Chuyện tình yêu - Bao toan tính của Linh để dành Hải từ tay Trang, cô bạn Linh vốn cho là ngây thơ đã thất bại. Cô không thể ngờ những tính toán của mình đã bị Trang "mua lại" từ tay kẻ khác.

- "Linh à, mình có chuyện này muốn nói với cậu..."

- "Cậu nói đi"

- "Mình và anh Hải đã yêu nhau rồi. Anh ấy ngỏ lời yêu với mình tuần trước và mình đã nhận lời"

Cuối cùng thì câu chuyện này cũng đã được kể ra từ Trang. Linh thấy mặt nóng lên dù cô biết sớm hay muộn gì thì cô cũng phải nghe những lời này. Chỉ có điều, khi sự thật đến, nó vẫn khó chấp nhận với cô.

- "Chúc mừng hai người! Hạnh phúc nhé! – Linh cố tỏ ra bình thản và mỉm cười nhưng nụ cười ấy đầy gượng gạo.

- "Cậu không vui sao?" – Trang lúc nào cũng ngây thơ như thế và chính sự ngây thơ đó làm Linh cảm thấy căm ghét.

- "Không, vui chứ, có gì mà không vui!"

Linh ra về, trong lòng ngổn ngang những nỗi tủi hờn. Linh có gì để thua kém Trang? Ngoại hình, tài năng, công việc, sự giàu có... Không, tất cả đều không. Nếu có thua thì chắc là do Linh không thể có cái vẻ ngoài ngây thơ, trong trắng được như Trang. Trang lúc nào cũng như một thánh nữ mong manh và điều đó làm đám con trai mê mệt. Linh căm ghét điều đó. Căm ghét sự hiền lành, nhu mì, ngây thơ và hồn nhiên của Trang. Nó làm Linh thấy ghê tởm, giống như một sự giả tạo vậy. Mà Linh cũng không rõ nó có phải là giả tạo không, chỉ là cô không thể như Trang nên cô thấy ghét.

Linh ghé vào một quán nhậu ven đường. Ở Hà Nội này, kiếm một quán ăn để có thể ngồi, uống rượu nhâm nhi đâu có khó. Tự nhiên Linh thèm cái vị cay xè của rượu, nốc cạn một ly, để cho miệng cay, cay đến cháy lòng. Có thể nó sẽ khiến Linh vơi đi phần nào cảm giác tức tối.

Linh gọi một chai rượu và chút đồ nhắm. Nhưng Linh không có để tâm tới mấy món đồ đó. Linh uống một mạch 3 chén rượu và thấy cổ mình khé lại. Cái cảm giác này không dễ chịu như Linh nghĩ. Cô tưởng uống rượu vào cô sẽ quên được Hải và Trang. Nhưng không, hình ảnh hai người họ cứ hiển hiện ra trước mắt như trêu ngươi một trái tim đang rỉ máu.

Chơi thân với Trang bao năm nay, Linh có cảm giác hai người giống như đại diện của hai thế giới quá khác nhau. Trang lúc nào cũng hiền dịu, ngoan ngoãn còn Linh thì gai góc, lì lợm hơn. Linh không biết như thế nào mới tốt nhưng dường như vẻ ngoài dịu dàng đó của Trang khiến cô được nhiều gã đàn ông si mê hơn. Nhưng Linh sẽ mặc xác những gã đàn ông đó, cô chỉ cần một người không si mê Trang thôi. Đó là Hải. Vậy mà thật tiếc, Hải cũng nằm trong số những gã đàn ông đó...

Linh cười khẩy và thấy khinh bỉ cái kiểu yêu của những gã đàn ông đó. Lẽ nào họ nhạt đến thế sao? Lẽ nào Hải cũng chỉ là kẻ thích một cô gái lúc nào cũng cười hiền khô nhưng chẳng có lấy chút xíu bí mật cho riêng mình để tạo ra sự hấp dẫn?

*****

Linh gọi điện cho Cường. Gã đàn ông nằm trong số nhiều kẻ si mê Trang. Chừng 15 phút, Cường có mặt ở quán nhậu.

- "Trang nhận lời yêu Hải rồi đó, ông biết chưa?"

- "Biết, nhìn điệu bộ này của Linh là tôi biết"

- "Vậy không định làm gì à? Ông yêu Trang lắm cơ mà?"

- "Theo Linh tôi phải làm gì?"

Linh không trả lời mà cạn một chén rượu với Cường:

- "Với loại con gái như Trang, nếu không thể níu giữ tình cảm thì chỉ có thể dùng tình dục. Cô nàng trong trắng, ngây thơ ấy sẽ không dám làm vợ ai nếu như không còn trinh nguyên đâu. Tuy có tiểu nhân, nhưng cách đấy có thể khiến ông chinh phục được người trong mộng đấy".

- "Linh đang lợi dụng tôi để giành Hải về tay mình đấy à?"

Linh cười:

- "Nếu ông không thích, tôi có thể gọi cho một gã khác. Có nhiều gã giống như ông đang chờ đợi cơ hội để được đưa em Trang lên giường lắm đó. Ông có gì để hối tiếc khi có được người tình lại còn được nhận một khoản tiền từ tôi?".

- "Ờ, được. Để thử xem".

*****

Kết thúc bữa tiệc sinh nhật, Trang say mèm. Tửu lượng của Trang vốn không khá, mà có khá thì cũng không thể chống lại được khi Linh liên tục đưa ra lí do để Trang phải uống. Trang quá hiền lành để phân biệt được đâu là sự sắp đặt.

Tất nhiên, sau màn say khướt đó, Linh đứng mỉm cười khi Cường là người đèo Trang về nhà. Trước khi Cường vút xe máy phóng đi, Linh cười và nói:

- "Vậy là ông thỏa tâm nguyện rồi chứ"

- "Không, phải nói là chúng ta thỏa tâm nguyện chứ" – Cường phóng xe đi đầy vẻ đắc thắng.

4 ngày sau, Linh gặp lại Cường ở quán cà phê:

- "Thế nào, chuyện sao rồi. Từ hôm đó tới nay không thấy Trang điện thoại. Có vẻ như cô nàng đang lo sợ. Giữ đúng lời hứa, tôi sẽ gửi trả ông số tiền còn lại khi cô nàng quyết định chia tay Hải".

- "Thực ra thì, tôi nghĩ... tôi không hẳn đã cần tiền"

- "Ý ông là sao?"

- "Những gì chúng ta trò chuyện đã được lưu hết ở đây, tôi nghĩ Hải chắc không dám tiếp đón một người như Linh và cũng càng không có ý định yêu đâu. Và mọi người không hiểu sẽ nghĩ gì về một kẻ bán đứng bạn bè như Linh nhỉ?"

- "Anh muốn nhiều tiền hơn đúng không đồ khốn? Muốn bao nhiêu nói đi?"

- "Tôi nói rồi, tôi không cần tiền"

- "Vậy muốn gì?"

- "Một đêm với Linh. Trang nhạt nhẽo lắm nhưng Linh thì cá tính mạnh hơn. Tôi thích thế hơn. Tôi nghĩ chúng ta sẽ có một đêm vui vẻ đấy".

- "Đồ tồi"

- "Tất nhiên, chúng ta tồi giống nhau mà. Chúng ta còn lạ gì nhau nữa. Nhưng người khác thì sẽ bị sốc khi tôi tung những bằng cớ này ra đấy. Nghĩ kĩ đi nào, cô nàng cá tính của tôi".

Linh ngồi thất thần. Cô không ngờ cô lại bị chính cái gã mà cô tin tưởng chơi một đòn như vậy. Cô không dám đối diện với mọi người nếu như họ biết được sự thật này. Dù nhục nhã, Linh cũng không còn đường lùi:

- "Được, đi thôi. Tôi muốn ngay bây giờ và anh phải hoàn trả tôi đoạn băng".

Cường cười khoái trá và ôm bờ vai Linh kéo đi. Nét mặt Linh đầy một vẻ tủi nhục.

Linh đi rồi, ngồi bàn bên cạnh, Trang uống cạn ly trà đắng ngắt: "Xin lỗi cậu. Tôi không thể tha thứ cho kẻ làm hại mình. Là tại vì cậu đã tàn nhẫn với tôi trước. Nhưng lẽ ra cậu nên biết, cái giá để đánh bại tôi cần nhiều tiền hơn thế. Ít ra, cũng nhiều như số tiền mà tôi trả cho anh ta. Cậu định giá cho tôi quá thấp. Vì thế mà cậu thua".

Có thể bạn sẽ thích: Câu nói hay về tình yêu

Nguồn: Eva