Cái kết thảm thương của cặp vợ chồng bội bạc. Nhìn thấy trong ngõ tối có chiếc xe trông quen quen, lại tắt hết đèn tối om làm Nghĩa hơi tò mò. Lại gần, cảnh tượng bên trong làm Nghĩa " chết đứng". Vợ anh cùng tay giám đốc đang mải miết "yêu" ngay trên ô tô, đến khi Nghĩa lấy lại tỉnh táo đập mạnh vào cửa xe thì cả hai người bên trong mới vội vàng kéo quần áo. Tận mắt chứng kiến vợ mình ngoại tình, Nghĩa thấy ghê tởm Hằng. Cô ngang nhiên ngoại tình trên xe ô tô, lại ngay trong ngõ nhà mình.

Hơn 3 năm trước, Nghĩa bỏ rơi bạn gái cũ để đến với Hằng. Nghĩa và người cũ yêu nhau 5 năm, họ cũng có quan hệ với nhau như vợ chồng từ lâu rồi. Hai người học cùng nên hàng ngày, Nghĩa qua phòng trọ của người cũ ăn cơm trưa rồi cả hai đi học, chiều về người cũ lại tất tả đi chợ nấu cơm, ăn uống xong hai người sẽ đi chơi hoặc nằm nhà xem phim. Đến đêm Nghĩa mới trở về phòng trọ của mình. Cứ thế, suốt 5 năm yêu nhau, người cũ chăm sóc cho Nghĩa chẳng khác gì người vợ chăm chồng.

Tính người cũ của Nghĩa rất đơn giản, hiền lành thế nên khi gặp cô gái có cá tính mạnh mẽ như Hằng, Nghĩa đã phải lòng ngay. Thế rồi Nghĩa phũ phàng chia tay người cũ với lý do không hợp nhau, không còn cảm giác với nhau để vội vàng đến với Hằng. Bất chấp khi đó Hằng cũng có người yêu và họ đã sống thửcùng nhau hơn 3 năm. Anh người yêu cũ của Hằng cứ lần lữa mãi chuyện cưới xin nên khi có Nghĩa tán tỉnh, Hằng cho anh ta "đi tàu lượn" luôn. Hai người nhanh chóng chuyển về ở với nhau sau hơn một tháng bỏ rơi người cũ. Lúc ấy họ tự cho rằng đối phương là một nửa đích thực của mình, là người tình tuyệt vời nhất họ tìm kiếm được. Chính vì thế lễ cưới cũng nhanh chóng diễn ra trước sự ngỡ ngàng của bao người.

Cuộc hôn nhân của Nghĩa và Hằng mới đầu khá hoàn hảo. Họ vừa yêu vừa tìm hiểu nhau, cảm thấy thực sự hòa hợp nhau từ tính cách, tâm hồn và cả chuyện chăn gối nữa. Nghĩa vẫn thường tự tin với bạn bè rằng Hằng là người vợ khéo léo, tâm lý, đẹp người lại đẹp nết, khác hẳn sự nhàm chán, nhàn nhạt của người yêu cũ. Còn Hằng cũng thầm tự hào vì mình đã " úp sọt" được người đàn ông tài giỏi, hết lòng yêu cô mặc dù biết rõ quá khứ của cô. Hai người đều có quá khứ sâu đậm với người cũ, thế nên họ đã thống nhất sẽ không bao giờ bới móc chuyện quá khứ ra làm ảnh hưởng đến cuộc sống vợ chồng.

ket-cuc-tham-hai-cua-hai-ke-boi-bac-1-4.jpg

Đôi khi Hằng nghĩ hay đó là do quả báo mà cô phải gánh chịu khi bội bạc người cũ (Ảnh minh họa).

Gần một năm sau khi cưới, Hằng mang thai. Nghĩa hạnh phúc biết chừng nào, chưa bao giờ anh thấy hài lòng với cuộc sống như hiện tại. Công việc ổn định, vợ đẹp lại sắp có con ngoan. Hàng ngày, anh đưa đón vợ đi làm, tối về lại đảm nhận việc nhà để vợ được nghỉ ngơi. Anh chăm chút vợ cẩn thận, nhiều lúc Hằng nghĩ mình đã đúng khi lựa chọn Nghĩa, cô sẽ chẳng bao giờ nghĩ đến từ hối hận. Cứ ngày nghỉ, Nghĩa lại dẫn Hằng đi chơi, đi mua sắm đồ cho em bé, cuối cùng là anh dẫn vợ đi ăn món cô thích.

Nhưng rồi đột nhiên Hằng mất con ở tháng thứ tư. Cô đau đớn tuyệt vọng một thì Nghĩa đau đớn mười. Suốt ngày anh giở đồ sắm cho con ra thẫn thờ ngắm nhìn. Cuộc sống màu hồng không còn với hai vợ chồng từ khi ấy. Nghĩa vẫn yêu thương vợ, chăm chút chu đáo cho vợ, thế nhưng không thấy anh cười thoải mái như trước. Còn Hằng từ ngày đó, tính tình cô trở nên gắt gỏng, hay khó chịu với chồng. Thỉnh thoảng bố mẹ chồng ở dưới quê gọi điện lên hỏi cô có gì chưa hay đi khám xét chưa càng làm cuộc sống vợ chồng trở nên ngột ngạt hơn. Tuy không nói ra, nhưng sự mất mát ấy làm cho cả Hằng và Nghĩa trở nên yếu đuối hơn rất nhiều. Đôi khi Hằng nghĩ hay đó là do quả báo mà cô phải gánh chịu khi bội bạc người cũ. Hằng nhớ lại cuộc sống trước đây với người cũ, và cô thấy hối hận.

Rồi gần 2 năm, Hằng vẫn chẳng có tin vui lại. Hai vợ chồng đưa nhau đi khám, vấn đề là ở Nghĩa. Bác sĩ nói Nghĩa bị tinh trùng loãng, vẫn có thể có con nhưng hai vợ chồng cần phải kiên trì, cần có chế độ ăn uống và lối sống sinh hoạt điều độ. Hằng đã tìm hiểu cách sinh hoạt, ăn uống tẩm bổ cho chồng mà mãi vẫn chưa có tin vui. Cô chán nản, trong đầu cô nhen nhóm nguyên nhân chồng mình bị như vậy có lẽ là do ngày xưa anh vui chơi quá độ với cô người yêu cũ, nên giờ hậu quả để cô phải gánh chịu. Cô thấy ấm ức với suy nghĩ đó. Điều này làm cô cũng chẳng tha thiết cuộc sống vợ chồng này nữa.

ket-cuc-tham-hai-cua-hai-ke-boi-bac-2-5.jpg

Trong đầu cô nhen nhóm nguyên nhân chồng mình bị như vậy có lẽ là do ngày xưa anh vui chơi quá độ với cô người yêu cũ (Ảnh minh họa).

Hằng có bồ. Cô ngày càng ăn diện, hay đi sớm về muộn hơn trước. Trong chuyện vợ chồng, cô lấy lí do chồng cần phải sinh hoạt điều độ mà luôn né tránh. Thỉnh thoảng buổi tối cô ăn mặc rất đẹp rồi đi ra ngoài, Nghĩa có hỏi thì cô nói đi việc công ty. Nghĩa nghi ngờ vợ nhưng anh vẫn cố thuyết phục do mình đa nghi, chứ vợ chồng anh yêu nhau vậy sao có thể phản bội nhau.

Tối đó, Hằng nói đi dự tiệc cùng sếp. Vì Hằng làm thư ký nên Nghĩa cũng không thấy có gì lạ. Tối muộn chưa thấy Hằng về, Nghĩa ra đầu ngõ đón. Nhìn thấy trong ngõ tối có chiếc xe trông quen quen, lại tắt hết đèn tối om làm Nghĩa hơi tò mò. Lại gần, cảnh tượng bên trong làm Nghĩa " chết đứng". Vợ anh cùng tay giám đốc đang mải miết "yêu" ngay trên ô tô, đến khi Nghĩa lấy lại tỉnh táo đập mạnh vào cửa xe thì cả hai người bên trong mới vội vàng kéo quần áo. Tận mắt chứng kiến vợ mình ngoại tình, Nghĩa thấy ghê tởm Hằng. Cô ngang nhiên ngoại tình trên xe ô tô, lại ngay trong ngõ nhà mình.

- " Tôi thật ghê tởm cô, cô là loại đàn bà trơ trẽn, lăng loàn, mất nết" - Nghĩa nói.

" Phải rồi, tôi mất nết. Ngày xưa anh biết tôi mất nết sao còn bỏ cô người yêu hiền lành kia để bám theo tôi? Tôi mất nết còn anh cũng là đồ khốn nạn, bội bạc. Anh có cho tôi được đứa con không? Hay ngày xưa anh 'phung phí' hết cho cô ta rồi, giờ lấy đâu mà con với cái nữa, giờ tôi phải gánh chịu hậu quả chơi bời của anh đây" - Hằng cũng độp lại.

Nghe vợ nói thế, Nghĩa không nén nổi cơn giận, anh cho Hằng một cái bạt tai. Đối với anh, người vợ này đã hết tình hết nghĩa rồi. Anh cũng chẳng còn gì mà luyến tiếc cô ta, điều anh hối hận nhất là bỏ người cũ để lấy cô ta. Đó là kết quả thảm hại mà những kẻ bội bạc như anh, như Hằng phải hứng chịu