Âm mưu thâm độc của người vợ trả thù chồng ngoại tình. Hàng ngày tôi hầu hạ cơm bưng nước rót chăm chút cho anh bảnh bao đi lừa con gái nhà người ta được, thì tôi cũng có thể âm thầm độc ác hủy diệt cả đời anh. Anh thấy mấy hôm nay cơm tôi nấu ngon hơn không. Chắc là có chứ, chỉ thêm vài vị thuốc, từng chút một sẽ làm cho anh trong vòng 1 năm thôi, từ một người đàn ông cao to khỏe mạnh sẽ ốm yếu hom hem không con nào thèm ngó ngàng đến.

Ngần ấy năm chung sống với nhau, tôi không thể ngờ có ngày anh dám phản bội tôi, phản bội người vợ đầu gối tay ấp đã cùng anh trải qua bao gian khó từ những ngày đầu còn tay trắng lập nghiệp.

Cuộc sống vợ chồng mình chắc sẽ vẫn êm ả trôi đi nếu như không có ngày tôi phát hiện ra bí mật động trời nhờ chiếc điện thoại của anh. Hôm đó khi anh đi tắm mà tôi đang cần dùng điện thoại thì không tìm thấy điện thoại của tôi đâu cả. Tôi mới lấy điện thoại của anh định nháy sang tìm thì thấy máy anh đã tắt nguồn. Lúc đầu tôi ngỡ máy anh hết pin nhưng cứ thử ấn nút nguồn lên thì máy khởi động lại được. Có một tin nhắn đến, tôi tò mò mở ra đọc: "Sao anh bảo cuối tuần về quê mà em gọi anh mãi không được, có phải anh chán em rồi không? Anh không thương em nhiều như anh nói".

Tôi chết đứng mất vài giây, lục lại nhật ký cuộc gọi và tin nhắn trong máy anh thì không thấy có nội dung nào tương tự. Có lẽ anh đã cẩn thận xóa sạch dấu vết.

20140602160643-8.jpg

Dù anh đã cẩn thận xóa sạch dấu vết, tôi vẫn phát hiện chồng trăng gió bên ngoài. (Ảnh minh họa)

Sau khi trấn tĩnh lại, tôi lập tức nhớ đến đêm hôm kia anh nói đi nhậu say quá nên ngủ lại nhà thằng bạn. Tôi liền lấy máy anh, nhắn vào số thằng bạn tốt của anh: "Hôm trước ngủ nhà mày tao có để quên sạc pin ở đấy không?". Tim tôi đập thình thịch như chính tôi là kẻ vụng trộm. Vài giây sau, tôi đã có kết quả từ chính bạn anh: "Thằng điên, mày ngủ nhà tao đ' đâu". Tim tôi như vỡ vụn nhưng lý trí lại vô cùng minh mẫn. Nỗi đau như một liều doping cực mạnh giúp tôi tỉnh táo hoàn toàn. Nhanh tay xóa tin nhắn của thằng bạn anh, tôi quay sang tin nhắn của ả hồ ly kia. Lúc đó tôi đã căm thù cả anh và ả.

Vẫn lấy số của anh gọi cho ả, tôi nói giọng bình tĩnh: "Chào em. Chị là bạn thân của Phong. Khổ quá, hôm nay nó về quê qua nhà chị chơi để quên điện thoại. Thế là chị tắt nguồn hộ nó. Định mai đem trả thì thằng em chị nó bật lên, thấy tin nhắn của em chị phải gọi cho em ngay không oan ức cho nó thì khổ".

Trái với dự đoán của tôi. Thì ra cô bé ấy cũng chỉ là nạn nhân của anh. Cô bé thực sự rất lễ phép: "Ôi thế ạ. Không sao đâu chị". Tôi tiếp: "Em là người yêu thằng Phong à? Nó giấu kĩ quá, 30 chưa lấy vợ làm nhà nó lo mãi". -"vâng". Cô bé vẫn hồn nhiên mà không biết rằng tôi thật sự đã sụp đổ. Tôi nói để chị lấy máy chị gọi nhé, chứ xài hết tiền máy nó mai nó mắng chị chết và thế là tôi vô tư nhắn tin với "phòng nhì" của anh. Trong vai bà bạn thân nhiều chuyện, tôi đã hỏi được hết thông tin cá nhân cũng như tình sử của hai người. Càng biết nhiều tôi càng đau đớn...

20140602160643-7.jpg

Quá đau đớn vì bị phản bội, tôi quyết định sẽ phá tan cuộc đời anh, chồng ạ! (Ảnh minh họa)

Và trong đầu tôi lúc này chỉ có một ý nghĩ là phải trả thù. Anh làm tôi đau một, tôi sẽ làm anh đau mười. Tôi sẽ lấy đi tất cả của anh: sự nghiệp, sức khỏe, gia đình, tình yêu, bồ bịch. Để đến khi anh ốm yếu hom hem không con nào thèm để ý, tôi sẽ đập đơn ly hôn vào cái mặt thớt trơ trẽn của anh.

Tôi thật không hiểu sau ngần ấy năm chung sống, anh đã hiểu được những gì về tôi mà còn dám liều mạng sống tiếp với tôi sau khi đã hả hê chán chê bên ngoài. Hay anh tự tin đến mức nghĩ tôi yêu anh quá nhiều và sẽ tha thứ cho anh, dù anh đã đâm một phát đau nhói sau lưng tôi? Tôi quyết định sẽ phá tan cuộc đời anh, chồng ạ.

Chắc hẳn anh phải cảm động lắm, khi chỉ vài câu xin lỗi tôi đã bỏ qua cho anh và lại tình nguyện tiếp tục nâng khăn sửa túi cho anh, thậm chí còn dịu dàng hơn trước. Chắc hẳn anh tự mãn lắm khi tôi yêu anh quá nhiều. Anh cứ nằm mơ đi.

Hàng ngày tôi hầu hạ cơm bưng nước rót chăm chút cho anh bảnh bao đi lừa con gái nhà người ta được, thì tôi cũng có thể âm thầm độc ác hủy diệt cả đời anh. Anh thấy mấy hôm nay cơm tôi nấu ngon hơn không. Chắc là có chứ, chỉ thêm vài vị thuốc, từng chút một sẽ làm cho anh trong vòng 1 năm thôi, từ một người đàn ông cao to khỏe mạnh sẽ ốm yếu hom hem không con nào thèm ngó ngàng đến.

Đầu tiên là sức khỏe, sau đó tôi sẽ thanh toán đến cái sự nghiệp mà nếu không có tôi hiến kế bao phen sẽ chỉ như cái giẻ lau rách nát của anh. Sau đó sẽ là tài sản tích lũy của vợ chồng ta... Tôi sẽ không để lại cho anh một thứ gì!

Giá như anh quan tâm tới cái người vẫn được gọi là vợ anh một chút, chắc hẳn anh sẽ thấy trong mỗi bữa cơm đều sẽ có 1 món tôi không hề đụng đũa. Giá như anh đủ hiểu tôi để biết rằng tôi cái gì có thể bỏ qua, cái gì không. Giá như anh có trí nhớ tốt để nhớ rằng tôi là dược sĩ... Giá như...

Anh có biết tôi căm thù anh đến mức nào không? Mỗi lần anh động vào người, mỗi lần anh nói yêu tôi, tôi đều cảm thấy vô cùng ghê tởm. Anh có biết sau mỗi lần vợ chồng gần gũi, tôi đều chạy vào toilet nôn thốc tháo không? Tôi dự định sau khi kế hoạch thành công, tôi sẽ đính kèm cái này cùng với đơn ly hôn đập vào mặt anh. Anh cứ ở đó mà tự mãn đi. Anh sắp mất tất cả với tôi rồi, chồng ạ!