Đay nghiến, hành hạ vợ vì cái màng trinh đến gần hết cuộc đời. Không rõ từ lúc nào, mỗi lần gần gũi vợ là tôi lại tưởng tượng tới cảnh vợ tôi trong vòng tay kẻ kia. Tôi khao khát cô ấy nhưng cũng kinh tởm cô ấy. Để quên, tôi chìm trong rượu, nhưng uống say, tôi lại mất lý trí, mang cô ấy ra đánh đập, xỉ vả. Vợ tôi chỉ nằm phủ phục, chấp nhận sự dày vò của tôi. Điều đó càng khiến tôi phát điên. Vì con quỷ trong tôi bảo rằng: Cô ấy phản ứng như vậy là vì cô ấy có lỗi với tôi. Vợ tôi càng ngoan hiền, càng nhẫn nhịn, tôi càng nổi đóa.

Vợ tôi là người tuyệt với. Tôi thực không chê trách gì cô ấy về việc yêu thương chồng con, chu toàn với bố mẹ chồng, cơm dẻo, canh ngọt, đối xử với họ hàng nhà chồng cũng rất có đầu có cuối. Tôi yêu cô ấy từ cái nhìn đầu tiên, trong một cuộc tụ tập với bạn bè. Vợ tôi là số 1

Cô ấy là giáo viên, da trắng, tóc dài, rất xinh đẹp, đằm thắm. Cô ấy cũng không kiêu ngạo, rất gần gũi, nên chỉ sau 1 tháng gặp gỡ, cô ấy đã nhận lời yêu tôi. Rồi sau gần 1 năm qua lại, tìm hiểu, chúng tôi đã làm đám cưới. Cũng chỉ 9 tháng sau, chúng tôi có một cô con gái xinh đẹp. Nhưng sau đó không hiểu sao thì vợ chồng tôi cố gắng nhưng không có con được nữa. Con gái tôi lớn lên xinh đẹp, hiếu thuận nên vợ chồng tôi cũng cảm thấy ấm áp, không quá dằn vặt về việc không sinh thêm được con nữa.

Bố mẹ tôi rất quý con dâu, có việc gì bố mẹ đều thích hỏi ý kiến con dâu, tâm sự với cô ấy hơn là với con trai. Họ hàng cũng khen ngợi. Bạn bè ganh tị tôi cù lần, xấu trai mà cưới được vợ đẹp cả người lẫn nết. Cưới nhau được 7 năm thì tôi bị tai nạn tưởng chết. Tôi nằm liệt suốt 1 năm trời trên giường bệnh. Vợ tôi là người chăm sóc tôi hàng ngày, không nề hà vất vả, bẩn thỉu. Đêm nào cô ấy cũng trông tôi ở bệnh viện, không cho ai thay. Cô ấy bảo, với cô ấy, tôi là thứ quý giá nhất trên đời, cô ấy không muốn rời mắt. Cô ấy vừa khóc, vừa nói rằng: "Anh hãy cố gắng vượt qua bệnh tật, sống khỏe mạnh lên rồi dày vò, hành hạ em thế nào cũng được".

Tôi yêu vợ tôi nhưng lại hành hạ cô ấy. Vì cô ấy mà tôi dày vò, đau khổ.

Con quỷ ghen tuông

Trước khi yêu tôi, vợ tôi đã từng có người yêu. Anh ta cao to, đẹp trai lại là con nhà buôn bán nên rất giàu. Yêu một thời gian thì cô ấy nói chia tay. Sau đó chỉ hơn 2 tháng là quay sang yêu tôi. Tôi thắc mắc tại sao thì cô ấy chỉ nói: "không hợp" rồi không nói thêm gì nữa. Lúc đó đang yêu say đắm, nên tôi cũng không gặng hỏi. Vợ tôi cam đoan rằng, cô ấy chưa từng vượt qua giới hạn với người yêu cũ. Tôi là người đàn ông đầu tiên của cô ấy. Đối với tôi, cô ấy cũng là người đàn bà đầu tiên. Nhưng trong đêm động phòng, cô ấy không có dấu hiệu trinh tiết. Vợ tôi chỉ bối rối khóc và bảo rằng không hiểu tại sao. Còn từ đó, trong lòng tôi đã xuất hiện con quỷ nghi ngờ.

Con quỷ đó thắc mắc rằng, tại sao vợ tôi chưa từng gần gũi đàn ông mà khi tôi vừa chạm vào đã mềm nhũn người, chỉ cần vuốt ve nhẹ nhàng là vợ tôi đã ướt át và phối hợp với tôi đầy đam mê, khêu gợi? Một người phụ nữ đoan chính, chưa biết gì về chuyện xác thịt thì cần phải e dè, nhút nhát, khô khan, không thể dễ dàng bị kích thích như vậy. Ngay cả việc vợ tôi sinh con gái ngay sau 9 tháng cưới nhau, sau đó cô ấy không thể có con được tôi cũng đặt dấu hỏi. Phải chăng con gái tôi là con của thằng đó và tôi chỉ là thằng đổ vỏ. Chắc là con của hắn ta vì tôi hình như bị vô sinh nên sau đó vợ tôi không thể có con được nữa. Tôi dày vò vợ tôi hằng đêm, tra hỏi xem có thực vợ tôi vẫn còn trinh tiết. Tôi bắt cô ấy miêu tả lại cho tôi nghe tất cả quá trình yêu đương, tằng tịu của cô ấy. Rằng hắn ta chạm vào cô ấy có phê không, hắn có khỏe hơn tôi không, có sướng bằng khi quan hệ với tôi không. Nhưng vợ tôi chỉ khóc.

Không rõ từ lúc nào, mỗi lần gần gũi vợ là tôi lại tưởng tượng tới cảnh vợ tôi trong vòng tay kẻ kia. Tôi khao khát cô ấy nhưng cũng kinh tởm cô ấy. Để quên, tôi chìm trong rượu, nhưng uống say, tôi lại mất lý trí, mang cô ấy ra đánh đập, xỉ vả. Vợ tôi chỉ nằm phủ phục, chấp nhận sự dày vò của tôi. Điều đó càng khiến tôi phát điên. Vì con quỷ trong tôi bảo rằng: Cô ấy phản ứng như vậy là vì cô ấy có lỗi với tôi. Vợ tôi càng ngoan hiền, càng nhẫn nhịn, tôi càng nổi đóa. Cô ấy cứ như quả bóng, lúc tôi yêu thì ôm chặt vào lòng, lúc lên cơn ghen tôi lại đẩy xa hoặc hành hạ không thương tiếc.

Thấm thoát đã 30 năm. Nhưng khi tôi bắt đầu già thì vợ tôi vẫn phơi phới, mặn mà. Nét buồn bã trong đôi mắt khiến cô ấy càng cuốn hút hơn bao giờ hết. Con gái tôi cũng đã tốt nghiệp Đại học, đi làm, rồi chuẩn bị lấy chồng. Nhưng tôi càng ngắm con, càng thấy cháu chẳng giống tôi tẹo nào. Tuần trước, tôi lại say, tôi đòi vợ tôi dẫn tôi đến chỗ nhà thằng bồ cũ, 3 mặt một lời để xem anh ta đã làm gì vợ tôi không. Cái gã đàn ông đó, đáng ghét lại sống gần nhà cũ của tôi và giờ anh ta càng phương phi, thành đạt, có xe đẹp, nhà to. Vợ tôi lạy lục van xin tôi vì hành hạ cô ấy trong buồng thế nào cũng được, tôi đừng mang cô ấy ra đường mà sỉ nhục.

Tôi vẫn muốn tìm đến bồ cũ của vợ. Tôi cũng muốn mang mẫu đi xét nghiệm AND xem con tôi có đúng là con tôi hay không? Tôi đã tôn thờ vợ tôi, tại sao tôi lại phải ăn đồ thừa, phải đi đổ vỏ?

nguồn: sưu tầm internet