Đã có không ít những câu chuyện tình yêu viết về những cuộc tình không trọn vẹn. Có những cuộc tình chỉ thoáng qua nhưng cũng có những cuộc tình ghi dấu ấn trong tận sâu trái tim bạn. Tôi cũng có một câu chuyện tình yêu như thế với mối tình 3 năm dài đằng đẵng.

Tôi và Dũng quen nhau từ ngày tôi còn là một cô bé vô tư ngốc nghếch. Thời gian trôi đi tôi và Dũng dần dần lớn lên và bận rộn với cuộc sống riêng của mình. Càng ngày tôi càng nhận ra Dũng đã thầm yêu rôi từ rất lâu, nhưng có lẽ với tôi anh chỉ là một người anh trai mà tôi yêu mến. Tôi cố gắng tìm đủ mọi cách để khước từ tình cảm của Dũng và cuối cùng tôi cũng đã tìm được tình yêu cho riêng mình tình yêu của anh và tôi kéo dài xuốt ba năm với biết bao buồn vui và kỉ niệm. Lúc đó tôi nghĩ rằng, hàng ngày chỉ cần được anh làm phiền, được nói chuyện với anh dù chỉ là quát mắng là cô cũng cảm thấy hạnh phúc lắm rồi. Nhưng giời đây, trong không gian im ắng tới lạnh lùng. Trước mắt tôi là hình ảnh của anh người con trai tôi tha thiết. Căn phòng nhỏ bé này tràn ngập hình bóng của anh. Tôi ôm anh vào lòng, nhưng lại không có được hơi ấm từ anh, bởi anh chỉ là 1 bức tranh do tôi vẽ. Bởi anh giờ đang yên vui bên một người con gái khác không phải là tôi. 3 năm yêu nhau, và 1 cái kết đầy bất ngờ, đau đớn tôi nhận lấy khi anh đang tâm bỏ rơi tôi đi theo tiếng gọi tình yêu mới.

Theo tình thì tình chạy, trốn tình thì tình theo. Ông trời luôn thế, luôn thích tạo ra những bi kịch cho cuộc đời. Nắng sớm hắt nhẹ qua khung cửa sổ lay gọi tôi tỉnh dậy. Chiếc gối vẫn còn ẩm, phả vị mằn mặn, khóe mắt vẫn còn vương lại vài giọt sầu. Ánh nắng làm tôi cảm thấy choáng váng, mọi vật chợt nên mờ ảo. Hai tháng trở lại đây tôi luôn bị ánh nắng làm cho choáng váng mỗi khi tỉnh dậy và thi thoảng mọi thứ chợt trở nên mờ ảo trong mắt cô. Có lẽ do thời gian qua tôi đã khóc quá nhiều cho 1 cuộc tình tan vỡ. Bỗng nhiên, điện thoại đổ chuông khiến tôi giật mình.

- Dậy chưa cô khờ, sẵn sàng cho 1 ngày khẩu chiến sôi động chứ, cà phê nhé!

- Đồ khùng, để tôi yên! – tôi cố tình hét lớn vào điện thoại mà chắc hẳn chủ nhân của đâu dây bên kia sẽ phải đi kiểm tra thính giác.

Anh là vậy, luôn chọc cười tôi mỗi sáng, nhưng cũng luôn không ngừng quan tâm tôi. Chợt nhớ ra hôm nay tôi có chuyện quan trọng với khách hàng ở phòng tranh, cô vội vã lao ra khỏi nhà. Nắng sớm mai thật đẹp, thật nhẹ nhàng. Và rồi mọi thứ đột ngột trở nên mờ ảo và tối dần trước mắt tôi. Tỉnh dậy, tôi thấy mình nằm trong một căn phòng trắng toát, mùi thuốc sát trùng khiến cô thấy khó thở. Vị bác sĩ già đáng kính bước vào phòng hỏi thăm tình hình sức khỏe của tôi. Tôi có thể cảm nhận được đằng sau cặp kính kia là một đôi mắt đầy ưu tư, như có điều khó nói.

- Dạ thưa bác sĩ, cháu có gì không ổn ạ! – Cô có 1 dự cảm không lành.

- Có phải gần đây cháu thấy mắt nhìn không được rõ và luôn thấy chóng váng mỗi khi ra nắng không? – Vị bác sĩ già ân cần hỏi han cô.

- Dạ vâng, có chuyện gì vậy thưa bác? – Cô bắt đầu hoang mang.

- Rất tiếc, tôi phải nói với cháu điều này. Cháu mắc phải một căn bệnh hiếm gặp về thị giác. Sẽ không có cách nào chữa khỏi nếu không có người tình nguyện hiến giác mạc.

Nghe tới đây, tôi thấy trời như bồng đổ sập xuống đầu , nặng nề, đau đớn. Tại sao bất hạnh cứ theo đuổi tôi mãi vậy, tôi vừa mất đi người mình yêu thương nhất giờ lại mất đi niềm đam mê lớn nhất đời. Tôi sẽ mù ư, tôi là 1 họa sĩ cơ mà không thể như thế được. Và rồi tôi ngất đi lúc nào cũng không hề hay biết. Tỉnh dậy, tôi thấy anh bên cạnh, và nắm lấy bàn tay nhỏ bé của tôi. Quá kích động tôi không ngừng hết lên

- Tôi không cần anh thương hại, tránh xa cuộc đời tôi ra!

- Anh xin lỗi, xa em rồi anh mới biết anh yêu em nhiều thế nào, hãy cho anh được bên em, bù đắp lại lỗi lầm em nhé!

Lại là anh, người tôi yêu tha thiết và đã từng nghĩ rằng nhất định sẽ cùng anh đi đến hết cuộc đời. Tất cả đều là sự thật không phải mơ anh vẫn đang ôm tôi vào lòng và tôi có thể cảm nhận được hơi ấm từ anh. Cùng lúc đó, vị bác sĩ già bước vào phòng và thông báo đã tìm được người hiến giác mạc cho tôi. Niềm vui được nhân lên gấp đôi, tôi vỡ òa trong niềm vui và hạnh phúc. Tôi vui mừng vì biết mình có thể bên anh mãi mãi rồi. Ca mổ thành công. Xuất viện, tôi vội đón taxi tới nhà anh, tôi muốn tạo cho anh sự bất ngờ. Nhưng cô không thể ngờ rằng, 1 bất ngờ khác đang chờ cô.

- Em yêu, anh nhớ em quá đi mất. Thời gian chăm sóc con bé kia làm anh phát mệt. May mà thù lao cũng không tệ.

Tiếng cười khúc khích của người con gái lạ khiến tôi giật mình. Không kiềm chế được cơn giận, tôi đẩy mạnh cánh cửa phòng. Tôi chết trân trước hình ảnh anh đang ôm hôn thắm thiết ả - kẻ đã cướp anh từ tay cô.

- Anh! – Tôi nhìn anh với ánh mắt nảy lửa.

- Cô về khi nào vậy? Anh Hà định vào đón cô nhưng tiền nong đã thanh toán nên tôi thấy việc đón cô không cần thiết nữa, anh ấy đã quá mệt mỏi với cô trong thời gian qua rồi. – Ả nói với cô bằng cái giọng thản nhiên, ánh mắt khinh khỉnh.

- Cô nói tiền nào? – Cô mơ hồ.

- Cô đi mà hỏi cái gã trai si tình đã theo cô suốt 3 năm qua ấy. Hắn đã thuê anh ấy chăm sóc cô vì cô chỉ cần anh ấy. Thù lao lại rất hậu hĩnh nữa. Còn về mắt cô, hắn thật ngu ngốc, hy sinh cả đôi mắt của mình vì một người không yêu mình. Trên đời này chỉ có 1 thằng ngu như hắn thôi.

Nói rồi ả cười ngả ngớn rồi quay sang ôm anh như tìm đồng minh. Từng lời ả nói cứa vào trái tim tôi đầy đau đớn. Trời đất quanh tôi như sụp đổ tôi tiến lại gần, tặng cho hắn 1 cái tát nảy lửa khiến rồi vụt chạy khỏi căn phòng.Tôi như người điên gào thét đi tìm anh tìm người con trai đã vì tôi mà hi sinh tất cả "Anh à dù đã muộn nhưng em nguyện sẽ là ánh sáng cho anh suốt cuộc đời"

Có thể bạn sẽ thích: Những câu nói hay về tình yêu

Nguồn: http://eva.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/trai-tim-khac-nham-ten-c3a201452.html