánh chưng của Út như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm tôi trong cái giá lạnh đặc trưng vùng Tây Bắc những ngày giáp Tết Nhâm Thìn. Nhưng lời chia sẻ của đại tá Ngô Văn Trù - giám thị trại giam Nà Tấu, rằng: trại đang quản lý, giáo dục gần 1.000 phạm nhân, trong đó có khoảng 200 phạm nhân bị gia đình bỏ rơi, ngày Tết, Ban giám thị phải động viên, tặng quà cho những phạm nhân này, cho họ có cái Tết vui vẻ, mà chạnh lòng xót xa..

Theo: nguoiduatin.vn