Tôi năm nay 24 tuổi, là một kỹ sư vừa mới ra trường. Tôi thấy may mắn khi ở nơi thủ đô đầy bon chen này lại tìm được một công việc có thể tự chăm lo cho cuộc sống.

>> Em đã đánh mất đi đời con gái

>> Đàn ông có bị rách màng trinh

Cho dù vẫn còn khó khăn nhưng tôi không để bố mẹ ở quê phải lo lắng nhiều. Quãng thời gian là sinh viên tôi cũng trải qua những mối tình. Tình yêu sinh viên mà, cho dù đã cố gắng nhưng các cuộc tình đó cuối cùng cũng dừng lại mà không thể tiến bước thêm. Đến khi tôi gặp em, một cô bé hiền lành, ngoan ngoãn. Chúng tôi gặp nhau và yêu nhau cũng rất tình cờ.

Lúc mới yêu là khi tôi học năm cuối ở một trường đại học trên Thái Nguyên, còn em là một cô sinh viên năm đầu của một trường trung cấp ở Hà Nội. Khi đó chúng tôi tha thiết được gặp nhau, ở bên nhau. Khi tôi ra trường lập tức xuống Hà Nội tìm cơ hội cho mình và cũng để được ở gần em hơn. Ở gần nhưng chúng tôi lại hay giận nhau hơn, cũng chính lý do đó mà cả hai càng yêu nhau nhiều hơn. Thời gian trôi qua em ra trường và cũng xin vào làm tại một cơ quan. Chúng tôi hứa hẹn nhiều điều, chỉ nghĩ tới nó mà tôi cũng đã cảm thấy hạnh phúc.

hiep-dam-hoc-sinh-03.jpg

Nhưng đúng cái lúc tôi cảm thấy hạnh phúc đó, em cho tôi biết một tin. Cái tin mà tôi không bao giờ nghĩ tới đó là em đã không còn là một người con gái nguyên vẹn. Tôi như bị sét đánh giữa đêm khuya, không tin vào mắt mình. Một cô bé ngoan ngoãn, không bao giờ đi chơi tối, không bao giờ về quá 9h lại như vậy. Tôi thực sự không tin, không bao giờ tin, nhưng đó lại là sự thật.

Em nói em mất cái đó không phải em yêu ai, cho ai mà chính do ông thầy giáo dậy môn Toán lớp 11 của em. Hôm đó em đi học thêm môn Toán và bị tai nạn, chính ông ta đã lợi dụng lúc em bị bất tỉnh đã cướp đi đời con gái của em. Khi em tỉnh lại thì đã năm trong phòng trọ của hắn và đã quá muộn. Tôi nghe tới đây mà người như muốn nổ tung ra.

Tại sao? Tại sao một người thầy giáo lại có thể làm thế với em, với một cô bé mới học lớp 11 và đang bị bất tỉnh? Tôi nguyền rủa hắn, tôi mong cuộc đời hắn sẽ gặp quả báo, mong hắn chết ngay lập tức. Lương tâm nghề nghiệp của hắn ở đâu, tại sao lại làm như vậy với em. Em có tội tình gì đâu. Sao trên đời này lại có những hạng người như vậy.

Sau khi chuyện đó xảy ra thay vì nói với cha mẹ thì em lại im lặng, im lặng cho tới bây giờ tôi là người đầu tiên em nói. Tại sao lúc đó em không nói, bắt hắn ta phải trả giá cho những gì hắn đã làm với em? Có lẽ do em sợ, sợ phải mang điều tiếng, sợ bị mọi người coi thường nên em đã chọn cách im lặng. Tôi hiểu điều đó nhưng người gây ra nỗi đau cho em lại đang ung dung không phải chịu bất cứ sự chừng phại nào, tôi thấy bất công.

Hai chúng tôi đều khóc, khóc cho sự thật đầy đau khổ này, khóc cho cuộc đời này lắm đắng cay mà chúng tôi gặp phải. Không cho chúng tôi được hưởng chọn niềm hạnh phúc. Tôi không trách em nhưng cứ nghĩ lại chuyện đó tôi lại không thể kiềm chế được. Trái tim tôi như vỡ ra thành từng mảnh. Tôi không muốn em buồn nhưng lại không thể nói thành câu. Tôi phải làm sao đây hả các bạn? Thực sự tôi rất đau khổ.

anhtruc28@gmail.com(theo 24h)