Câu chuyện tình yêu của tôi kể ra cũng thật bi đát, tôi và em yêu và đến bên nhau là thật lòng, nhưng vì tiền tài và danh vọng, em quyết tâm bỏ tôi theo một người đàn ông giàu có. Ngày em đi lấy chồng nhìn em hạnh phúc mà lòng tôi căm hận. Tôi quyết tâm trả thù em bằng cách cặp bồ với sếp để em phải hối hận.

>> Chuyện tình yêu: Em lên giường chỉ để thể hiện cá tính?

>> Phải làm sao khi 'vợ sắp cưới' đã qua tay nhiều người

1410431896-capbo-tam-eva.jpg

Tôi mến em từ lâu nhưng phải đến năm thứ ba đại học tôi mới dám ngỏ lời cùng em. Gia đình em khá giả còn gia đình tôi nghèo khó. Biết gia cảnh của tôi nên không bao giờ em đòi hỏi những món quà đắt tiền. Những buổi hẹn hò cũng chỉ là nắm tay đi dạo công viên hay ăn quán vỉa hè, tuy vậy đều rất vui vẻ. Tôi cứ ngỡ em là người sẽ gắn bó với mình cả đời, bản thân còn tự hứa cố gắng thật nhiều để cho em một tương lai tốt nhất.

Tốt nghiệp ra trường chúng tôi đều tìm được việc ngay. Đi làm thời gian chúng tôi dành cho nhau cũng ít hơn. Ít gặp nhau, tôi cảm giác em ngày càng thay đổi, em đã không còn mong ngóng mỗi lần gặp tôi nữa. Và khi tôi mời em ngồi quán vỉa hè như trước đây thì em nhất định không chịu mà vùng vằng bỏ đi.

Một ngày nọ, em nói lời chia tay, em bảo bố mẹ không đồng ý vì hai gia đình không môn đăng hộ đối. Bố mẹ em đã chấm cậu con trai bạn của bố làm con rể và em cũng đồng ý. Em nói vẫn yêu tôi nhưng không thể nào cãi lời bố mẹ được. Em xin lỗi, mong tôi tha thứ, hy vọng sau này hai đứa không gặp nhau nữa.

Tôi biết rằng em đã qua lại với người đó lâu rồi nhưng vẫn giấu tôi. Tôi rất giận, rất đau nhưng cũng chẳng có cách nào níu chân em lại bên mình được. Tôi nghèo, công việc lại chưa đâu vào đâu nên đành để em đi tìm hạnh phúc mới. Đám cưới em diễn ra sau đó không lâu với đoàn xe rước dâu toàn ô tô sang trọng. Đến dự đám cưới thấy em cười mãn nguyện, tôi trách mình ngày đó đã quá khờ khạo mà đặt niềm tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu của em.

Người yêu đi lấy chồng tôi đâm ra chán nản, công việc cũng bỏ bê. Một hôm đang trong giờ làm việc sếp gọi tôi vào nhắc nhở: "Dạo này chị thấy em làm việc không được tập trung cho lắm. Cứ thế này thì khó lòng mà trụ vững ở đây được nói gì đến chuyện kiếm được nhiều tiền sau này cưới vợ". Nghe sếp nhắc nhở mà tôi giật bắn cả mình: "Vâng, em xin lỗi, dạo này em đang có chuyện rắc rối. Em sẽ cố gắng hơn, có cơ hội mới xin chị cứ cho em thử sức ạ".

"Ở tuổi của em chuyện rắc rối chắc chỉ là chuyện tình cảm. Chia tay người yêu à? Bây giờ các cô gái trẻ thực dụng lắm, mình không có tiền là các cô ấy theo người khác ngay. Vì thế em phải cố gắng làm và kiếm tiền nhiều vào". Từng lời của sếp đều tỏ ra là con người từng trải và hiểu đời tôi chỉ biết dỏng tai lên mà nghe.

Từ hôm đó tôi được sếp quan tâm hẳn. Công việc chỗ nào làm chưa được chị gọi tôi vào phòng và tận tình chỉ bảo. Được sếp quan tâm như thế tôi thấy mình thật may nhưng có điều mỗi lần vào sếp tôi lại hơi e ngại. Chị thường mặc những chiếc váy ngắn và cổ khoét sâu, mỗi lần sếp cúi xuống sắp xếp đống tài liệu trên bàn là tôi không dám nhìn trực diện mà phải quay đi.

Một lần bản vẽ của tôi mắc nhiều lỗi, chị đã phải dành hàng giờ đứng cạnh để chỉ cho tôi thấy. Loay hoay thế nào mà khi tôi chạm tay vào chuột máy tính lại cầm đúng bàn tay chị đã để ở đó từ bao giờ. Tôi vội rút tay ra và rối rít xin lỗi nhưng chị chỉ cười và nhìn tôi bằng ánh mắt rất dịu dàng. Chị bảo: "Từ ngày ly dị chồng đã năm năm nay mới có một người đàn ông cầm tay chị" và chị hẹn tôi tối ấy đến nhà chơi.

Đã lâu rồi tôi cũng chẳng đi đâu chơi bời gì cả nên khi được sếp mời thì tôi nhận lời ngay. Căn nhà sang trọng nhưng chẳng có ai khác ngoài chị ở. Chị bảo chị lấy chồng được ba năm, chưa có con sau đó hai vợ chồng không hợp nhau nên ly dị. Sau khi ly hôn chồng chị để lại căn nhà của hai vợ chồng cho chị và đi tìm hạnh phúc mới. Còn chị ở đây từ đó đến giờ. Ngồi trò chuyện một hồi, chị mời tôi uống cốc nước. Chẳng hiểu sao sau cốc nước ấy tôi thấy đầu đau như búa bổ và sau đó thì chẳng còn biết gì nữa.

ngoai-tinh-voi-sep-1.jpg

Sáng hôm sau tỉnh dậy tôi chợt giật mình khi thấy mình đang nằm trên một chiếc giường lạ, quay sang bên cạnh thì thấy chị đang chăm chú nhìn tôi. Tôi vùng đứng dậy thì bị chị níu tay lại: "Em đừng sợ, ngủ ở nhà chị có ai biết đâu. Chị rất quý em, nếu em chịu làm người tình của chị thì em sẽ có một cuộc sống đầy đủ không thiếu một thứ gì". "Em có thể ở với chị đến khi nào em không thích nữa thì thôi. Khi ấy có đủ tiền rồi em vẫn có thể đi lấy vợ mà", chị nhìn tôi nài nỉ.

Lúc ấy chẳng hiểu sao hình ảnh em cười mãn nguyện trong lễ rước dâu sang trọng, rầm rộ lại hiện lên trong đầu tôi. Tôi muốn muốn có thật nhiều tiền làm cho em phải sáng mắt ra. Vậy là tôi gật đầu đồng ý chấp nhận làm "phi công trẻ" cho sếp nữ từ hôm ấy.

Tôi chẳng phải làm việc nhiều, đến công ty chỉ là cho có lệ còn công việc chính của tôi là tháp tùng người tình già trong các buổi ký kết hợp đồng, những cuộc ăn chơi và đặc biệt là đáp ứng nhu cầu tình dục cho người đàn bà ấy. Đổi lại tôi được diện những bộ cánh sành điệu, sở hữu một chiếc ô tô sang trọng và ví lúc nào cũng có vài chục triệu.

Đúng lúc này không hiểu sao tôi lại nhận được điện thoại của em. Em khóc nức nở, em bảo mình sống không hạnh phúc. Chồng em ném hết tài sản vào cờ bạc, giờ nợ nần nhiều chủ nợ tới tìm và đe dọa cả em. Em cũng biết tôi đang sống với sếp nhưng không phải vì tình yêu. Em muốn chúng tôi quay lại với nhau. Thế nhưng tính sĩ diện trong tôi vẫn còn, tôi không muốn quay lại.

Em đã bỏ tôi trong lúc tôi nghèo khó, giờ lấy phải người chồng tệ bạc, tài sản tiêu tán em lại muốn quay về bên tôi. Ngày hôm nay tôi có tiền nhưng tôi phải chấp nhận cung phụng cho người tình già cũng một phần nguyên do là vì em. Thế nhưng tôi cũng vẫn còn thương em lắm. Tôi sẽ vì chút tình nghĩa mà giúp em đôi chút nhưng quay lại với em thì không bao giờ.

Truyện tình yêu của tôi thật sự đã kết thúc, tôi không thể nào tha thứ cho em được, nhưng thật tâm trong lòng tôi, tôi vẫn còn yêu em nhiều lắm.

Nguồn: blogtamsu.vn