Bị bố chồng tát vì cãi nhau với chồng khi chồng chơi bài bạc. Chứng kiến cảnh tôi đập nồi cơm, bố chồng trợn mắt xông vào tát tôi hai cái như trời giáng. Ông bảo: "Nhà tao không có đứa con dâu ngỗ ngược như mày". Tôi nói lại: "Anh ấy sớm tối đi chơi cờ bạc, anh ấy không muốn các con ăn cơm thì con đập đi xem anh ấy nghĩ gì". Bố chồng tôi được thể, lao vào quát và tát tôi: "Nó đi đánh bài sao không bảo tao, ai cho phép mày như vậy. Nhà tao đang là nhà văn hóa xuất sắc, giờ bị mày phá mất danh dự rồi".

Tôi đã có hai con, con lớn 3 tuổi, con nhỏ gần được 5 tháng, cả hai đều là gái. Trước kia tôi là giáo viên dạy hợp đồng, lương không đủ tiêu nên tôi chuyển sang buôn bán. Lúc đầu tôi cũng ái ngại rồi cũng quen dần. Tôi kiếm ra tiền, không phụ thuộc vào chồng. Mọi thứ chi tiêu trong gia đình, đối nội đối ngoại đều mình tôi lo.

Từ ngày cưới nhau về chồng tôi công việc thất thường, hàng tháng không có tiền đưa cho vợ, mặc dù trước kia tôi nghe nói anh ấy kiếm tiền như nước, mọi người còn gọi là đại gia nữa. Khi cưới, anh ấy cũng có nhà riêng rồi, tôi về chỉ việc ở luôn, ai cũng bảo tôi sướng. Nhưng sống cùng nhau thì mới hiểu, cuộc sống hiện tại không dư giả, vì xoay quanh đồng tiền tôi kiếm được từ buôn bán.

Dù biết nhà không có tiền những anh cũng không chịu tìm nghề khác làm mà đồng tiền chỉ để tiêu pha ngày càng nhiều. Đôi khi tôi ức chế và thất vọng lắm, nhưng không dám nói vì sợ anh nghĩ tôi chê anh. Lại nói về phần bố mẹ chồng tôi. Ông bà cũng thất vọng nhiều vì tôi không được vào biên chế. Khi cưới nhau được một tháng bố mẹ đã cho chúng tôi ra ăn riêng. Bởi nhà tôi và nhà bố mẹ chồng ở sát nhau.

Khi ăn riêng bố tôi bảo: "Đã ăn riêng thì củ hành chai nước mắm cũng riêng". Con cái sinh ra thì phải có trách nhiệm không được đổ hết cho ông bà. Nói thật, con dâu mới về nghe bố chồng nói vậy tôi cũng sợ và rất buồn. Ngày tiếp theo chồng tôi thỉnh thoảng đi làm xa nên tôi đã góp gạo ăn cùng bố mẹ chồng cho bớt hiu quạnh.

Hàng tháng tôi đóng tiền cho bố mẹ, tháng đó còn mấy ngày nữa là tôi sinh con đầu lòng. Tôi mang tiền xuống đóng cho bố mẹ. Mẹ chồng tôi bảo, tôi sinh đẻ thì chế độ ăn khác, không như bình thường được, từ tháng này trở đi tôi ăn riêng. Nghe mẹ chồng nói đến đấy mà nước mắt tôi đã ứa ra. Đang lúc tôi cần bố mẹ giúp nhất thì ông bà lại nói vậy.

Rồi tôi cũng im lặng và sống lễ phép với bố mẹ, mọi chuyện trong gia đình nhà chồng tôi không tò mò, quan tâm, nhà chồng bảo gì tôi đều làm. Còn chồng tôi không đi làm, không có tiền nhưng lại chơi bài bạc. Tôi thấy chồng chơi bời quá cũng khuyên can, rồi giận dỗi... có đợt tối nào anh ấy cũng đi nhậu nhẹt rồi bài bạc không cần quan tâm tôi công việc, và con cái. Có lần tôi bảo mẹ chồng đi tìm anh về, lâu quá không thấy mẹ về, tôi tự đi tìm, sang đến nơi thấy mẹ chồng tôi ngồi nói chuyện bên ngoài cùng chồng tôi vẫn ngồi đánh bài. Tôi giận mẹ quá, nhưng không nói gì.

Ngựa cũ quen đường, anh lại đi bài bạc tiếp. Lần này anh đi tới tận sáng. Tôi ở nhà chờ chồng thấp thỏm không yên nên gọi mẹ chồng sang trông hộ cháu để đi tìm anh. Theo lời chỉ của mấy người bạn, tới nơi tôi thấy anh vẫn đang ngồi say sưa chơi. Lúc đó tôi giận sôi máu, rồi lao ngay vào sới bạc, vơ thẳng những đồng tiền ném lung tung. Anh giận quá quát tháo ầm ĩ, lôi thẳng tôi về nhà.

Về tới nhà, hai vợ chồng tôi bắt đầu cãi nhau to. Tôi tức tối ném nồi cơm điện và nói: "Đây là nồi cơm của cả nhà, của các con anh, anh không muốn cho các con ăn cơm phải không?". Còn chồng tôi, anh thu dọn quần áo, ném vali rồi đuổi tôi ra khỏi nhà.

Thấy nhà ầm ĩ, bố mẹ chồng tôi chạy sang. Chứng kiến cảnh tôi đập nồi cơm, bố chồng trợn mắt xông vào tát tôi hai cái như trời giáng. Ông bảo: "Nhà tao không có đứa con dâu ngỗ ngược như mày". Tôi nói lại: "Anh ấy sớm tối đi chơi cờ bạc, anh ấy không muốn các con ăn cơm thì con đập đi xem anh ấy nghĩ gì". Bố chồng tôi được thể, lao vào quát và tát tôi: "Nó đi đánh bài sao không bảo tao, ai cho phép mày như vậy. Nhà tao đang là nhà văn hóa xuất sắc, giờ bị mày phá mất danh dự rồi". Tôi không nói gì nữa chỉ nghĩ, ngày nào chồng tôi cũng đi đánh bài, bố mẹ đều biết hết, nhưng chưa bao giờ thấy ông bà nói gì với con trai. Kể cả việc anh đi về muộn, chơi bời, tôi đều kể hết với bố mẹ chồng, đâu phải ông bà không biết gì?

Thấy tôi như vậy, chồng tôi lao vào kéo vợ ra ngoài và đuổi đi không thương tiếc. Tôi điên người và bảo tự tôi đi được. Tôi đang thu xếp đồ đạc thì bố chồng tôi chạy lên, vác theo cái chổi rồi đánh con trai không thương tiếc. Ông nói: "Vì mày mà làm gia đình xáo trộn hết cả lên".

Sau chuyện đó tôi có xuống xin lỗi bố chồng, nhưng trong thâm tâm tôi không còn tôn trọng ông nữa. Tôi biết ông giận chúng tôi vì đã phá hỏng danh tiếng gia đình, nhưng tôi nghĩ bản thân ông còn không dạy được con thì còn xứng gì cái danh hiệu gia đình văn hóa đó. Tất cả tôi làm vì con ông, cháu ông, vậy mà ông đã thẳng tay tát tôi.

Giờ chỉ cần nghĩ tới cái tát đó và những lời của ông là tôi lại giận sôi người. Tôi thấy mình bất lực với chồng, đến bao giờ anh mới hiểu ra vấn đề? Tôi còn có hy vọng gì nơi anh không? Tôi hoàn toàn mất phương hướng.