Câu chuyện về món "quà tết" 20/11. Ngồi buồn lang thang trên các diễn đàn, vô tình tôi đọc được bức thư ghi lại tâm sự của một người thầy bị cho là "lập dị" vì cách xử trí của mình trong ngày lễ thiêng liêng đối với người Việt chúng ta - Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11:

Đã thành thông lệ, mỗi dịp lễ tết, các tập thể lớp của trường tôi đều có hình thức tặng hoa chúc mừng thầy cô giáo. Trong mỗi bó hoa đều có kẹp chiếc bưu thiếp xinh xinh, trong bưu thiếp là 1 phong bì. Số tiền không lớn, có thể chỉ là 100 hay 200 ngàn đồng.

Và thông lệ ấy đã trở thành thói quen cho cả học sinh và giáo viên, khóa này tiếp nối khóa khác. Việc nhận phong bì chúc mừng từ học sinh đã trở thành một việc hết sức bình thường.

Chỉ với riêng tôi, mãi vẫn không quen được sự bình thường ấy. Tôi không thể mỉm cười thanh thản nhận phong bì của học trò, khi biết đằng sau nụ cười của các em là những giọt mồ hôi của người mẹ làm osin xa nhà, của người cha làm phụ hồ mỗi sớm chiều.

Tôi cũng không thể thanh thản nhận phong bì của các em, khi mà biết rằng chỉ cần mình quay lưng bước đi, sẽ có tiếng xì xào, bàn tán của học trò: "Lớp mày đi bao nhiêu?"

Tôi không giàu, cũng không chê tiền, nhưng cái tôi thực sự cần là sự kính trọng yêu quý của học trò, là sự gắn kết thiêng liêng trong sáng với học sinh đó mới là món quà tết ý nghĩa trong ngày những ngày lễ thiêng liêng này.

Vì vậy, tôi đã chỉ nhận hoa, mà gửi lại phong bì cho các em. Việc ấy, tình cờ một số giáo viên trong trường biết được, và họ đã xem tôi như một kẻ khùng, hoặc tinh vi, thích thể hiện.

Có lẽ tôi đã khùng thật chăng, khi cứ khăng khăng muốn giữ những giá trị vô hình trong thời buổi tất cả các giá trị đang bị đo đếm bằng vật chất?

Có lẽ tôi tinh vi thật chăng khi cứ một mình ngược dòng với quan niệm của số đông?

Bỗng dưng, tôi thấy mình lạc lõng, cô đơn ngay trong tập thể mà mình vốn gắn bó và yêu quý!

Điều đọng lại sau mỗi ngày lễ, với tôi, không chỉ là niềm vui, mà còn là sự trăn trở, liệu mình có phải kẻ lập dị?

câu chuyện món quà tết 20/11

Đọc xong bài viết, tự nhiên thấy trong thâm tâm muốn viết một cái gì đó, bởi câu chuyện ở trên, tôi đã gặp, đã chứng kiến, hay ít nhất là có liên quan đến một vài lần rồi.

Mẹ tôi là giáo viên, nhưng chỉ là một cô giáo dạy GDCD của một ngôi trường cấp 2 ở ngoại thành Thành phố. Mà ai đã từng đi học cũng biết rồi đấy, phụ huynh hay học sinh đến 'thăm" thầy cô ngày 20/11 là chuyện rất đỗi bình thường, nhưng đó là những giáo viên bộ môn chính như kiểu: Toán, Văn, Lý, Hóa... thôi, chứ dạy môn phụ như mẹ tôi, thì ngày 20/11 cũng như bao ngày bình thường khác mà thôi. Những ngày còn nhỏ, tôi thường thắc mắc tại sao cũng cùng lá giáo viên, mà đến nhà cô giáo chủ nhiệm thấy bao nhiêu là hoa, trong khi nhà tôi thì lẳng lặng chẳng hề có ai đến tặng quà cả. Giờ lớn rồi, hiểu ra nhiều chuyện, lại thấy thương mẹ nhiều hơn, không biết mẹ có bao giờ tủi thân, khi thấy đồng nghiệp mình học sinh qua lại rần rần không?

Chọn nghề là nhà giáo, tức là đã chấp nhận rất nhiều những khó khăn. Ai cũng biết lương thầy cô chẳng đáng bao nhiêu, cả trăm người mới được vài người dạy giỏi có tiếng tăm để mà mở lớp học thêm kiếm thêm tiền trang trải cuộc sống thôi. Mà đã mang tiếng thầy cô, thì sống phải đứng đắn, nghiêm túc làm gương cho học trò, học trò không tiến bộ, học trò ăn chơi, bỏ bê học hành, thầy cô cũng phải chịu một phần trách nhiệm, thậm chí còn bị lôi ra trách cứ đầu tiên. Còn nhớ chuyện "canh gà Thọ Xương" ầm ĩ tháng trước, bao chí thì nhau chĩa ngòi bút vào cô giáo nọ vì một lỗi sai mà học sinh chưa sửa lại trong bài, để đến khi người ta uất ức quá, phải nhập viện, mới thôi. Có sung sướng gì đâu

câu chuyện món quà tết 20/11

Ở đâu cũng có người nọ người kia. Có thầy cô chẳng ham tiền bạc học sinh học trò, chỉ mong chúng nó học hành tiến bộ, kinh trọng yêu mến mình, Nhưng cũng có người chạy sô để dạy học thêm, trù ếm học sinh nào không đi, rồi mặc kệ chất lượng dạy, chỉ chăm chăm đòi thu tiền... Cái đó không thể tránh được

Đơn cử mới đây thôi, tôi vừa cùng cả lớp Đại học góp tiền để theo như các bạn tôi nói là "mua bột", vì theo chúng nó phân tích là "Có bột mới gột nên hồ, muốn có điểm cao thì phải chịu bỏ tiền mua bột thôi". Bởi chúng tôi nghe các anh chị khóa trên truyền lại rằng, không chịu "đi" thì trượt là cái chắc, còn chịu khó "thăm" thầy 10 phẩy ngon ơ. Thế là ùn ùn kéo nhau đi, tự bảo nhau bỏ chút tiền đỡ tốn thời gian học lại thi lại. Nói là chút nhưng cũng gần nửa tiền ăn mỗi tháng bố mẹ tôi gửi ra rồi, thế là còn đỡ đấy, chứ lớp tôi có bạn thậm chí miệng mũi méo xệch vì xong vụ này là hết sạch tiền luôn, không biết phải sống bằng gì những ngày còn lại của tháng đây?

Không biết người mà chúng tôi đến nhà "thăm" ấy, có thấy "không thể mỉm cười thanh thản" như tâm sự của người thầy ở trên không, nhưng thôi chuyện này mình phận học trò không dám bàn nhiều. Chỉ muốn nói rằng, ai cũng có nỗi niềm riêng, xét nhiều khía cạnh, lỗi cũng là ở phụ huynh và học sinh. Thử hỏi không có người biếu quà tết, thì làm gì có người nhận, mà người khác thấy người kia đi rồi, lại kéo nhau đi tiếp... thế là biếu mãi biếu, mà nhận riết rồi quen lại nhận.

Nếu có thể, tôi muốn gửi đến người thầy giáo ở trên rằng: Thưa thầy, em tin rằng thầy là một người thầy cực kỳ tâm lý và tình cảm, nên chắc chắn học trò của thầy, ai cũng sẽ kinh trọng và yêu mến thầy thôi. Đôi lúc chỉ vì mình làm những việc không giống như người khác, nên vô tình ta bị cô lập. Nhưng thời gian sẽ giúp mọi người hiểu được những tâm tư chân thành của thầy, hãy giữ mãi tâm huyết và những tình cảm trong sáng với học trò như thế. Thầy nhé!

Nguồn:blog.tamtay.vn