Đừng bao giờ đem "tình yêu" ra đùa cợt. Hạnh phúc ngắn chẳng tày gang, tình yêu vụn vỡ, tôi bẽ bàng với cái thai được hơn một tháng trong bụng.

Nếu xét về mặt hình thức, anh còn thua tôi khá xa là đằng khác. Tôi cao 1m68, anh chỉ có 1m65. Tôi trắng trẻo xinh gái, anh đen trùi trũi, đã thế lại có cặp kính cận dày như đít chai khiến anh trông ngồ ngộ.

Chính vì chênh lệch như thế nên tôi coi anh như muôn vàn thằng con trai tôi gặp trong cuộc đời, và lướt qua chẳng hề bận tâm. Thế nhưng anh thì ngược lại, anh quan tâm, săn đón tôi thấy rõ. Mấy lần đầu anh lân la làm quen với tôi, sau đó thì xin số điện thoại, rồi mỗi lần "off nhóm" chơi chung, anh đều gọi cho tôi để hỏi tôi có đi thì anh qua đón. Thấy anh xấu, lại ngồ ngộ nên dù có các "vệ tinh" dày đặc quay xung quanh, tôi vẫn thỉnh thoảng nhờ anh đèo đi chỗ nọ chỗ kia, rồi "hành" anh đủ đường với thái độ mãn nguyện đầy sung sướng.

Lần ấy đám bạn tụ tập ở một quán ăn trên đường Huỳnh Thúc Kháng, tôi đang ở ngay Chùa Bộc nhưng lại bảo với anh tôi ở tận Gia Lâm. Anh vội vàng từ cơ quan ở Hà Đông, đi sang Gia Lâm để đón tôi. Trong khi đó, tôi ung dung từ Chùa Bộc ra Huỳnh Thúc Kháng, ngồi ăn uống ngon lành và chém gió cùng đám bạn. Đúng giờ tan tầm, đường đông nghịt người, phải đến gần tiếng đồng hồ sau, tôi mới điện thoại hỏi anh đang ở đâu, anh bảo với giọng rất khổ sở rằng anh đang bị tắc đường, tôi cố gắng chờ anh chút rồi anh sang đón. Giả bộ giận dỗi, tôi bảo anh quay về, không phải đón, tôi đã nhờ được bạn đèo sang quán ăn rồi. Anh cuống lên, năn nỉ tôi đủ đường. Khi ấy tôi mới phì cười bảo tôi trêu anh cho vui, anh về quán nhanh đi kẻo mọi người ăn sắp xong chuẩn bị đi chơi tăng hai rồi. Vậy mà anh cũng chẳng hề giận tôi, bộ mặt sau cặp kính cận vẫn cười ngô ngố.

Lần khác, tối đã khá muộn, tôi rủ đến gần chục đứa bạn đi ăn ốc luộc trên đường Liễu Giai, ăn gần xong tôi điện thoại cho anh, giọng nũng nịu "anh ơi em đi ăn ốc, nhưng mà lỡ quên ví ở nhà, anh đến ngay cứu em với nhé". Từ nhà anh ở Kim Ngưu, lên Liễu Giai đến 7, 8 cây số, chúng tôi vừa ăn vừa đùa nghịch, vừa chí chóe cá với nhau xem anh có đến trả tiền "cứu nét" không. Thấy thế, tôi vênh vênh đắc thắng rằng "xa thế chứ xa nữa, lão ngố cũng sẽ đến, chúng mày yên tâm". Anh vừa dừng xe ở quán, cả lũ chúng tôi cùng rú lên, hò hét inh ỏi như lũ điên. Anh rút ví trả tiền ốc xong lại lặng lẽ đi về một mình vì tôi nói với anh tôi đi cùng xe với bạn và bạn sẽ đưa tôi về nhà.

Gần một năm kể từ ngày tôi và anh quen nhau, chưa khi nào chúng tôi đi chơi riêng dù anh đã vài lần ấp a ấp úng rủ tôi. Tôi biết anh có tình cảm với tôi nhưng trong tôi chưa bao giờ có khái niệm sẽ coi anh là bạn chứ đừng nói là người yêu hay là vợ chồng sau này.

Thấy tôi hành hạ anh nhiều quá, bạn bè tôi có lần đã khuyên tôi không nên đem tình cảm ra làm trò chơi. Chẳng những không dừng lại, tôi còn hùng hồn tuyên bố rằng "lão ngu thì chết chứ bệnh tật gì, đũa mốc đòi chòi mâm son".

Rồi tôi nhận lời yêu một chàng "hotboy" học trên tôi một khóa ở trường đại học trước lời cưa cẩm, tán gái của anh. Tôi tự hào lắm vì người yêu tôi vừa đẹp trai, con nhà khá giả lại là trai phố xịn.

Nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang, chàng người yêu "hoàng tử" của tôi đã quất ngựa truy phong chỉ sau hơn 3 tháng "mặn nồng", bỏ lại tôi bẽ bàng với cái thai được hơn một tháng trong bụng.

đừng bao giờ đem tình yêu ra đùa cợt

Ảnh minh họa

Buồn, sợ và không biết bấu víu vào đâu, tôi nhớ tới anh và bấm điện thoại gọi cho anh. Đầu dây đằng kia, giọng anh vẫn nhẹ nhàng "anh nghe đây". Cuống quít, tôi òa khóc rồi hỏi anh đang ở đâu, anh có thể đến đón tôi không vì tôi mong muốn được gặp anh lắm. Anh vẫn nhẹ nhàng nói mà lòng tôi thì đau như ai xát muối "xin lỗi em nhé, anh không đến được vì đã hẹn đón bạn gái anh để chiều nay đi xem phim rồi".