Đau đớn phát hiện chồng ngoại tình trong nhà vệ sinh. Ngày phát hiện chồng ngoại tình cùng người con gái ấy trong nhà vệ sinh mọi niềm tin của chị dành cho anh như sụy đổ. Dù biết anh là người vô tâm nhưng chưa bao giờ chị nghĩ anh đang tâm ngoại tình lừa dối mẹ con chị như vậy.

>> Kế hoạch ngoại tình của anh chồng hoàn hảo

>> Bắt quả tang chồng ngoại tình với cô hàng xóm

Chị và anh lấy nhau đã 5 năm. Dù cũng có lúc cãi lộn như bao cặp vợ chồng khác nhưng họ vẫn chung sống cùng dưới mái nhà, có nghĩa là vẫn còn nhẫn nhịn nhau được. Nhưng cũng đã có lúc chị muốn buông xuôi tất cả vì anh là người đàn ông không hoàn toàn có trách nhiệm với gia đình.

vo-thue-o-sin-quyen-ru-chong-de-de-be-ngoai-tinh.jpg

Chị không dám khẳng định là anh vô trách nhiệm vì anh chỉ có trách nhiệm với mỗi con anh, nghĩa là hàng tháng anh đưa toàn bộ lương của mình cho chị, đấy là khoản đóng góp anh nuôi con. Còn lại mọi việc trong nhà một tay chị lo tất. Chị ốm anh cũng chỉ hỏi qua quýt lấy lệ chứ chưa khi nào anh mua thuốc hay bón cho chị thìa cháo. Chị thắc mắc anh bảo:

- Lương anh đưa đủ, tối ngủ ở nhà em còn muốn gì nữa đây?

- Nhưng anh cũng phải biết quan tâm tới em và con chút chứ. Em là vợ anh, em vui hay buồn, ốm hay khỏe anh cũng chẳng hay.

- Tính anh thế rồi. Anh không biết quan tâm, biết lãng mạn như người ta đâu. Lúc yêu nhau anh chả nói rõ với em rồi đó sao. Giờ lại trách anh.

Lúc này thì chị mới nhớ và đã nhận ra sự dại dột của mình. Ngày yêu anh, chẳng bao giờ chị nhận được hoa, được quà trong những ngày lễ Tết, chị đã từng tủi thân, từng trách anh lắm. Vậy mà khi anh đến nói vài câu xin lỗi là chị lại cho qua mọi chuyện. Chẳng hiểu sao chị say anh đến thế. Lúc cưới nhau chị đã nghĩ mình sẽ thay đổi được anh, vậy nhưng chị đã lầm. Tuy nhiên, chưa một lần chị có suy nghĩ chồng ngoại tình.

Chị cũng chẳng muốn gia đình tan vỡ vì con chị sẽ khổ. Vậy là chị tiếp tục chung sống với anh và chị cũng đã nghĩ có lẽ sẽ sống với người chồng khô khan này cả đời nếu như không có ngày hôm đó.

Hôm ấy là sinh nhật con gái chị tròn 4 tuổi. Chị đã hẹn anh là cả hai cùng đi đặt mua bánh sinh nhật cho con. Hết giờ làm chị đến đứng đợi ở cổng công ty chồng khá lâu mà vẫn không thấy anh ra. Gọi điện thì không liên lạc được. Sốt ruột chị xin bảo vệ vào công ty tìm anh.

Vì đã từng đến công ty chồng vài lần nên chị khá dễ dàng tìm được phòng anh làm việc. Đi từ xa thấy phòng chồng vẫn sáng điện chị đã nghĩ chắc chồng bận việc nên chưa về được, có lẽ điện thoại anh hết pin. Chị vội vàng đi tới vì muốn giục anh về nhanh không thì muộn mất. Thế nhưng lúc đi ngang qua phòng vệ sinh nữ ở hành lang công ty chồng chị thấy có tiếng người nói chuyện phát ra từ đó. Điều lạ là lại có giọng đàn ông, chị tò mò dừng lại ngay gần cửa.

Khi giọng người con trai cất lên một lần nữa chị đã sững sờ không tin ở tai mình:

- Có lẽ anh phải về thôi. Tối nay sinh nhật con gái anh, vợ anh hẹn đi mua bánh sinh nhật cho con, khéo cô ấy đang đợi rồi.

- Gớm, anh có trách nhiệm với gia đình quá đấy. Em không cho anh về đấy, làm gì được em nào.

- Thôi tha cho anh, mai anh bù.

- Lần này em tha, vậy cài áo lại cho em đi.

Đến nước này thì chị không thể đứng vững thêm được nữa. Chị mở tung cửa phòng nhà vệ sinh. Trước mắt chị, anh đang lúi húi cài khuy áo ngực cho cô đồng nghiệp, chị đứng như trời trồng chân không nhúc nhích nổi.

- Em... Em làm gì ở đây vậy?

- Anh là đồ đốn mạt. Tôi thật không ngờ anh lại khốn nạn như thế này.

Chị ôm mặt khóc và vụt chạy ra ngoài, nén nỗi đau chị một mình đi mua bánh sinh nhật cho con. Chị thật không ngờ anh lại đang tâm ngoại tình công sở như vậy. Chị không muốn làm con mất vui vì hôm qua con bé đã mời rất nhiều bạn bè hàng xóm ở trung cư sang sinh nhật nó. Chị vẫn chụp ảnh cùng anh và con có điều chị phải cố gắng lắm mới cười gượng gạo được.

Cả buổi tối hôm ấy anh không dám nhìn mặt chị. Anh hối hận, anh muốn chị tha thứ. Sinh nhật con xong, thấy con bé vui vẻ chị lại càng thương con. Con bé muốn bóc quà mừng ngay nhưng chị dỗ dàng con để đến tối hôm sau và cho con đi ngủ, sợ mai mệt con bé không đến trường được.

Thấy con đã ngủ anh mới dám nhỏ nhẹ:

- Anh xin lỗi, hãy tha lỗi cho anh. Đó là lần duy nhất anh với cô ấy...

- Anh đừng có lừa tôi thêm nữa. Tôi cố gắng sống với anh đến hôm nay là quá đủ rồi. Anh xem lại mình đi, từ ngày lấy tôi anh ngoài việc lương đưa đủ anh còn làm được cái gì hơn thế nữa. Anh định khoán trắng tất cả cho tôi sao, tôi là vợ hay là ô sin cho anh. Anh bảo tối ngủ ở nhà nhưng ban ngày anh hú hí ở cơ quan đó thôi. Vậy nên chuyện lương đưa đủ tôi cũng chả tin đâu.

- Không anh thề, em đừng có nói vậy, oan cho anh.

- Tôi không tận mắt nhìn thấy thì chắc tôi vẫn tin tưởng anh lắm, nhưng mà giờ thì không rồi. Hôm nay vì con nên tôi mới chịu để hai người yên thân lúc đó đấy, không thì cô ta không dễ dàng ra khỏi đó như vậy đâu. Còn anh, hết tình hết nghĩa rồi, cố gắng làm gì cho mệt. Tối nay tôi sẽ viết đơn, anh ký hay không cũng chẳng quan trọng, con bé sẽ về ngoại với tôi. Tôi tin mẹ con tôi vẫn sống tốt và hạnh phúc khi không có anh.

Theo Một thế giới