Hạnh phúc gia đình - 10 phút đón con muộn khiến tôi ân hận cả đời. Tai nạn đã xảy ra cách đây 3 năm nhưng mỗi lần nhìn vào con mình cứ ngỡ tất cả chỉ vừa mới hôm qua. Đây là câu chuyện của riêng tôi nhưng cũng là lời cảnh tỉnh dành cho các mẹ đang có con học mẫu giáo.

>>Dở khóc dở cười chuyện chồng nghén thay vợ

>>Bắt bạn gái phá thai đến vô sinh rồi ruồng bỏ

Ai cũng biết so với thời con gái son rỗi thì cuộc sống sau lấy chồng và có con bận rộn hơn rất nhiều. Một ngày của mình thường đầy ắp những nỗi lo lắng và chạy đua với thời gian. Sáng phải dậy sớm cho con bú, tranh thủ chơi với con trước khi trao lại cho bà nội để đi làm. Trưa đồng nghiệp kéo nhau đi ăn thì mình chạy về lại cho con bú.

Nhiều buổi không kịp ăn miếng cơm vì con quấy và đòi mẹ. Chiều về lại tất tả xoắn hết hai tay hai chân để làm việc nhà bù cho mẹ chồng. Rồi nào con đau ốm, nó ho một tiếng thì mình thức suốt đem vì lo. Nói phải tội, ngày nào cũng đợi phân con thải ra để xem ngó có bình thường không. Nếu có bất thường lại tiếp tục sốt vó vì lo.

Đến khi con ăn dặm lại càng cực. Mỗi ngày trốn làm lên mạng mấy tiếng đồng hồ để tìm hiểu, học hỏi kinh nghiệm từ các mẹ. Biết được chừng nào thì xắn tay vào làm chừng đó. Nhiều ngày quần nát cả chợ mới chọn được mẻ cua ưng ý về tỉ mẩn xay với nấu. Con khó ăn còi cọc chừng nào thì mình càng bấn loạn chừng đó. Lo lắng lâu ngày đâm ra xì trét nặng, đêm nào ôm con cũng khóc. Chồng không thông cảm lại còn quay sang lườm nguýt bảo dở hơi.

bi-quyet-nuoi-con-it-om.jpg

Con 3 tuổi bắt đầu đi học mẫu giáo thì mình rảnh tay ra được một chút. Nhưng cũng vì thế mà vô tình gây ra bi kịch cho con. Mình nghĩ bây giờ con đi học rồi nên đây là lúc mình sống cho bản thân. Rồi mình bắt đầu chăm sóc cơ thể hơn, đầu tư mua sắm lại áo quần và vui chơi đổi gió với bạn bè đồng nghiệp. Nhiều chị em cũng gieo cho mình tư tưởng vì sao là con chung mà chỉ có người vợ là khổ? Trong khi đó các ông chồng không phải đón con, chăm con nên tha hồ thong dong đuổi hoa bắt bướm.

Có đôi lúc mình thấy mệt mỏi với việc chăm con nên sau đó bắt đầu đùn đẩy trách nhiệm cho chồng. Cái hôm con xảy ra tai nạn cũng vì mình. Hôm đó chị em được nghỉ làm sớm nên kéo nhau đi ăn uống. Đáng ra đến đúng giờ mình phải đi đón con. Nhưng các chị lại xúi bảo mình gọi điện cho chồng bắt chồng đi, lâu lâu mới có được một hôm nữ quyền như thế này. Mình ham vui xiêu lòng nên gọi báo chồng đón con mặc dù mình biết anh rất bận, thường tan làm muộn. Cũng vì sĩ diện mà mình quát chồng cốt để chị em nghe thấy "anh lo đi đón con, còn em đi ăn uống với các chị chiều nay".

Thế nhưng chỉ làm oai được 10 phút, mình thấy nóng ruột vô cùng nên vội vã đứng dậy đi đón con. Đúng là mẫu tử thần giao cách cảm, hôm đó lúc đang chạy xe đến trường con, bụng mình cứ thắt lại và bồn chồn đến khó chịu. Khi đến nơi mình đã thấy có một đám đông đứng tụ lại giữa đường một cách bất thường, tim mình đập thình thịch như muốn vỡ tung, chen được vào thì thấy đúng con mình nằm đấy.

20150406103804-2.jpg

Tai nạn đã xảy ra chỉ vì mình đến đón con muộn 10 phút. Hôm đấy con cùng cô và các bạn vẫn đang ở tạm căn phòng ngay sát cổng trường để chờ phụ huynh đến đón như bình thường. Nhưng vì mình đến muộn, con trông thấy người khác lại tưởng mẹ nên nhân khi cô sơ ý, con đã bỏ chạy lúc nào ra đường cách đó vài bước chân. Ra đường thì bị xe máy đang chạy tông vào.

Mình không trách cô giáo và người tông phải con. Lỗi là ở mình vô trách nhiệm, mới chăm con được 3 năm đã mệt mỏi và lơ là. Mình ân hận lắm. Con mình bị gãy xương chân phải đăng bột 1 tháng và nằm điều trị thêm một thời gian dài để tránh di chứng về sau. Nhưng bây giờ chân phải con vẫn yếu, khi đi có dấu hiệu tập tễnh. Mỗi lần chứng kiến con đi cà nhắc chạy đến với mẹ mà mình không kìm được nước mắt. Trên trán con còn có thêm một vết sẹo dài nên chỉ có thể để tóc mái ngố để che bớt.

Yêu con rất nhiều nhưng mỗi lúc nhìn vào con mình lại thấy lỗi lầm không thể tha thứ của mình. Nỗi tổn thương thể xác mà con đang chịu cũng là nỗi đau dày vò mình mỗi ngày. Bây giờ mình làm gì cũng chỉ nghĩ đến con, không rời con lấy một phút để chuộc lại sai lầm nhưng không cách gì thanh thản được.

Sau này con mình không phát triển chiều cao bằng các bạn, không thể đi lại bình thường, không thể cột tóc cao gọn gàng thì con có hận mình lắm không? Nếu như 3 năm trước mình không vì một chút sĩ diện và ích kỷ thì đâu đến nỗi.

Con cái cũng chính là sinh mạng của chị em phụ nữ ta. Mình hi vọng mọi người sẽ không vì một chút sĩ diện và ích kỷ để gây ra hậu quả lớn cho con như mình đã từng.

Đọc thêm

>>Đêm tân hôn chồng ôm di ảnh vợ cũ thức trắng đêm

>>Chết lặng khi mở chiếc hộp chôn giấu quá khứ ghê rợn của vợ

 

Nguồn: afamily.vn